Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 28
Phần 28

Nguyên liệu luyện chế Dung Hỏa Đan gồm có Bình Diễm Thảo, Dung Linh Thảo, Hỏa Nhân Sâm, Hỏa Hồng Nhũ, cùng yêu đan Ngũ giai của yêu thú Hỏa Hệ.

Trong đó tất cả nguyên liệu Lạc Nam đề đã thu thập đủ, chỉ còn duy nhất Dung Linh Thảo chưa sở hữu.

Nhiệm vụ của Nhiệm Vụ Đường yêu cầu đến phía Tây Hải Châu đại lục săn giết Chương Ngư, thu thập bảy viên Yêu Đan ngũ giai trở lên của chúng, sẽ đạt được 14000 Điểm Tích Lũy cùng hai nhánh Dung Linh Thảo.

Đối với điểm tích lũy Lạc Nam không thèm để ý, hắn chỉ chú trọng hai gốc Dung Linh Thảo kia mà thôi, đó là nguyên liệu chủ chút để luyện chế Dung Hỏa Đan nhằm giúp Diễm Hồng Liên đúc thành Đại Nhật Thần Thể.

Lạc Nam cùng Diễm Hồng Liên vừa đến Nhiệm Vụ Đường, lập tức thu hút ánh mắt của hầu hết mọi người.

Hắn đến Hải Châu làm nhiệm vụ không phải chuyện bí mật gì, nhưng đi một chuyến gây nên những chuyện kinh thiên động địa như vậy quả thật là có một không hai.

“Lạc Nam, Lạc Nam, Dung Linh Thảo ở đây, lão phu tặng cho ngươi cũng được, không cần trả nhiệm vụ!”

Đúng lúc này, một âm thanh kinh hỉ truyền đến, chỉ thấy một tên lão đầu nhìn qua trong khá tiên phong đạo cốt hấp tấp chạy tới, trên tay cầm mấy gốc Linh Dược nhìn như nhánh cỏ tỏa ra nồng đậm linh khí.

“Tiền bối là?” Lạc Nam chắp tay hỏi, hắn nhận ra lão già này là một vị lão quái của Thánh Linh Học Phủ, nhưng không biết rõ là ai.

“Khà khà, lão phu là Ngũ Trưởng Lão của Thánh Linh Học Phủ, cũng là người đưa ra nhiệm vụ dùng yêu đan Chương Ngư đổi lấy Dung Linh Thảo!” Lão già cười tủm tỉm nói, ánh mắt vậy mà xuất hiện một tia thân mật.

Nói đùa sao? Lạc Nam hiện tại chính là nhân vật bỏng tay của Thánh Linh Học Phủ, sẽ không ai vì tu vi của hắn chưa cao mà xem thường, chưa kể sư phụ kia có hắn có thể là người “ở trển”, Ngũ trưởng lão có cơ hội đương nhiên phải rút ngắn quan hệ.

“Thì ra là vậy, Yêu Đan của Chương Ngư ở đây, chúng ta có thể trả nhiệm vụ!” Lạc Nam lấy ra một túi lớn yêu đan, bên trong có bao nhiêu hắn cũng không đếm, vì lúc đó tiện đường truy tìm Mỹ Nhân Ngư, cứ tiện tay là giết thôi.

“Không cần, không cần! Lão phu tặng Dung Linh Thảo cho ngươi là được, khách khí gì chứ?” Ngũ trưởng lão cười tủm tỉm, vội vàng nhét hai gốc Dung Linh Thảo vào tay Lạc Nam như sợ hắn đổi ý.

So với Yêu Đan Chương Ngư, Ngũ trưởng lão càng muốn giao hảo cùng Lạc Nam, cùng lắm đích thân hắn đến Hải Châu săn Chương Ngư một chuyến là được.

Lạc Nam bật cười, sao có thể không nhận ra ý đồ của lão già? Bất quá hắn giữ Yêu Đan Chương Ngư cũng không để làm gì, lắc đầu nhét vào tay lão:

“Yêu Đan Chương Ngư đối với ta vô dụng, tiền bối giữ lấy mà dùng!”

