Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 146
Phần 146

Cùng lúc đó, Băng Thiên Đại Lục…

Hai thân ảnh thân mặc Huyết Bào có thêu lấy bốn khỏa trái tim bất chợt hàng lâm mà đến Bình An Thành, mang theo Huyết Sát Cương Thi khủng bố, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống.

“Hừ, Hậu Cung nhiều chuyện chi viện U Nguyên đã cử ra ba vị Độ Kiếp, lần này hai người chúng ta toàn lực tập kích, để xem ai có thể cứu các ngươi?”

Tiếng nói vừa dứt, hai cổ khí thế Độ Kiếp Viên Mãn bạo tạc mà ra, máu tươi ngập trời, đem Bình An Thành toàn diện bao phủ…

Để tập kích Bình An Thành, Huyết Hoàng Địa trực tiếp xuất động hai vị Tứ Tâm Huyết Sứ…

Tứ Tâm Huyết Sứ chính là Độ Kiếp Viên Mãn cường giả, đẳng cấp tu sĩ này chỉ còn cách cấp bậc Huyết Vương một chút, vì thế dù cho tại Huyết giới cũng có địa vị cao quý vô cùng…

Lúc này hai vị Tứ Tâm Huyết Sứ cùng lúc hàng lâm Bình An Thành trong khi đó xâm chiếm U Nguyên chỉ do một vị Tứ Tâm cầm đầu mà thôi, qua đó có thể thấy Huyết Hoàng Địa xem trọng Bình An Thành hơn cả U Nguyên đại lục.

Dù sao thì hiện tại Hồ Tộc ở phạm vi phụ cận Bình An Thành, cùng Bách Hoa Tông kết làm bằng hữu…

Hai cái thế lực toàn bộ gồm nữ nhân như hoa như ngọc hội tụ, một bên là mỹ nữ nhân loại tinh thông cầm kỳ thi họa, một bên là yêu nữ Hồ tộc phong tình vạn chủng, không thể không nói trở thành thiên đường trong mộng của mọi nam nhân, Bình An Thành theo đó cũng trở thành nơi hướng tới của mọi thanh niên trên đại lục…

Đáng tiếc Bình An Thành hiện tại không tiếp đón thêm thành viên mới khiến vô số thanh niên nam tử đấm ngực dậm chân, mà một đám nam nhân bản địa nở phồng mũi tự hào không thôi, mỗi ngày được làm hàng xóm và ngắm nhìn hai tộc mỹ nữ, bọn hắn cảm thấy cuộc sống như vậy chính là chết đi cũng không hối tiếc…

Bất quá lúc này, khi hai cổ khí thế tràn đầy mùi vị máu tanh hàng lâm mà đến, uy thế cuồn cuộn ép mạnh đến mức một đám dân chúng trong thành tu vi hơi thấp toàn diện phun máu, lập tức trọng thương…

Bị cường giả tối đỉnh áp bách, không phải ai cũng chịu đựng được…

Bất quá sau khi phun máu, sắc mặt bọn hắn không phải là lo sợ hay tái nhợt như trong tưởng tượng của hai vị Huyết Sứ, trái ngược lại lau đi vết máu nơi khóe miệng, một số tên nằm ngửa trên mặt đất, xì xào bàn tán:

“Chuyện gì xảy ra?”

“Có người cả gan tập kích Bình An Thành?”

“Nhìn máu huyết ngập trời, chắc hẳn là Huyết Hoàng Địa!”

“Hừ, Huyết Hoàng Địa đây là ăn gan hùm mật báo sao? Dám tập kích Bình An Thành chúng ta?”

“Ha hả, đến hay lắm, vốn sợ bọn hắn không dám đến!”

Dân chúng toàn thành nhất thời cười lạnh không thôi, có người còn dùng ánh mắt nhìn người chết ngửa đầu lên khinh bỉ hai tên Huyết Sứ.

Bên trên không trung, vốn vẫn đang oai phong lẫm liệt hai tên Huyết Sứ sắc mặt lập tức cứng ngắc lại…

“Cái quỷ gì xảy ra? Đám dân chúng này là bị ngu sao?” Một tên Tứ Tâm Huyết Sứ mộng bức hỏi.

