Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 121
Phần 121

Côn Minh Nguyệt mang theo đệ đệ và em dâu Côn Hoàng phu phụ và bảy vị trưởng lão Côn Tộc, thực lực cả bọn đều đạt đến Thất Giai, cứu trợ Hồ Tộc…

“Đi chết!”

Côn Minh Nguyệt phong phạm nữ cường nhân vô cùng, không nói hai lời lập tức thi triển Bắc Minh Thủy Phong Công, một cái Bắt Minh Thôn Thiên Địa cấp tốc được hình thành, Thủy cùng Phong thuộc tính kết hợp, tạo thành một quả cầu ẩn chứa sức hút như lỗ đen vũ trụ, ném ra giữa chiến trường…

ẦM ẦM ẦM…

Trong khoảnh khắc, hàng loạt tên tu sĩ Huyết Hoàng Địa thực lực yếu kém bị hút vào, hàng chục tên Huyết Vệ không kịp phản ứng trở thành nạn nhân của Thủy Phong Thôn Thiên Địa, thân thể máu thịt bị hút vào sau đó nghiền nát.

Mà trước cảnh Côn Minh Nguyệt đại triển thần uy, một đám cường giả Côn Tộc cũng không cam lòng yếu kém, nhao nhao phi người lên không, thi triển chân thân bản thể, hóa thành một đám cá voi khổng lồ lơ lửng trên bầu trời…

Nếu thân thể của Hồ Tộc hóa thành bản thể lớn đến vài chục mét, thì Côn Tộc trực tiếp to hơn gấp mười lần, dù tu vi đôi bên ngang nhau…

Bảy vị Côn tộc trưởng lão như bảy ngọn núi bơi lội trên không trung, công thủ toàn diện, dùng cơ thể khổng lồ của mình che chở cho Hồ Tộc…

Trước sức phòng thủ kiên cố của Côn Tộc, Hồ Tộc rất nhanh có thời gian thở dốc, một số tưởng chừng sắp bị Huyết Võng bắt đi nhân cơ hội thoát khốn, tiếp tục tham chiến.

Côn Hoàng làm theo tỷ tỷ, đem Thủy Phong Thôn Thiên Địa ném vào giữa đám Huyết Vệ đông đảo, hút được tên nào hay tên đó…

“Mau ngăn cả ả ta và đồng bọn!” Núp trong không gian quan sát chiến cuộc, tên Huyết Sứ Giả sắc mặt trầm xuống oán hận nhìn chằm chằm Côn Minh Nguyệt, mở miệng hạ lệnh.

Đúng là phiền phức… sự xuất hiện quá nhanh chóng của Côn Tộc khiến kế hoạch đánh nhanh rút gọn của hắn bị ảnh hưởng.

“Hừ, thêm một cái Côn Tộc… còn chưa phải đối thủ của Huyết Hoàng Địa chúng ta, tất cả thả ra Cương Thi, dốc hết toàn lực!” Một trong ba tên Huyết Tướng đang vây lấy Hồ Khinh Vũ ngửa đầu lên trời hô lớn…

“Khặc khặc, toàn bộ ra đi!”

Theo mệnh lệnh của hắn, toàn thể phe cánh Huyết Hoàng Địa từ Huyết Vệ cho đến Huyết Tướng, cả bọn cấp tốc lấy ra quan tài đem theo bên người, mở bật nắp…

Từng cổ Huyết Sát Cương Thi dữ dằn với thực lực từ thấp đến cao được phóng thích, nhân số bên Huyết Hoàng Địa đã nhiều nay lại càng gia tăng gấp đôi, người và cương thi kết hợp, không ngừng ra sức công kích Côn Tộc, khiến thân thể khổng lồ lần lượt xuất hiện các vết thương từ nhẹ đến nặng, lại lâm vào cảnh bị động…

Ưu thế về mặt số lượng từ đầu đến cuối vẫn luôn nghiêng về Huyết Hoàng Địa…

Côn Minh Nguyệt nhảy vọt mà ra, thân hình thon dài xuất hiện bên cạnh Hồ Khinh Vũ, Thủy cùng Phong thuộc tính cuồn cuộn trên tay, tung ra hai quyền đem một tên Huyết Tướng cùng Huyết Sát Cương Thi của hắn đấm bay, lại lạnh lùng hạ lệnh:

“Triệu hồi Côn tộc chiến sĩ!”