Ngũ trưởng lão thấy vậy cũng không từ chối, đem toàn bộ thu hồi, chợt nhìn Lạc Nam cười tủm tỉm xoa xoa hai tay:

“Lạc Nam, lão phu có một cháu gái lớn lên xinh đẹp như hoa, nàng rất ái mộ ngươi, không biết có thể gặp gỡ giao lưu một phen?”

Phốc.

Lạc Nam xém chút phun ra một ngụm, ho khan sặc sụa, từ bao giờ một Hợp Thể Hậu Kỳ cường giả cao cao tại thượng phải đứng ra làm mai cháu gái của mình cho hắn?

“Xì!” Diễm Hồng Liên không vui xì một tiếng, nàng không ngại Lạc Nam có thêm nữ nhân, nhưng lão già này không xem thê tử như nàng ra gì đang đứng cạnh hắn mà mời chào như vậy thật không dễ chịu.

“Khụ khụ, tiền bối, tiểu tử gần đây rất bận, hẹn quý tiểu thư khi khác vậy!” Lạc Nam khách khí nói ra.

“Được rồi, dù sao ngươi cũng là thành viên Học Phủ, cơ hội còn nhiều, không vội!” Ngũ trưởng lão nhận ra Diễm Hồng Liên không hài lòng, cười cười một tiếng, thân hình dần dần lẫn vào hư không mất dạng.

“Chàng đó, hiện tại chắc hài lòng lắm nhỉ?” Diễm Hồng Liên véo mạnh hông hắn, nghiến răng nghiến lợi nói ra.

“Hề hề, ta càng có giá càng chứng minh các nàng chọn nam nhân sáng suốt chứ sao?” Lạc Nam không biết xấu hổ nói.

Hai người tay trong tay rời khỏi Nhiệm Vụ Đường, chợt hai thân ảnh thơm ngát tuyệt mỹ từ trong tối chạy ra, cản trở trước mặt.

Mà vừa nhìn hai người này, nơi tận cùng linh hồn Lạc Nam bất giác hơi run một cái khiến hắn khó hiểu, Diễm Hồng Liên mắt đẹp lóe sáng, tấm tắc khen ngợi:

“Một đôi song sinh cực phẩm a…”

Trước mắt Lạc Nam và Diễm Hồng Liên, một đôi thiếu nữ như hoa như ngọc, diện mạo giống nhau như đúc đang dùng ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm hắn.

Hai nàng này nhìn qua chỉ khoảng 16 17 tuổi, mắt ngọc óng ánh như sao trời, lông mi cong cong xinh xắn, mũi cao môi hồng chúm chím, nước da trắng nõn như trăng rằm, lại đồng loạt sở hữu mái tóc bồng bềnh màu hạt dẻ hết sức đáng yêu, chỉ có đều một người để tóc dài, một người để tóc ngắn mà thôi, bằng không chỉ sợ không ai có thể phân biệt.

Mặc dù thân hình không thể chín mọng thành thục như Diễm Hồng Liên đang đứng cạnh, nhưng tuyệt đối không kém Liên Hoa hay Linh Nhi các nàng.

Quan trọng nhất, hai nữ này tuổi tác còn trẻ, tu vi đã đạt đến Hóa Thần Trung Kỳ, hết sức không đơn giản a, chắc là hậu nhân của một vị trưởng lão nào đó.

“Đại ca!” Hai thiếu nữ hít sâu một hơi, tròng mắt rơm rớm nhìn Lạc Nam nỉ non lên tiếng.

Lạc Nam cùng Diễm Hồng Liên hai mắt nhìn nhau, biểu lộ nhất thời mộng bức, hai thiếu nữ gọi hắn là gì? Đại ca?

“Hai vị muội muội, các ngươi có nhầm lẫn hay không?” Diễm Hồng Liên xoa xoa đầu hai nữ mỉm cười nói ra, nhìn hai nàng chắc tuổi tác tương đương Tình Nhi, khiến Diễm Hồng Liên nảy sinh dịu dàng.

