Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 176
Phần 176

Hai người về đến Bình An Thành.

Bên trên bầu trời…

ĐÙNG…

Cự Mỹ Anh hưng phấn tay cầm Cự Linh Thuẫn màu đen kịch, nặng như sơn nhạc hướng đỉnh đầu một tên thanh niên nện mạnh xuống…

Thanh niên sắc mặt lạnh lẽo, hắn vốn mới vừa hạ xuống Thí Luyện Chi Địa không lâu, rơi vào cái Bình An Thành này, nhìn thấy nhân số đông đảo cho rằng bản thân phát tài, muốn tiến vào chém giết một phen.

Nào ngờ chưa kịp hành động đã bị nữ nhân hình thể khổng lồ này tìm thấy, không nói hai lời trực tiếp phát động công kích với hắn.

“Hừ, Hắc Tiên Thủ!”

Thanh niên tu luyện Hắc Ám Tiên Lực, một cái cự thủ khổng lồ to đến trăm trượng được ngưng tụ từ Ám Tiên Lực che thiên phủ địa xuất hiện, hướng về Cự Linh Thuẫn đón lấy.

ĐÙNG…

Âm thanh chấn màng nhĩ vô số người rung động, trong ánh mắt hoảng hốt của thanh niên thiên tài, Hắc Tiên Thủ của hắn vậy mà bị cái Thuẫn nhìn qua vừa thô vừa to kia nện đến nát bấy.

“Tốc Môn!” Cự Mỹ Anh ánh mắt rực rỡ hào quang, Cự Linh Thuẫn không hổ là hàng Cực Cấp Cực Phẩm, dù là Tiên Lực ở trước mặt nó cũng không có chút ưu thế nào.

Nàng thi triển Tốc Môn, đem tốc độ bản thân gia tăng đến cực hạn, một Thuẫn nện xuống đầu thanh niên thiên tài như đập con ruồi vậy.

Phốc…

Thanh niên thiên tài chống đỡ thất bại, thân hình bay vọt ra ngoài, ở trên không phun một ngụm máu.

Tại Dạ Lang Tiên Tinh, Cực Cấp cũng là hàng hiếm mà chỉ vài thế lực cấp cao sở hữu, thanh niên làm sao có thể chống được?

Bất quá hắn bị đập bay, phương hướng vừa lúc lao đến vị trí của Lạc Nam và Thủy Tích Quân vừa xuất hiện…

Thanh niên trong lòng phẫn nộ, ở đâu ra tiểu miêu tiểu cẩu dám ngăn cản đường bay của hắn?

Nhất thời thanh niên sát khí bùng phát, uy nghiêm tuyệt đối phun ra một chữ:

“Cút!”

Lạc Nam nhìn tên thanh niên đánh tới, sắc mặt trở nên cổ quái, hiển nhiên không nghĩ đến mình vừa đi bao lâu đã có chuột lẻn vào nhà, để Mỹ Anh thủ hộ quả là quyết định sáng suốt, bằng không chỉ với một tên như thế này cũng đủ sức san bằng Bình An Thành rồi.

Nhìn thấy Lạc Nam trầm tư, tên thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh trong lòng cười nhạt, cho rằng tên này bị uy thế của mình dọa cho hoảng sợ rồi.

Hắn bị nữ nhân khổng lồ kia đánh cho chật vật đang nghẹn một bụng tức, rốt cuộc tìm được chỗ xả.

Nghĩ đến đây, sát khí trong mắt tràn đầy, cao cao tại thượng nói:

“Kêu ngươi cút còn không cút? Tiễn ngươi lên đường!”

Nói xong, vô tận Tiên Lực ngưng tụ thành một cái chưởng ấn mạnh mẽ hướng Lạc Nam chụp đến…

Một đám dân chúng Bình An Thành từ phía dưới nhìn lên thấy tình cảnh này, sắc mặt trở nên hết sức đặc sắc.