“Nhất định là bị uy thế của chúng ta dọa sợ quá nên phát rồi, chắc chắn là như vậy!” Tên đồng bọn lên tiếng đồng tình nói.

Bọn hắn là Độ Kiếp Viên Mãn có được hay không? Dựa theo căn cứ tình báo, dù là Hiệu Trưởng Thánh Linh Học Phủ – Võ Tam Nương cũng chưa mạnh đến mức đó, hai người bọn hắn cùng nhau xuất động… lẽ ra phải khiến toàn bộ Bình An Thành quỳ xuống run sợ, sau đó liều mạng dập đầu xin tha mới đúng.

Hoặc chăng nếu không phô trương như vậy, thì trên mặt đám dân đen các ngươi làm ơn xuất hiện vẻ hoảng sợ có được hay không?

Vì sao chẳng những không chút khiếp sợ, còn dùng ánh mắt thương hại nhìn hai người chúng ta?

“Đám này sợ quá bị ngu rồi, nhất định là như vậy!” Hai tên Huyết Sứ chỉ có thể cùng lúc đưa ra kết luận.

“Tiếp tục gia tăng uy áp!”

Khí thế Độ Kiếp Viên Mãn toàn lực bạo phát, chấn đến bốn phía không gian ầm ầm nổ tung, Bình An Thành run lên lẩy bẩy…

Bất quá từ đầu đến cuối, vẫn chưa thấy vẻ khiếp sợ trong mắt đám dân chúng Bình An Thành, trái lại nhà nhà kéo nhau ra đường, cưỡng ép uy áp kinh thiên của hai người, ngồi bệt dưới đất ngửa đầu lên trời, đám người có tu vi thấp vừa phun máu vừa xem náo nhiệt, mặc kệ thân thể bị thương, bộ dạng tràn ngập chờ mong…

Thật sự hết cách rồi, sau những lần cảm nhận được khí thế mạnh mẽ từ Liễu gia diễn ra không ngớt, nhân sinh của tu sĩ Bình An Thành không phải người khác có thể lý giải, mặc dù bọn hắn khá kinh ngạc hai tên Huyết Sứ vậy mà tập kích thành trì… nhưng càng là chờ mong nhìn xem “những vị” kia sẽ giải quyết chuyện này như thế nào…

Dù sao bọn hắn biết những vị kia rất mạnh, nhưng mạnh đến mức nào thì chưa biết, cũng may có hai tên cường giả Huyết Hoàng Địa đến làm chuột bạch.

“Hừ!”

Quả nhiên không ngoài dự đoán của bọn hắn, theo một tiếng hừ nhẹ nhàn nhạt vang lên, một luồng khí thế phô thiên cái địa khác vô hình cuồn cuộn mà ra, trực tiếp va chạm cùng hai cổ uy áp trước đó của hai tên Tứ Tâm Huyết Sứ.

ĐÙNG…

Như bom đạn oanh tạc, toàn bộ không gian chấn động kịch liệt, hai tên Huyết Sứ sắc mặt đại biến lùi về phía sau một bước, hai mặt nhìn nhau… đều thấy trong mắt đối phương sự khiếp sợ.

“Có Độ Kiếp Viên Mãn tồn tại?”

Đây là ý niệm duy nhất trong đầu hai người lúc này, khiến sắc mặt cả hai càng thêm âm trầm, lúc này mới hiểu vì sao một đám Bình An Thành dân đen không chút khiếp sợ, thì ra là có Độ Kiếp Viên Mãn bảo vệ.

“Tính sao đây?” Một tên Huyết Sứ hỏi đồng bọn.

Việc đối phương có Độ Kiếp Viên Mãn vượt ngoài ý muốn của bọn hắn, ảnh hưởng rất lớn đến kết quả của lần tập kích này.

“Hừ, có gì phải sợ? Bọn chúng chỉ có một Độ Kiếp Viên Mãn, chúng ta có đến hai người, cộng thêm chúng nó!” Tên Huyết Sứ còn lại chỉ hai con Huyết Sát Cương Thi Bát Chuyển Viên Mãn nói.