“Bọn muội không nhầm, Lạc Nam chính là đại ca của bọn muội!” Thiếu nữ tóc dài dứt khoát nói, trong mắt tràn ngập kiên cường và khẳng định.

Thiếu nữ tóc ngắn gật đầu phụ họa.

Diễm Hồng Liên lắc đầu, vô thức cho rằng hai thiếu nữ này muốn tiếp cận làm quen với phu quân nhà mình, dù sao danh tiếng hiện tại của hắn quá thịnh.

“Hai vị muội muội tên gì?” Lạc Nam có cảm giác kỳ quái khi đối diện hai nữ, hắn nghiêm túc nói ra.

“Muội gọi Lạc Huyên!” Thiếu nữ tóc dài mím môi hồng nói.

“Muội gọi Lạc Ly!” Thiếu nữ tóc ngắn thút thít nói.

“Họ Lạc?” Sắc mặt Lạc Nam cùng Diễm Hồng Liên lập tức biến hóa, một cảm giác không ổn dâng lên trong lòng Lạc Nam.

“Không sai, chúng ta là muội muội ruột thịt của đại ca, là do cùng phụ thân sinh ra!” Lạc Huyên với Lạc Ly đồng thanh nói.

“Nơi này không tiện nói chuyện!” Lạc Nam sắc mặt trở nên âm trầm, bước chân nhanh chóng rời đi.

Diễm Hồng Liên biết tâm trạng hắn không tốt, nhất thời lo được lo mất, đối với Lạc Huyên cùng Lạc Ly nhất thời không biết phải làm sao, chỉ đành đuổi theo hắn.

Thấy biểu hiện của Lạc Nam, Lạc Huyên cùng Lạc Ly hai tỷ muội sắc mặt tái nhợt, ủy khuất dâng lên trong lòng, bất quá vẫn kiên trì đi theo.

Lạc Nam vừa đi, trong đầu vừa ngổn ngang trăm mối, ký ức mà chủ nhân thân thể này để lại cho hắn không hề tồn tại đôi tỷ muội họ Lạc này, chẳng lẽ bỏ sót thứ gì hay sao?

Trở về Nương Tử Bang, chúng nữ bên trong đang trò chuyện vui vẻ, chợt thấy Lạc Nam cùng Diễm Hồng Liên một mặt không vui trở về, sau lưng còn mang theo một đôi tuyệt sắc thiếu nữ sinh đôi, nhất thời hoảng hốt hỏi thăm:

“Phu quân, có chuyện gì thế?”

Lạc Nam im lặng không nói, ngồi xuống một cái bàn tròn, nhìn Lạc Ly cùng Lạc Huyên nhàn nhạt nói ra:

“Ngồi xuống đi!”

Lạc Huyên cùng Lạc Ly rụt rè ngồi xuống, nhịp tim gia tốc cực độ, cảm giác này đối với hai thiếu nữ như các nàng thật sự không dễ chịu.

Yên Nhược Tuyết cùng Mộc Tử Âm lo lắng kéo tay Diễm Hồng Liên, nàng đành cười khổ đem chuyện vừa diễn ra truyền âm cho chúng nữ.

Từng gương mặt đẹp nghe xong nhất thời kinh dị, im lặng ngồi một bên, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

“Nói đi, các ngươi vì sao xuất hiện? Vì sao không theo Lạc gia chạy trốn, tìm đến ta làm gì?” Lạc Nam trầm giọng, đối với người Lạc gia hắn cảm thấy không chút hảo cảm.

Đặc biệt cách đây không lâu Lạc Phá Lôi còn đê hèn đến mức cho người tập kích Liễu gia và sau khi biết những gì mẫu thân đã phải chịu, khiến cơn giận trong lòng Lạc Nam lên đến đỉnh điểm.

Lạc Ly thấy Lạc Nam lạnh lùng, tính cách nàng vốn mít ướt bật khóc thút thít, Lạc Huyên đem Lạc Ly ôm chặt, hai mắt rơm rớm nhìn Lạc Nam mở miệng:

“Bọn muội vừa sinh ra không lâu, đã được Tam trưởng lão Thánh Linh Học Phủ nhận làm đồ đệ mang về Thánh Linh Học Phủ nuôi dưỡng, rất lâu mới về gia tộc một lần…”

Theo lời kể của Lạc Huyên, Lạc Nam rốt cuộc hiểu rõ vì sao trong ký ức trước đây không hề tồn tại hai tỷ muội này.

