Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 22
Phần 22

Ở khoảnh khắc được nhi tử của mình ôm chặt và thốt ra lời như vậy, Liễu Ngọc Thanh chỉ cảm thấy tất cả như một giấc mơ tuyệt vời nhất nàng được trải qua, hận cả đời không thể chìm đắm trong giấc mơ đó…

Bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu tuyệt vọng, bao nhiêu bất lực trong suốt gần hai mươi năm toàn bộ hóa thành cát bụi… hạnh phúc vô bờ khi nằm trong lòng hắn, chỉ cần như vậy nàng có lập tức chết đi cũng mãn nguyện…

Liễu Ngọc Thanh vòng tay ôm chặt lấy nhi tử của mình, như muốn dung nạp hắn vào trong lòng vĩnh viễn không rời xa, nước mắt như lũ tràn đê không kiểm soát được, chỉ là vẫn không thành tiếng…

Lạc Nam cảm nhận hơi ấm của mẫu thân, cảm nhận từng giọt nước mắt của nàng, cảm nhận thân thể của nàng không ngừng run rẩy, tim của hắn như thắt lại, một cảm giác chưa từng có ở kiếp này lan tràn, giọt nước trong suốt chảy dài trên mặt…

Cảnh tượng một vị nữ tử thanh cao yếu nhược chấp nhận giả chết và rời đi trong đêm để truy cầu sức mạnh để giải cứu đứa con bé bỏng, sao mà khiến người khác phải đau lòng…

Sức mạnh ở đâu? Nếu mạnh mẽ dễ dàng như vậy, chỉ sợ thế gian tất cả đều là cường giả.

Nàng ra đi khi mục tiêu còn hư vô mờ mịt, nàng ra đi vì biết nếu không đánh cược sẽ mất hết tất cả, nàng ra đi vì tình mẫu tử thiêng liêng, dù con đường phía trước ấn giấu thứ gì vẫn còn mơ hồ.

Lạc Nam có thể tưởng tượng, một vị mỹ nữ tuyệt sắc như nàng bôn ba giang hồ, sẽ gặp phải vô biên vô tận phiền phức, những gì mẫu thân hắn đã trải qua, không phải vài câu vài từ có thể tả hết.

Mọi sự luôn có cái giá xứng đáng của nó, từ một nữ tu sĩ bình thường, nàng trở thành Độc Nhân khiến vô số người khiếp sợ, nàng sở hữu Diệt Sinh Độc Thể top 7 trên Đại Thể Bảng, cái giá phải trả sẽ nhỏ sao?

Không thể không nói, kỳ tích thật sự diễn ra, hiện tại Liễu Ngọc Thanh đã có thực lực dễ dàng diệt sạch Lạc gia, nơi mang đến cho nàng một khoảng thời gian tối tăm như địa ngục.

Nhưng nàng thành công, cũng là nàng thất bại… khi Lạc Nam con trai thật sự của nàng đã chết, mà người nàng ôm nàng… chỉ là kẻ kế thừa, chỉ là người đến từ thế gian khác, mang theo ý chí còn sót lại của Lạc Nam đã khuất tiếp tục sinh tồn mà thôi.

Bí mật này, Lạc Nam không biết trong tương lai mình có tiết lộ hay không, nhưng ít nhất lúc này đây hắn biết bản thân mình phải ích kỷ, buộc phải ích kỷ…

“Mẫu thân… khóc lên sẽ không đẹp!” Lạc Nam đè nén cảm xúc phức tạp trong lòng, dịu dàng lau đi nước mắt tràn ngập trên mặt nàng, chúng như nước sông cuồn cuộn chảy hoài không dứt.

Liễu Ngọc Thanh rốt cuộc có can đảm, nàng ngơ ngác ngẩng đầu, khóe môi đen bóng hé mở để lộ hàm răng trắng bóc đối lập ở bên trong, đôi mắt như hố đen lại xuất hiện vô vàn hổ thẹn…

Nàng muốn vươn tay vuốt má của nhi tử, nhưng sợ mình không xứng… đành để lơ lửng nơi không trung.

Lạc Nam thấy vậy đau lòng, bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng áp lên má mình, ghì sát vào nghiêm túc nói:

“Ta là nhi tử của mẫu thân, người muốn làm gì thì làm chứ?”

Liễu Ngọc Thanh lại bật khóc, do nàng thấp hơn hắn nên phải vươn tay vuốt ve gò má nhi tử, động tác dịu dàng đến cực điểm, các ngón tay tinh xảo lướt qua từng ngóc ngách trên mặt hắn, nức nở hé môi:

“Tiểu Nam không hận ta sao? Mẫu thân bỏ rơi ngươi lâu như vậy… vì mẫu thân mà ngươi trải qua những thứ kinh khủng đó, tất cả là do mẫu thân vô dụng… tất cả là do mẫu thân yếu ớt…”

“Chưa hề! Ta vẫn luôn muốn tìm về mẫu thân, ta đã nói với lòng sẽ vĩnh viễn làm mẫu thân hạnh phúc…”

Đến lượt Lạc Nam thương tiếc vuốt ve dung nhan ma mị của nàng, trơn bóng mềm mại… hắn biết không chỉ riêng hắn, dù là “Lạc Nam” thật sự trước khi chết đi cũng chưa từng hận hay oán trách nàng dù chỉ một chút.