Chỉ nhìn thấy Lạc Nam lười biếng duỗi ra một tay, một cái cự đại Long Trảo cấp tốc hình thành, hướng về chưởng ấn kia nghiền ép mà đến…

RĂNG RẮC…

Chưởng ấn vỡ nát thành từng mảnh, trong ánh mắt khó tin của tên thiên tài, Chân Long Trảo khổng lồ đập lên người hắn, như nện một con ruồi vậy…

ĐÙNG…

Con ruồi thổ huyết bay ngược, lại văng đến vị trí của Cự Mỹ Anh…

“Đến tốt!” Cự Mỹ Anh hưng phấn cười một tiếng xinh đẹp, Cự Linh Thuẫn trong tay lại hướng con ruồi đập mạnh…

Phốc…

Một lần nữa bị nện đến thổ huyết bay về hướng ngược lại…

Lạc Nam cười khẽ, Chân Long Trảo tát ra ngoài…

Cự Mỹ Anh đón lấy, một Khiên nện mạnh…

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Trong ánh mắt quái dị của Thủy Tích Quân cùng vô vàn tu sĩ, đường đường là Độ Kiếp Kỳ cường giả sở hữu Tiên Lực, lại bị đánh bật qua bật lại như quả bóng bay…

BÙM…

Rốt cuộc thân thể yếu nhược của tên thiên tài cũng không chịu đựng nổi, ở trên không trung nổ thành một đám mưa máu, đáng thương cho một thiên tài, chỉ sợ từ lúc sinh ra đến khi chết đi hắn cũng không nghĩ cái chết của mình sẽ là cảnh tượng như vậy…

Lạc Nam mang theo Thủy Tích Quân hạ xuống đình viện Liễu gia, ánh mắt đầy vui mừng nhìn Cự Mỹ Anh, trong lòng tràn ngập thỏa mãn.

Trong trận chiến trước đó, nàng mặc dù biểu hiện rất anh dũng nhưng kết cục cuối cùng là cự thuẫn vỡ nát, thân thể cũng bị trọng thương trầm trọng…

Hiện tại với Cự Linh Thuẫn và Cự Linh Giáp, chiến lực và sức phòng ngự quả nhiên vượt trội kinh người, đối chiến vượt cấp đem thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh đánh cho chật vật, hàng Cực Cấp Cực Phẩm pháp bảo quản nhiên tiền nào của nấy.

“Tiểu Nam…” Thấy hắn và Thủy Tích Quân theo sát phía sau, chúng nữ trong lòng cảm giác được không ổn, không phải nói Thủy Tích Quân đi đón tiếp Thủy Thiên Tông sao? Hiện tại chỉ có hai người trở về, chẳng lẽ…

“Haizz” Lạc Nam thở dài một tiếng, chỉ có thể gật gật đầu xem như xác nhận phán đoán của các nàng.

Chúng nữ sắc mặt biến hóa, một cái Cửu Cấp Thế Lực bị diệt không phải là chuyện nhỏ, nhất thời các nàng dùng ánh mắt đồng cảm nhìn Thủy Tích Quân, tiến lên an ủi nàng.

Thủy Tích Quân tính cách vốn lạnh nhạt, đối với chúng nữ an ủi chỉ gật đầu lễ độ xem như đáp lại, nàng đã đem nỗi thống khổ và hận thù chôn vào trong lòng, sẽ không bộc lộ ra ngoài, người được chứng kiến cảm xúc ngắn ngủi khi đó của nàng chỉ còn lại nam nhân kia, nay đã là thiếu gia của nàng…

Lạc Nam mang theo chúng nữ vào đình viện ngồi uống trà, chỉ có Cự Mỹ Anh quá mức khổng lồ chỉ có thể khoanh chân ngoài sân…

“Yêu cầu Liễu gia tộc nhân xây thêm vài đình viện và phòng ốc khổng lồ một chút!” Lạc Nam phân phó nói.

“Ca ca, ngươi trở về không thèm đi xem Mộng Mộng!” Đúng lúc này, một âm thanh nũng nịu pha lẫn chút ủy khuất vang lên, một tiểu cô nương mặc váy xanh xinh xắn như hoa, điềm đạm đáng yêu đầu thắt hai bím tóc chạy vọt mà đến, không nói hai lời nhảy vọt vào lòng Lạc Nam.

“Tiểu Mộng Mộng lớn thật nhanh, ngày càng đáng yêu rồi!” Lạc Nam sủng ái chơi đùa bím tóc của nàng, đem tiểu nha đầu xoay vòng vòng sủng nịnh nói.