Bởi vì thân phận hắn quá thấp, khi Lạc Huyên và Lạc Ly sinh ra, số phận của Lạc Nam hắn đã kém hơn cả một tên nô lệ ở Lạc gia, việc hai vị tiểu thư cao quý ra đời có cần thiết phải cho một tên nô lệ biết không?

Chưa kể hai vị tiểu thư này được cao nhân Thánh Linh Học Phủ thu nhận, thân phận thậm chí còn cao hơn Lạc gia thiếu chủ Lạc Vũ, nào đến lượt kẻ thấp hèn như hắn biết đến?

Thời gian sau này, khi đôi mắt bị mù, phần lớn thời gian Lạc Nam đều mang thương thế trong người hấp hối chờ chết, dù Lạc Huyên cùng Lạc Ly có trở về thăm nhà, cũng không phải hắn có thể tiếp xúc.

Kể từ đó, Lạc Nam trước đây luôn cho rằng hắn chỉ có một mình Lạc Vũ là đệ đệ, không hề hay biết còn đôi tỷ muội song sinh trước mắt.

“Hức hức, bọn muội hoàn toàn không được biết mình có một vị đại ca, Lạc gia không ai nói, nếu không hai muội sao có thể để huynh chịu khổ như thế?” Lạc Huyên nhớ đến những gì Lạc Nam phải chịu, nhìn con mắt màu trắng tà dị của hắn, nhất thời cũng không nhịn được bật khóc.

Lạc Nam cười nhạt, sinh ra một phế vật như hắn Lạc gia hận không thể lập tức giết đi cho khuất mắt, làm sao lại thừa nhận mà kể về hắn cho hai nữ được chứ?

“Đại ca, xin lỗi vì những gì huynh đã trải qua… xin lỗi vì sự vô tâm của bọn muội, huynh có tha thứ cho chúng ta hay không?” Lạc Ly vừa lau nước mắt vừa mếu máo.

Vốn các nàng muốn tìm đến hắn sớm hơn nhưng không biết phải làm thế nào để đối mặt, hai nàng cảm thấy không có mặt mũi để đối diện với hắn, lúc này đây nước lũ tràn bờ, chỉ sợ hắn sẽ không tha thứ, không tiếp nhận các nàng.

Chúng nữ bị Lạc Huyên với Lạc Ly làm cho động lòng, các nàng thật sự quá nhỏ để đối diện gia cảnh tàn khốc như thế.

Phụ thân cùng nhị ca trở mặt thành thù với đại ca, mà hai nàng đứng giữa, như con thuyền nhỏ lênh đênh vô định…

Lạc Nam nhắm mắt lại, đại ca thực sự của tỷ muội các ngươi đã chết, hắn cũng không biết đến các ngươi tồn tại, đương nhiên sẽ không hận thù hay căm ghét gì các ngươi, các ngươi cũng không có lỗi lầm gì cần đến hắn tha thứ, nhưng mà có nên tiếp nhận hai vị muội muội hay không? Lạc Nam chưa có đáp án.

Hai nữ là con ruột của Lạc Phá Lôi, người Lạc Nam quyết tâm phải giết.

“Các ngươi đi đi! Chúng ta xem như người xa lạ, dù ta diệt sạch Lạc gia cũng không động đến các ngươi!” Lạc Nam mở miệng nói ra.

“Đại ca…”

Nghe lời nói vô tình của hắn, Lạc Huyên cùng Lạc Ly tuyệt vọng khóc rống lên, kết cục xấu nhất rốt cuộc diễn ra, hai nàng lảo đảo sắp ngã, gương mặt xinh đẹp không còn chút huyết sắc, đôi môi tái nhợt cắn đến rỉ máu.

Bịch bịch.