Liễu Ngọc Thanh nhoẻn miệng cười rạng rỡ, vừa khóc vừa cười khiến mọi người thương xót, trong lòng nàng lúc này nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, nàng cảm thấy ông trời đối với mình thật chiếu cố, ông trời thậm chí thiên vị mình…

Những năm này mặc dù bôn ba ngược xui, nhưng Liễu Ngọc Thanh vẫn luôn để ý nhất cử nhất động từ Băng Thiên Đại Lục…

Khi Lạc Nam trở thành quán quân Thánh Linh Bảng nàng đã lập tức nhận ra nhi tử, vui sướng đến điên cuồng, hận không thể lập tức trở về với hắn…

Nhưng khi đó nàng đang bị Đan gia cùng Hỏa Minh Giáo truy sát, sợ bại lộ thân phận sẽ khiến Liễu gia và Lạc Nam gặp nạn… vì thế một mình cam chịu tất cả, lại âm thầm đứng sau bảo vệ nhi tử.

Nào ngờ sau lần ở Hải Châu Đại Lục, Liễu Ngọc Thanh biết được nhi tử mình vậy mà được Độ Kiếp Kỳ Võ Tam Nương thu làm đồ đệ, thậm chí không tiếc vì hắn đẩy lùi nhân vật như Đan gia song tổ… bao nhiêu lo lắng trong lòng Liễu Ngọc Thanh mất sạch, có một sư phụ yêu thương nhi tử như thế bảo bọc nàng còn sợ cái gì?

Vì thế nàng quyết định trở về Liễu gia chờ hắn, cũng nhờ đó cứu Liễu gia thoát khỏi Lạc gia đột kích, sau đó Võ Tam Nương tìm đến nàng, hai nữ một người là sư phụ Lạc Nam, một người là nữ nhân của hắn… lập tức thân nhau như tỷ muội cho đến ngày hôm nay.

“Tỷ tỷ…”

Một âm thanh ủy khuất vang lên, Liễu Thi Cầm cũng đã sớm trở thành người nước mắt, thấy tình cảnh mẹ con nhận nhau cảm động cực kỳ đem nàng đá sang một bên, khiến dì nhỏ vừa mừng vừa tủi thân.

“Haha!”

Lạc Nam cười lớn, hôm nay chính là ngày vui nhất đời hắn, vừa cưới vợ vừa tìm lại mẹ, vội vàng vòng rộng tay đem dì nhỏ Liễu Thi Cầm cũng ôm sát trong lòng, gia đình ba người ôm nhau, hạnh phúc không cần phải nói.

“Cầm nhi, những năm qua tỷ nợ muội quá nhiều, nợ Liễu gia quá nhiều rồi!” Liễu Ngọc Thanh đồng dạng ôm chặt muội muội, chỉ có thể yêu thương nói một câu như vậy.

“Không nợ, là chúng ta nợ mẹ con tỷ, nếu Liễu gia cường đại, nếu Liễu gia không yếu ớt… tỷ và tiểu Nam cũng không phải chia lìa lâu như vậy!” Liễu Thi Cầm chua xót nói ra.

Liễu Ngọc Thanh vừa muốn nói gì đó, lại bị Lạc Nam chen ngang: “Mọi chuyện đã qua không phải sao, ngày sau ta sẽ không để mẫu thân và dì nhỏ chịu bất kỳ ủy khuất nào!”

Lạc Nam dở khóc dở cười, thầm nghĩ mấy người các nàng cứ thích nhận lỗi về phía mình thế nhỉ, tất cả đều là do Lạc gia có được hay không? Diệt đi là được.

Không thể nghi ngờ, lúc này Lạc gia đã trở thành đối tượng hàng đầu Lạc Nam muốn đồ sát.

Nhất là khi hắn biết Lạc Phá Lôi súc sinh đến mức cử người tập kích Liễu gia, muốn làm hắn phải ân hận suốt đời, thù này bất cộng đái thiên.

Bách Hoa Tông và chúng nữ từ lâu đã sớm rơi lệ trước tình cảnh này, ngay cả Côn Minh Nguyệt vốn hồn nhiên vui tươi cũng ngơ ngác xuất thần, Tiêu Thanh Tuyền siết chặt chiếc nhẫn có sư phụ trong tay, nàng cũng muốn được sư phụ ôm vào lòng như vậy…

Hồng Liên cùng Điệp Tình ôm sát lấy Diễm Nguyệt Kỳ, ba mẹ con trân trọng ôm nhau, thầm nghĩ so với các nàng phu quân và mẫu thân khổ hơn nhiều lắm.

