Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 210
Phần 210

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Chấn động càng ngày càng lớn không có dấu hiệu dừng lại, toàn thể Hắc Ma Sơn đã băng liệt, một vùng lãnh thổ rộng lớn khác từ trong hư không xuyên thấu mà ra, trực tiếp nghiền ép toàn diện Hắc Ma Sơn…

Lãnh thổ này thuộc về thế lực hùng mạnh, đã từng xưng hùng xưng bá Việt Long Tinh…

Quang Minh Thánh Địa.

CHIẾU…

Khi Quang Minh Thánh Địa toàn diện xuất hiện…

Một cột sáng thất sắc xuyên thủng trời cao, có hư ảnh thánh thú Quang Minh Tượng gầm rú, chiếu rọi toàn bộ Việt Long Tinh Cầu.

Cột sáng khủng bố ấy xuyên thấu hư không, chiếu rọi vượt qua phạm trù Việt Long Tinh, le lói bên ngoài không gian vũ trụ mờ mịt vô tận như ánh sáng đom đóm…

Bên ngoài Tinh Không…

Tại vũ trụ mênh mông vô tận, Việt Long Tinh Cầu như một hạt bụi nhỏ không đáng chú ý, hành tinh cấp thấp như nó có hàng hà sa số nhiều không đếm xuể, nằm giữa vùng một vùng tinh không hẻo lánh đến mức đáng thương.

Thậm chí trong biển sao mênh mông xung quanh, cũng có vô số ngôi sao hoang vắng không có sự sống đạt kích thước lớn hơn cả Việt Long Tinh, càng khiến tinh cầu cấp thấp này trở nên không đáng chú ý…

Bất quá đó là thời điểm bình thường khi không ai thèm ngó đến một góc hẻo lánh nơi vũ trụ này…

Hôm nay thì lại khác…

Bên trên một ngôi sao phụ cận Việt Long Tinh, một thiếu nữ từ trong hư không chật vật xuất hiện, y phục trên thân rách tả tơi, đầu tóc rối bời, miệng không ngừng thở hổn hển, vươn tay lau sạch mồ hôi ướt sũng trên trán, không có chút hình tượng ngửa đầu lên trời điên cuồng mắng chửi:

“Lũ vô liêm sĩ Trảm Ngục Tông, nhi tử đánh không lại bổn cô nương thì gọi phụ thân ra đánh, phụ thân đánh không lại thì kêu gia gia ra đánh, gia gia đánh không lại thì lão tổ ra đánh… xém chút nữa chơi chết bổn cô nương, cũng may ta có Dịch Tinh Phù, kịp thời truyền tống… bằng không thật sự bị bọn hắn chơi chết! Không biết Dịch Chuyển đến nơi quái quỷ nào?”

Thiếu nữ mắng một tràng dài, nghĩ đến mình tiêu hao một trong số những phù chú ít ỏi còn sót lại, trong lòng đau đớn như bị kim đâm, Trảm Ngục Tông thật sự quá mức đáng giận.

Dịch Tinh Phù, một loại Phù Chú Ất Cấp… có thể dịch chuyển tức thời ngẫu nhiên qua lại giữa các tiểu hành tinh, không có điểm đến nhất định.

Thiếu nữ bị Trảm Ngục Tông vây đánh, chỉ có thể sử dụng đến Dịch Tinh Phù để chạy trốn.

“Người ta rõ ràng chỉ mới cử gia gia ra trận mà thôi, lão tổ còn chưa xuất hiện… ngươi làm ơn đừng phóng đại có được hay không?”

Bên trên bả vai người thiếu nữ, một con thú nhỏ giơ cao móng vuốt mở miệng nói chuyện, bộ dạng hết sức khinh bỉ nàng.

“Có gì khác nhau sao? Con mẹ nó bổn cô nương nhịn đủ rồi, lần sau gặp lại ta xxx tổ tông mười tám đời Trảm Ngục Tông lũ khốn kiếp!” Thiếu nữ ngồi xuống mặt đất, không chút hình tượng bành chân nằm ngửa lên trời.

Từng viên đan dược khôi phục được nàng bỏ vào trong miệng, rốt cuộc không thở dốc nữa.

Bất quá không thể không nói, ngoại trừ diện mạo bên ngoài của một nữ nhân, thiếu nữ hành động không khác gì nam nhân thô lỗ.