Tiểu cô nương này chính là Liễu Mộng Mộng, đệ nhất thiên tài của Liễu gia hiện tại, được Thủy Nương Khanh thu làm đệ tử, tuổi tác còn nhỏ đã có tu vi Nguyên Anh Kỳ… Lạc Nam khi bằng tuổi nàng còn là phế vật ở Lạc gia, bị người người khinh bỉ.

“Hứ!” Tiểu Mộng Mộng làm nũng trong lòng hắn, cái đầu nhỏ xoay chỗ khác không thèm nhìn Lạc Nam, hiển nhiên là tỏ vẻ giận dỗi hắn trở về lâu như vậy nhưng không đi tìm nàng.

Lạc Nam cùng chúng nữ bị bộ dạng của tiểu nha đầu chọc cười, hắn tủm tỉm nói:

“Tiểu Nam ca ca bận rộn nhiều việc, Mộng Mộng ngoan tha thứ ca ca được không?”

Tiểu Mộng Mộng ánh mắt đảo quanh tròn tròn, bắt đầu suy nghĩ nói: “Sau này ca ca phải thường xuyên chơi với Mộng Mộng! Hướng dẫn Mộng Mộng tu luyện.”

“Đồng ý!” Lạc Nam nâng cao hai tay lên đầu, nghiêm mặt hứa hẹn nói: “Sắp tới ca ca ở Liễu gia thời gian dài, nhất định sẽ bồi tiếp Mộng Mộng!”

“Ngoéo tay!” Tiểu Mộng Mộng đưa lên ngón tay út nhí nhảnh nói.

Lạc Nam phì cười cùng nàng móc lấy ngón tay, tiểu cô nương lúc này mới hài lòng cười hì hì, ngoan ngoãn rót trà cho hắn và chúng nữ.

Một màn ấm áp rơi vào trong mắt Thủy Tích Quân, nàng không nghĩ đến nam nhân mạnh mẽ bá đạo đồ sát thiên tài Tiên giới như gà đất chó sành lại có thể thân thiện với trẻ nhỏ đến như vậy, trong lúc nhất thời đối với thiếu gia nhà mình có thêm chút ấn tượng khác.

“Nhìn cái gì nhìn? Mau phụ tiểu Mộng Mộng châm trà rót nước!” Ngoài ý muốn của chúng nữ, Lạc Nam đột nhiên trừng mắt nhìn Thủy Tích Quân, làm bộ dạng nghiêm mặt nói.

Ngoài ý muốn tập hai chính là, Thủy Tích Quân lại ngoan ngoãn nửa ngồi nửa quỳ pha trà, đem Tiểu Mộng Mộng làm cho hết hồn, không nghĩ đến vị tỷ tỷ đẹp như tiên tử này lại hạ mình như vậy.

Đừng nói là Liễu Mộng Mộng, cho dù là Tô Nhan, Hoa Ngọc Phượng, Cự Mỹ Anh mấy nữ cũng tròn xoe mắt, kỳ quái chớp chớp mắt xem Lạc Nam, lại xem qua Thủy Tích Quân, bộ dạng hiếu kỳ bảo bảo.

“Tích Quân về sau chính là thiếp thân thị nữ của ta, các nàng có thể tùy ý sai bảo!” Lạc Nam cười tà nói.

“Thiếp thân thị nữ?” Mấy nữ sắc mặt mộng bức, từ bao giờ một vị chủ nhân Cửu Cấp Thế Lực phải hạ mình làm thị nữ rồi hả?

“Tích Quân nợ thiếu gia quá nhiều, cam tâm tình nguyện làm thị nữ!” Thủy Tích Quân biểu hiện lạnh nhạt, thản nhiên hướng chúng nữ hơi khom người: “Ra mắt các vị thiếu phu nhân!”

Tam nữ liếc xéo Lạc Nam, có chút oán trách hắn đem giai nhân đùa thành như vậy.

Với thân phận của Thủy Tích Quân trước đó, Hoa Ngọc Phượng chỉ có thể xem là hậu bối của nàng ấy, mà Tô Nhan cũng phải gọi một tiếng tỷ tỷ, hiện tại nhảy lên làm thiếu phu nhân, khiến các nàng vừa thẹn thùng vừa bất đắc dĩ, không biết nam nhân nhà mình lại giở trò quái quỷ gì.