Cơ Nhã cùng Cơ Băng nắm chặt tay, Lý Trúc Loan nhào vào lòng Mộc Tử Âm thút thít, Linh Lung cùng U Quỳnh tựa sát vào nhau…

Trong Hậu Cung chúng nữ có dây mơ rễ má không ít, lúc này cảm xúc dâng trào, đều lau đi nước mắt trên mặt.

“Hôm nay là ngày vui, khóc lóc cái gì chứ? Đều cười lên cho lão nương!”

Võ Tam Nương vừa xua tay mắng một tiếng, nào ngờ ngay cả nàng cũng bị Tô Nhan cùng Tần Mộng Ảnh nhào vào trong ngực, nhất thời nhớ lại những tháng ngày đã qua giữa mấy sư đồ, khóe môi mỉm cười diệu dàng hiếm thấy, xoa xoa đầu hai cái cô gái nhỏ.

Cảnh tượng cảm động không biết diễn ra bao lâu, rốt cuộc Liễu Ngọc Thanh chủ động đẩy ra Lạc Nam, dịu dàng mà đầy tự hào nói:

“Hôm nay là ngày vui của ngươi, mẫu thân không tiếp tục ngăn trở!”

Đối với việc Lạc Nam kiếm cho nàng nhiều nàng dâu tốt như vậy, Liễu Ngọc Thanh thật sự mãn nguyện, có mẹ nào không muốn tất cả mọi thứ tốt nhất thế gian không giành cho con mình? Huống hồ nàng đã thua thiệt hắn nhiều như vậy, hận không thể đem hết nữ tử ưu tú nhất thiên hạ về cho con trai…

“Ra mắt mẹ!”

Chúng nữ lúc này dồn dập kéo đến, e lệ nói ra.

Dù trong số các nàng có người tuổi tác vượt qua Liễu Ngọc Thanh, nhưng đứng trước vấn đề thân phận, cộng thêm thực lực mạnh mẽ của Liễu Ngọc Thanh ở nơi đó, nhất thời có không ít rụt rè…

“Tốt tốt tốt, đều là con dâu tốt… mẹ xin lỗi không chuẩn bị quà cho từng người!” Liễu Ngọc Thanh vui mừng hớn hở, dung nhan tỏa nắng dưới ánh bình minh, tỷ mỉ xem xét đánh giá từng cô con dâu…

Ngay cả tính cách kiêu ngạo như Diễm Nguyệt Kỳ, bị Liễu Ngọc Thanh ngắm nhìn cũng hơi hơi đỏ mặt.

Con dâu ra mắt mẹ chồng lần đầu, không tránh được cảm giác thấp thỏm.

Mà khi Liễu Ngọc Thanh nhìn đến Hải Linh Lung, Tiêu Thanh Tuyền, Băng Linh Nhi cùng Bạch Liên Hoa, nhất thời ném cho Lạc Nam ánh mắt không hài lòng, mở miệng trách cứ nói:

“Tiểu tử ngốc này, nhiều nàng dâu tốt như vậy sao không sủng các nàng?”

Lạc Nam nhất thời ho khan dữ dội, chúng nữ Tiêu Thanh Tuyền xấu hổ mặt đỏ như mật đào, mà mấy bà vợ khác thì lần lượt che miệng cười trộm.

Hiển nhiên Liễu Ngọc Thanh nhận ra mấy nữ còn thân thể trinh trắng, không hài lòng việc Lạc Nam chưa thu lấy các nàng.

“E hèm, nếu Liễu phu nhân đã đến, như vậy đề xuất Võ tiền bối và cả Liễu phu nhân đại diện cho trưởng bối, để Lạc công tử cùng Tông chủ và chúng nữ đính hôn!” Đại trưởng lão Hoa Ngọc Loan đề nghị.

“Không thành vấn đề!” Võ Tam Nương cùng Liễu Ngọc Thanh đương nhiên không có ý kiến.

Trong lúc nhất thời, từng ly linh trà được đệ tử Bách Hoa Tông mang ra, để Lạc Nam mang theo chúng nữ dâng trà, chính thức đính hôn theo lễ nghi truyền thống.

Nhìn từng dung nhan mỹ miều đầy vẻ hạnh phúc, Lạc Nam cũng thỏa mãn trong lòng, rốt cuộc cũng đường đường chính chính cho các nàng một danh phận…

“Sư phụ, Liên Nga sao rồi?” Lạc Nam truyền âm hỏi Võ Tam Nương, hắn cũng không quên nữ tướng Tinh Linh Tộc mỹ lệ động lòng người kia.

“Nha đầu bế quan rồi, lần sau xuất quan sẽ có tiến bộ đáng kể!” Võ Tam Nương cười tủm tỉm.

Lạc Nam chờ mong gật gật đầu.

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231