Thiếu nữ càng nghĩ càng giận, từ khi xuất đạo đến nay đều thuận buồm xuôi gió, lần đầu tiên gặp phải Tông Môn vô liêm sĩ đến như vậy, quả thật là da mặt dày như tường thành a.

“Ai bảo ngươi lòng dạ quá mức hẹp hòi, thiếu chủ của Trảm Ngục Tông chỉ lầm lẫn ngươi là một nam nhân mà thôi, lại muốn thiến người ta, đáng đời!” Con thú nhỏ cười nhạo.

“Ta xxx ngươi, rốt cuộc ai mới là chủ nhân?” Thiếu nữ rốt cuộc nổi giận, nhất thời lao vào con thú nhỏ đấm đá túi bụi.

Đất đai trộn thành một đoàn, khói bụi mù mịt.

Hai kẻ này, một người thiếu nữ với diện mạo hết sức bình thường, dáng người không quá nổi bật, khuôn mặt cũng chẳng xinh đẹp, vứt vào trong đám người sẽ không ai thèm chú ý đến nàng.

Tuy nhiên là một tu sĩ, hấp thụ Thiên Địa Linh Khí hay thậm chí là Tiên Khí, nên làn da mỗi người đều không có chút tạp chất nào, trắng nõn nà như trăng rằm, trơn bóng mềm mịn, đó cũng là ưu điểm duy nhất của thiếu nữ, cũng là điều bình thường nhất của mỗi nữ tu sĩ.

Tuy nhiên mặc dù không được xinh đẹp, nhưng diện mạo của thiếu nữ cũng không đến mức xúc phạm người nhìn, trái lại nàng có gương mặt tròn trịa cân đối, ánh mắt linh động, môi hồng răng trắng… cũng xem như ra dáng một vị tiểu thư khuê các.

Chỉ đáng tiếc, hành động và lời nói của nàng phá hỏng một chút ưu điểm còn sót lại, khiến người ta vừa nhìn vào cứ tưởng một tên thanh niên gầy ốm lỗ mãng.

Kẻ đang đánh nhau với thiếu nữ lại là một con chồn với bộ lông màu đen kịch, nói là chồn nhưng xấu xí không kém gì con chuột, móng vuốt nhỏ bé vậy mà cứng rắn vô cùng… có thể đón đỡ thiếu nữ đang dùng lực lượng thô bạo đánh xuống.

Trước lực đánh của một người một thú, bề mặt ngôi sao không ngừng nứt ra… có dấu hiệu bạo liệt.

CHIẾU…

Đúng lúc này, cột sáng bảy màu chiếu rọi sáng rực ở Việt Long Tinh, lọt vào tầm mắt một người một thú.

Hai kẻ ăn ý dừng tay, ánh mắt lấp lóe nhìn về phía hành tinh nằm ở phụ cận, khóe miệng nhất thời cùng hiện lên một nụ cười xấu xa, hết sức ăn ý…

“Hiện tượng này… là có di tích xuất thế?” Một người một thú liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương nồng đậm hứng thú.

“Cái tiểu hành tinh này ta xem kích thước quá nhỏ, e rằng ngay cả Tiểu Tiên Giới cũng không đạt đến!” Con chồn đen đứng bằng hai chân, móng vuốt trước tay xoa xoa cằm, ra vẻ lão luyện.

“Hắc hắc, chỉ có ngu ngốc mới xem thường những Tiểu tinh cầu như thế này… ở địa phương càng hẻo lánh, càng có thể tồn tại những thứ mà chúng ta không lường trước được!” Thiếu nữ vươn vai cười hắc hắc, từ nhẫn trữ vật lấy ra một bộ lam y đơn giản không cầu kỳ, tùy tiện thay đồ ở giữa ngôi sao hoang vắng.

Chưa từng thấy qua nữ nhân không quan trọng diện mạo bên ngoài của mình như nàng.

“Hừ, hứng thú lập tức đi xem… dù sao cũng không biết đang ở nơi nào, từ từ rồi tính tiếp!” Con chồn đen khoanh tay nhỏ trước ngực hừ nói.

“Không sai, dù sao cũng tiện đường rồi… đem cái di tích cổ với hành tinh này cướp sạch, sau đó rời đi cũng không muộn!”