Xét về chiến lực tổng thể, bọn hắn rõ ràng mạnh hơn…

“Vậy thì chiến, để ta xem tên Độ Kiếp Viên Mãn này là thần thánh phương nào!”

Có thể tu đến Độ Kiếp Viên Mãn chẳng ai là kẻ nhát gan, hai tên Huyết Sứ sẽ không vì một người có tu vi ngang bằng với mình mà phá vỡ kế hoạch.

“Huyết Hà Hàng Lâm!”

Hai tên Huyết Sứ nhìn nhau, cùng lúc gầm thét lên…

Bên trên bầu trời, hai dòng sông máu cấp tốc được hình thành, phạm vi bao trùm phô thiên cái địa, chẳng những đem Bình An Thành mà ngay cả các thế lực xung quanh nó như Bách Hoa Tông cũng bao trùm vào bên trong…

Mắt thấy công kích của hai tên Huyết Sứ có uy thế ngập trời, trên mặt dân chúng Bình An Thành lần đầu xuất hiện vẻ ngưng trọng, bọn hắn hiểu rằng một khi công kích này giáng xuống tất cả sẽ hóa thành thịt vụn…

Nhưng dù là vậy, thì chẳng ai cảm thấy hoảng sợ hay bất an… bởi vì bọn hắn tin rằng, những vị kia có thể tạo nên kỳ tích…

“Còn không chịu ra? Ta xem ngươi có thể trốn đến khi nào!”

Hai tên Huyết Sứ thấy mình đã ngưng tụ công kích nhưng đáp lại vẫn là án binh bất động, nhất thời trong lòng sỉ nhục, há miệng quát lớn:

“Cho chúng ta trấn!”

Hai dòng sông máu khổng lồ hung hăng nện xuống, muốn đem Bình An Thành san thành bình địa.

“Muốn đánh? Cút khỏi Bình An Thành rồi tính!”

Hai âm thanh lãnh ngạo cùng lúc vang lên, bên trên bầu trời bất chợt xuất hiện hai khe nứt hư không đen kịch một to một nhỏ…

Trong đó hai cái đại thủ như cột chống trời cầm theo một cái Cự Khiên hàng lâm mà xuống, hướng về hai tên Huyết Sứ cùng Huyết Sát Cương Thi hung hăng vụt mạnh…

ĐÙNG…

Mấy tên chưa kịp phản ứng, toàn thân ăn phải trọng kích, như một đám con ruồi bị quật bay mất dạng.

Cùng lúc đó, ở cái khe nứt hư không nhỏ bé còn lại, một cái chân dài miên mang với làn da bánh mật khỏe khoắn hiện hữu mà ra, không nói hai lời chính là hướng Huyết Hà khủng bố đạp mạnh…

“Phân Chia Thiên Hạ!”

Theo một cước này, hai cái Huyết Hà toàn bộ tan rã, hóa thành vô số giọt máu vô nhại rơi vãi xuống mặt đất.

Công kích của Độ Kiếp va chạm, vạn dặm xung quanh Bình An Thành run rẩy kịch liệt, cũng may có Đan Mộng Cơ đứng tại Liễu gia phát ra lực lượng ngạnh kháng dư ba công kích, bằng không chỉ sợ liên lụy đến vô số người…

“Hoan hô!”

Thấy tình cảnh này, toàn bộ Bình An Thành ầm ầm dậy sóng, vô số người cuồng nhiệt đứng bật dậy, trong mắt tràn ngập tự hào.

Mặc dù trước đó dân chúng Bình An Thành biểu hiện không chút sợ hãi, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi một tí thấp thỏm, dù sao chưa từng có ai đứng ra chứng thực sức mạnh của chúng nữ, bọn hắn cũng chỉ thỉnh thoảng cảm nhận được uy áp khi các nàng đột phá tu vi nên có chút phán đoán mà thôi.

Lúc này thấy hai tên Huyết Sứ bị đánh bay, cả đám không nén được kích động đỏ mặt tía tai rống to, các nàng quả nhiên không để bọn hắn thất vọng…

Thành Bình An đã đúng với cái tên của nó, hai tên Tứ Tâm Huyết Sứ đột kích còn ăn quả đắng, thử hỏi ai còn dám xâm phạm nơi này?

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231