Lạc Nam thấy các nàng nhìn mình ra vẻ dương dương đắc ý nói, trong lòng lại âm thầm mở ra Cửa Hàng May Mắn.

Mặc dù hắn hiện tại rất nghèo, nhưng Điểm Danh Vọng để mua vài cái Công Pháp ra hồn vẫn là phải có.

Sau gần chục lần đổi mới, Lạc Nam tìm mua được hai loại công pháp Cực Cấp Thượng Phẩm và Cực Cấp Cực Phẩm: Ngọc Nữ Ngự Thủy Công và Thủy Tình Công.

Cả hai công pháp này chỉ có thông tin từ tầng 1 đến tầng 3, hiển nhiên Cửa Hàng hiện tại chỉ cung cấp đến đó, muốn sở hữu tầng cao hơn chỉ có thể nâng cấp cửa hàng, bất quá đối với tu vi hiện tại của hai nữ, Cực Cấp đã là quá đủ rồi.

Lạc Nam đem Ngọc Nữ Ngự Thủy Công cho tiểu nha đầu Liễu Mộng Mộng, mặc dù Thủy Hải Chân Quyết của Hải Hồng Phái đã đủ để nàng luyện đến Hợp Thể Kỳ, bất quá với đẳng cấp của hắn hiện tại đương nhiên không nhìn Thủy Hải Chân Quyết vào trong mắt, tu luyện công pháp cấp bậc càng cao căn cơ sẽ càng vững chắc, tốc độ tu luyện cũng sẽ nhanh hơn.

Ngọc Nữ Ngự Thủy Công là dạng công pháp khá đặc biệt, chỉ dành cho nữ tử tu luyện, tu luyện đến tầng thứ càng cao hình dáng bên ngoài sẽ càng xinh đẹp, khí chất như ngọc nữ, thần kỳ vô cùng.

Về phần Thủy Tình Công đương nhiên là giao cho Thủy Tích Quân.

“Ta không muốn tiếp tục nợ thiếu gia!” Thủy Tích Quân lắc đầu, nếu còn nhận đồ vật của hắn, nàng bao giờ mới trả hết nợ?

“Thứ này không tính nợ!” Lạc Nam lắc đầu khinh khỉnh nói: “Thị nữ của ta nếu quá yếu sẽ khiến ta rất mất mặt, cứ cầm lấy mà vào Hóa Tiên Đài tu luyện!”

Thủy Tích Quân ánh mắt lấp lóe, không tiếp tục từ chối nữa, nàng cũng muốn mình trở nên mạnh mẽ hơn để giết sạch đám Dạ Lang Tiên Tinh kia, trả mối hận thù diệt tông.

Nhìn Thủy Tích Quân nhận lấy Thủy Tình Công, Lạc Nam trong mắt lóe lên một tia thú vị.

Hắn không biết công pháp của Thủy Thiên Tông mà nàng tu luyện trước đây là gì, nhưng Thủy Tình Công lại là công pháp khá thú vị, tốc độ hấp thu Tiên Khí của người luyện Thủy Tình Công dựa vào cảm xúc và tình cảm của người tu luyện, thời điểm cảm xúc dâng trào quá trình tu luyện sẽ càng thuận lợi và nhanh chóng, đương nhiên trong chiến đấu cảm xúc càng lên cao thì uy lực công kích cũng càng mạnh.

Luyện Thủy Tình Công trong thời gian dài, dù là lạnh lùng như băng sơn hay thanh tịnh không nhiễm bụi trần cũng sẽ trở thành người đa sầu đa cảm.

Có thể nói Thủy Tình Công là khắc chế cứng của công pháp trước đây Thủy Tích Quân tu luyện.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam nhìn Thủy Tích Quân cười cười thần bí, rất hy vọng nhìn thấy bộ dạng tương lai của nàng.

Chứng kiến nụ cười xấu xa trên mặt hắn, mấy nữ trong lòng hơi hơi rùng mình… Mà Hồn Nguyệt Ánh dung hợp vào Linh Hồn của Lạc Nam, nhận ra ý đồ của hắn chỉ có thể dở khóc dở cười, bất quá nàng cũng hy vọng Thủy Tích Quân có được thất tình lục dục trở lại, hiện tại như một khúc gỗ quá mức đáng thương…

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231