Thiếu nữ ánh mắt lóe lên vô tận xấu xa, khóe môi nhếch lên đầy lém lỉnh, một chút điểm mấu chốt cũng không có.

Không sầu không lo… giường như đã quen làm những chuyện cướp bóc quy mô lớn như thế này.

“Trước hết áp chế Tu Vi, cẩn thận bị sét đánh!” Con chồn đen hạ giọng nhắc nhở.

Thiếu nữ gật gật đầu, đừng nhìn con tiểu chồn này của nàng bề ngoài xấu xí đê tiện, thực chất có rất ít chuyện tồn tại ở Tiên giới mà nó không biết, vô cùng đáng tin cậy.

Nhờ có chồn đen bên cạnh chỉ dẫn, mà nàng mới có thể đạt đến ngày hôm nay…

Thiếu nữ không tiếp tục chần chờ, ý niệm vừa động… một kiện Pháp Bảo có thể du hành tinh không xuất hiện trước mặt hai người.

Đó là một chiếc xuồng nhỏ… không sai, thật sự là một chiếc xuồng nhỏ chỉ vừa ba đến bốn người ngồi trên nó.

Không phải Tàu, không phải Phi Thuyền, đích thực là một chiếc xuồng nâu sậm hết sức bình dân, bên trên xuồng thậm chí có cả mái chèo, lại có thể lơ lửng giữa tinh không… quỷ dị đến cực điểm.

“Mau lên phi thuyền!” Thiếu nữ nhảy lên xuồng, hướng con chồn mở miệng.

“Làm ơn khiêm tốn một chút có được hay không? Rõ ràng là xuồng rách lại dám chém thành phi thuyền?” Con chồn đen bất đắc dĩ nhìn nữ nhân này.

“Không đi thì cút!” Thiếu nữ nổi giận nói.

“Ngu mới không đi!” Con chồn đen bĩu môi, cũng vươn người nhảy lên xuồng.

“Đi!” Thiếu nữ đứng trên đầu thuyền, hưng phấn vẫy tay quát.

“…” Chiếc xuồng án binh bất động, nếu có miệng nhất định nó sẽ mở miệng mắng, không có năng lượng hai ngươi muốn nó chạy cái rắm a…

“Tiên Thạch Đâu? Không có Tiên Thạch lấy gì nó chạy?” Con chồn đen tức điên nhìn thiếu nữ quát.

“Tiên thạch cái rắm! Tiết kiệm một chút đi!” Thiếu nữ mắng lại một tiếng, ra vẻ thản nhiên nói:

“Phi thuyền có mái chèo để làm gì? Còn không mau sử dụng?”

“Ngươi muốn ta chèo xuồng?” Con chồn đen mặt đã đen nay còn đen hơn, so với đáy nồi còn đen.

“Là chèo phi thuyền!” Thiếu nữ đính chính.

Con chồn khóe miệng co giật, nó biết chủ nhân của mình keo kiệt, nhưng không nghĩ đến nàng keo kiệt đến mức này a.

“Nhanh lên! Bằng không chỗ tốt bị người khác lấy mất, lúc đó đừng trách bổn cô nương!” Thiếu nữ xụ mặt.

Con chồn hận không thể cùng thiếu nữ đồng quy vu tận, bất quá nghĩ đến khế ước chủ tớ đã ký, cuối cùng vẫn khuất phục trước dâm uy của nàng.

Nó run rẩy vươn ra móng vuốt nhỏ bé nắm lên mái chèo to gấp cả trăm lần so với thân thể, bắt đầu ở giữa tinh không huy động…

Vọt…

Trước nỗ lực của tiểu chồn đen, chiếc “Phi thuyền” thần thánh thật sự lướt đi như bay, ở giữa tinh không nhẹ nhàng ung dung du tẩu.

Mặc kệ chồn đen chèo xuồng, thiếu nữ thản nhiên nằm xuống ngáy o o, trước tiên đánh một giấc ngủ giữa đầy trời ánh sao, thư thái đến cực hạn.

Thiếu nữ ngủ say, chồn đen chèo xuồng… lướt đi trong tinh không vô tận… ý đồ cướp sạch những thứ sắp được chứng kiến…

Mục tiêu của cả hai không phải nơi nào khác, chính là Việt Long Tinh Cầu.

Tất cả… chỉ là tiện đường mà thôi…

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231