“Triệu hồi Côn tộc chiến sĩ!”

Một đám Côn Tộc trưởng lão ngao ngao rống lên, âm thanh vang vọng một gốc đại lục, sau đó chúng đồng loạt dùng cái đầu khổng lồ của mình húc mạnh vào không gian, tạo thành khe nứt hư không nối liền đến đáy biển sâu thẳm…

Từ trong khe nứt, Côn tộc đã chuẩn bị sẵn sàng, cả đám nhao nhao tiến quân thần tốc, hóa thành một bầy cá Voi xanh xuyên thấu hư không, chỉ thoáng chốc đã rơi vào chiến trường…

Bầy Côn không nói hai lời, vọt vào quần nhau với đám Huyết Vệ, giảm bớt sức ép cho Hồ Tộc…

“Các tỷ muội, toàn lực giết, đừng phụ lòng trợ giúp đến từ Côn Tộc…” Không biết từ bao giờ, Hồ Ngọc Nghiên đã trở về chiến trường, thân hình uyển chuyển đạp không mà đến, ánh mắt mang theo Mị Hoặc mê người nhìn thẳng vào mắt một tên Huyết Vệ.

Tên Huyết Vệ lập tức như bị định thân, miệng chảy nước bọt ròng ròng, một Côn Tộc thành viên nhân cơ hội đó vươn ra cái đuôi nặng như sơn nhạc của mình nện mạnh mà xuống.

ĐÙNG…

Huyết Vệ nát như tương, máu me tung tóe văng khắp chiến trường…

“Khốn kiếp… không cần tiếp tục nương tay, bắt sống được thì bắt sống, dám chống cự toàn bộ giết!” Tên Huyết Sứ Giả sắc mặt lạnh lùng đến cực điểm, mở miệng hạ sát lệnh.

Vốn bọn hắn muốn bắt sống Hồ tộc, nhưng hiện tại đã không còn khả thi, chỉ có thể bắt được bao nhiêu thì bắt, còn lại giết chết cướp đoạt máu huyết, xem như không lỗ…

Mặc dù Hồ Tộc có Côn Tộc chi viện, nhưng số lượng Côn Tộc thành viên cũng giống như Hồ Tộc, cực kỳ thưa thớt…

Cả Hồ Tộc và Côn Tộc cộng lại chỉ miễn cưỡng sánh ngang số lượng Huyết Vệ, chưa kể mỗi một Huyết Vệ đều có một Huyết Sát Cương Thi cho riêng mình, xét về nhân số Huyết Hoàng Địa vẫn nhiều hơn gấp đôi…

“Đa tạ ngươi, Minh Nguyệt!” Hồ Khinh Vũ cảm kích mở miệng, tựa lưng vào Côn Minh Nguyệt, ánh mắt vẫn lạnh như băng nhìn kẻ thù đang vây quanh hai người.

“Khách khí cái gì? Sớm muộn cũng là một nhà!” Côn Minh Nguyệt có chút thâm ý nói, tương tự cũng tựa lưng vào Hồ Khinh Vũ…

Hai vị nữ cường nhân của U Nguyên lúc này kề vai tác chiến, lấy hai địch sáu, nhưng không có dấu hiệu lâm vào hạ phong…

Tất cả công kích đến từ ba tên Huyết Tướng và ba con Huyết Sát Cương Thi đều bị các nàng khéo léo hóa giải.

Côn Minh Nguyệt công thủ vẹn toàn, Hồ Khinh Vũ mê hoặc tâm trí kẻ địch, hết sức ăn ý…

Trận chiến nhất thời khó phân thắng bại… chỉ có một điều chính là, số lượng thương vong từ khi có Côn Tộc gia nhập chiến trường đã trở nên gia tăng…

Đại chiến lâm vào thế giằng co…

Cách chiến trường ngàn dặm, hai phương cường giả đưa mắt quan sát sự khốc liệt, ánh mắt không ngừng lấp lóe…

Một phương trong số đó chính là Ngưu Ngũ Bá cầm đầu, mang theo một đám Trưởng Lão Thất Giai của Thiên Yêu Học Phủ…

“Đã vô số năm, lần đầu U Nguyên phát sinh chiến trận lớn như vậy…” Ngưu Ngũ Bá cảm thán một tiếng nói.