Chúng nữ hoảng hốt, Lạc Huyên cùng Lạc Ly vậy mà cùng nhau quỳ xuống dưới chân Lạc Nam.

“Các ngươi muốn làm gì?” Lạc Nam mở to mắt, vội vàng đem hai nữ đỡ dậy.

“Bọn muội biết mình không xứng đáng, muốn quỳ xuống tạ tội với đại ca!” Hai nữ không chịu ngồi dậy, linh lực ghì xuống đất cứng đầu nói.

Lạc Nam buộc phải dùng lực lượng Thể Tu, đem hai nữ bế phốc lên, đặt ngồi trên bàn, lạnh lùng nói:

“Đừng ép ta! Đó đã là giới hạn cuối cùng! Đổi lại các ngươi rơi vào hoàn cảnh của ta, các ngươi sẽ tha thứ sao?”

Lạc Huyên cùng Lạc Ly thê thảm lắc đầu, các nàng muốn năn nỉ hắn nhưng không biết phải làm sao, vì những gì đại ca từng trải qua quả thật như địa ngục vậy…

“Hức, đại ca… nếu ngươi có thể trả thù, để phụ thân một mạng được không? Đem hắn phế bỏ cho sống như người bình thường thôi cũng được!” Lạc Huyên không từ bỏ hy vọng líu ríu nói.

Mặc dù Lạc gia hiện tại đã trốn đi, nhưng với sự phát triển hiện tại của Hậu Cung, các nàng cho rằng ngày Lạc Nam trả thù sẽ không còn xa.

“Đúng vậy, đại ca giết toàn bộ Lạc gia cũng được, tha cho phụ thân và mẫu thân bọn muội được không?”

Lạc Ly gật đầu, mặc dù Lạc Phá Lôi làm ra những chuyện tàn nhẫn, nhưng dù sao hắn cũng là phụ thân của nàng, sao có thể nhìn đại ca giết hắn.

Về phần những người khác của Lạc gia, hai nữ tiếp xúc rất ít, không có chút tình cảm nào, cũng không có mặt mũi cầu xin cho bọn hắn, huống hồ những kẻ hành hạ Lạc Nam trong quá khứ chính là bọn hắn.

“Không được! Lạc Phá Lôi phải chết! Về phần mẫu thân các ngươi phải xem có tội hay không.” Lạc Nam chém đinh chặt sắt, không có chút khoan nhượng, gằn từng chữ nói:

“Các ngươi nếu muốn nhìn nhận người đại ca này, phải chấp nhận từ bỏ Lạc Phá Lôi, không thì chúng ta tiếp tục làm kẻ xa lạ!”

Lạc Huyên cùng Lạc Ly chính thức lâm vào tuyệt vọng, trái tim đau đớn đến co thắt, hô hấp rối loạn, triệt để ngất đi.

Liễu Thi Cầm vội vàng đỡ lấy hai nàng, đối với hai tỷ muội này vừa thương vừa tiếc hận, bất quá dù Lạc Nam đồng ý tha Lạc Phá Lôi, nàng cũng sẽ không đồng ý.

Những gì tỷ tỷ trải qua phải dùng đến máu để có thể rửa sạch.

“Phu quân…” Chúng nữ muốn lên tiếng an ủi, nhưng nhất thời không biết làm sao mở miệng, tình huống này quá mức khó xử.

“Đây là Dung Linh Thảo, nàng tranh thủ luyện Dung Hỏa Đan đi!” Lạc Nam đứng dậy đưa dược liệu cho Tiêu Thanh Tuyền, cho chúng nữ một nụ cười an ủi, thân hình hắn biến mất.

“Để chàng yên tĩnh một chút đi!” Mộc Tử Âm nhẹ giọng nói ra, đỡ Lạc Huyên cùng Lạc Ly nằm xuống giường, thở dài một tiếng:

“Phu quân khổ, hai nha đầu cũng không dễ chịu… tất cả thảm kịch đều do tên khốn Lạc Phá Lôi gây nên!”

“Thật muốn một búa bổ chết hắn!” Băng Linh Nhi thở hừ hừ nói.

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231