“Hiệu trưởng, vì sao chúng ta không lập tức viện trợ? Nếu hiện tại xen vào, có khả năng rất lớn sẽ hạ sát toàn bộ thành viên Huyết Hoàng Địa!”

Ngũ trưởng lão của Thiên Yêu Học Phủ bước ra chắp tay hỏi, bản thể của hắn là một con yêu thú Địa Tượng, dáng người như một ngọn núi nhỏ hết sức nặng nề, suy nghĩ cũng không quá mức phức tạp.

Theo suy nghĩ của hắn, Côn Tộc và Hồ Tộc đang kịch liệt giao tranh cùng Huyết Hoàng Địa, mặc dù có chút lâm vào hạ phong nhưng cũng kháng cự được một thời gian.

Nếu hiện tại Thiên Yêu Học Phủ dốc sức giết vào, không cần Ngưu Ngũ Bá đích thân ra tay, chỉ với thực lực của trưởng lão bọn hắn cũng là đả kích chí mạng cho Huyết Hoàng Địa, giành được thắng lợi tuyệt đối.

“Ngũ trưởng lão nói không sai, vì sao chúng ta vẫn còn ở đây quan chiến vậy Hiệu Trưởng?” Vài tên trưởng lão khác tâm cơ đơn thuần cũng nhao nhao nghi hoặc.

Trái ngược với bọn hắn, Ngưu Ngũ Bá cùng vài tên trưởng lão khác có suy nghĩ ngược lại, một tên đứng ra đại diện giải thích nói:

“Các ngươi thật ngây thơ! Tục ngữ có nói đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi vượt xa dệt hoa trên gấm, đợi đến lúc Hồ Tộc và Côn Tộc sắp lâm vào khốn cảnh, chúng ta khi đó mới ra tay trợ giúp bọn hắn thoát nạn, như vậy chẳng phải sẽ được bọn hắn nể trọng hơn sao?”

“Cái này…” Ngũ trưởng lão đám người hai mặt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương cảm giác không thích hợp.

“Hiệu trưởng, làm như vậy mặc dù có lợi cho Học Phủ chúng ta, nhưng chỉ sợ Hồ Tộc và Côn Tộc sẽ hy sinh không ít thành viên a, bọn họ cũng là lực lượng trung kiên của U Nguyên Đại Lục!” Ngũ trưởng lão cắn răng nói, hiếm khi không tán đồng quyết định của Hiệu Trưởng.

“Các ngươi thì biết cái gì?” Một tên trưởng lão thân tín của Ngưu Ngũ Bá trừng to mắt quát:

“Người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, đây cũng là cơ hội tốt để Hồ Tộc nhận ra mình đang đứng ở vị trí nào, Hồ Khinh Vũ cũng vì vậy mà cân nhắc gả cho Hiệu Trưởng của chúng ta, Hồ Tộc trở thành thế lực phụ thuộc của Thiên Yêu Học Phủ, tất cả đều vì lợi ít chung, hiểu chưa?”

“Thật sự có thể như vậy?” Ngũ trưởng lão đám người giật mình hỏi.

“Hừ!” Ngưu Ngũ Bá lúc này mới chịu lên tiếng, giọng điệu tràn đầy tự tin như ăn chắc nói:

“Hồ Khinh Vũ không phải nữ nhân ngốc, Hồ tộc có thể bị Huyết Hoàng Địa nhắm đến một lần, thì cũng có thể bị nhắm đến lần hai, lần ba và vô số lần sau nữa, huống hồ khi thời hạn một năm kết thúc, Hồ Tộc lại không có tồn tại Bát Giai chống lưng làm sao thoát nạn? Muốn mang lại an toàn cho Hồ Tộc, Hồ Khinh Vũ chỉ có thể cân nhắc trở thành người đàn bà của bổn Hiệu Trưởng để được Thiên Yêu Học Phủ chúng ta che chở!”

“Thì ra là vậy!” Ngũ trưởng lão đám người bừng tỉnh, rốt cuộc hiểu suy tính trong lòng Ngưu Ngũ Bá.

Quả thật nếu có thể để Hồ Tộc phụ thuộc vào Thiên Yêu Học Phủ, dù hy sinh một chút cũng đáng giá…

Nghĩ đến đây, đám người Ngũ trưởng lão không tiếp tục già mồm, tiếp tục quan sát đại chiến…

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231