Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 64
Phần 64

Trời vào đêm tối…

Man Hoang Tinh Cầu mặc dù có kích thước rất lớn, nhưng mặt trăng tại nơi này lại nhỏ hơn không ít, ánh sáng lờ mờ… càng vào khuya nhiệt độ càng hạ thấp, lạnh lẽo thấu xương, thậm chí xuất hiện từng bông hoa tuyết trắng xóa, bầu trời kết băng, thiên nhiên khắc nghiệt…

Lúc này cũng là thời điểm để một số người làm chuyện mờ ám.

Tiêu biểu trong số đó không ai khác là ba người Lạc Nam.

“Nơi này là Man Hùng Mộ Địa?” Lạc Nam nhìn một vùng khung cảnh phía trước không nhịn được hỏi.

Trong tầm mắt của hắn lúc này, có núi non trùng điệp, có sơn phong cao ngất, có địa mạch xanh ươm, có rừng rậm, có núi lửa, sông ngòi thác nước, không thiếu một quang cảnh nào.

Nếu không phải nhìn thấy đa dạng các loại quan tài cùng sương mù dày đặc, Lạc Nam thậm chí còn tưởng mình đi lạc vào động thiên phúc địa nào đó.

Đám quan tài này cũng đa dạng các loại kích thước, có treo cao trên cây, có đặt xuôi dốc núi, có nằm dưới thung lũng đầm lầy, kỳ bí đến cực điểm.

“Không sai, Man Hoang Tinh vốn phát triển hơn xa Việt Long Tinh, bọn họ có thể chế tạo các loại pháp bảo hành tẩu trong tinh không, qua các thời đại cũng gặp không ít ngoại địch ở hành tinh khác xâm lấn, những cường giả Man Hoang Tinh hy sinh khi chiến đấu với ngoại địch sẽ được hậu nhân an táng hoặc chôn cất trong Man Hùng Mộ Địa, xem như một loại vinh hạnh!” Võ Tam Nương gật đầu cảm thán nói.

Lạc Nam nghe vậy giật mình, hắn có cảm giác như mình đang nghe khoa học viễn tưởng, chiến tranh giữa các vì sao vậy, bất quá cũng biết đây là sự thật.

Cự Phách Thiên có thể lưu lạc đến tận Việt Long Tinh bằng phi thuyền, mà ở Việt Long Tinh lại có các trận pháp bí ẩn liên thông với những hành tinh khác, như vậy chuyện chiến tranh giữa các thế giới không phải là viển vông.

Nghĩ tới đây, hắn lại nhớ đến thông tin mà Trần Giang cung cấp từ Thiên Cơ Điện, nguyên nhân đại biến ở Việt Long Tinh là đến từ bên ngoài… nhất thời trong lòng có chút lo lắng…

“Chúng ta trộm xương của các anh hùng Man Hoang Tinh có ổn không?” Đan Mộng Cơ lên tiếng hỏi.

“Đương nhiên không ổn, nếu bị phát hiện sẽ đối mặt với vô tận truy sát!” Võ Tam Nương không sao cả nói.

Lạc Nam khóe miệng giật giật, vuốt ve chiếc nhẫn an ủi một tiếng: “Trộm xương của nữ anh hùng mới xứng với thân thể nàng, còn hơn là lấy đại khung xương của một kẻ ất ơ nào đó!”

“Nói không sai, lịch sử Man Hoang Tinh sinh ra rất nhiều nữ trung hào kiệt, chúng ta sẽ tuyển một hài cốt ưu tú cho Mộng Cơ!” Võ Tam Nương gật đầu tán thành nói.

Đan Mộng Cơ nghe vậy cảm động, cũng không nói thêm cái gì… dù sao nàng cũng từng là Độ Kiếp Kỳ cường giả, tâm cảnh vượt xa người thường, sẽ không bận tâm cái gọi là tạo nghiệt hay hành động thất đức gì gì đó.

“Vào thôi!” Võ Tam Nương phất tay, ba người chính thức tiến vào Man Hùng Mộ Địa.

“Ồ? Có người?” Lạc Nam chứng kiến lít nha lít nhít thân ảnh sau lớp sương mù, hơi kinh ngạc hỏi.

XOẸT…

Không đợi hắn phản ứng, hai thân ảnh đã lao vụt mà đến, trong tay bọn hắn nâng lấy cự phủ hàng ngàn cân, bạo lực nện xuống đầu Lạc Nam.

“Không phải người?” Lạc Nam một tay tung quyền đánh văng hai thân ảnh, không cảm giác được khí tức của bọn chúng, nhất thời nhận ra đây không phải sinh mệnh.

“Là cương thi! Phần lớn chúng được hình thành từ những nhánh quân đội chết trận nhưng không được lập mộ mà vùi chôn tập thể, càng vào sâu sẽ có tầng tầng lớp lớp các loại nguy hiểm, một số tên còn ưa thích bố trí bẫy rập xung quanh mộ địa của người xưa, cẩn thận một chút!” Võ Tam Nương lên tiếng nhắc nhở, đồng thời cũng đem một con Cương Thi đánh nát.

Lạc Nam đã hiểu, xem ra hy sinh chết trận cũng có phân biệt đối xử, chỉ những người lập chiến công hiển hách mới có bia mộ đàng hoàng…

“Sư phụ, người đến nơi này lần nào chưa?” Lạc Nam vừa đi vừa hỏi, đám cương thi không ngừng lao về ba người, tạo nên động tĩnh tương đối lớn.

“Ta đến làm cái gì?” Võ Tam Nương yêu kiều liếc mắt, đây cũng là lần đầu nàng tiến vào Man Hùng Mộ Địa, tất cả những gì biết được chỉ là thông qua lời đồn mà thôi.

Đi chưa được bao lâu, trước mắt ba người là một quan tài bằng gỗ được đặt một phần hai xuống mặt đất, bên trên bia mộ còn khắc lít nha lít nhít chữ viết:

“Địa Hổ Tướng Quân, Thất Chuyển Trung Kỳ thể tu, tử trận sau khi giết chết ba tên Hợp Thể Trung Kỳ đến từ Phong Bạo Giới, hưởng thọ 2969 tuổi…”

Lạc Nam gật đầu, đám thông tin này tương đối đầy đủ, khiến hậu nhân đối với công tích của người xưa ghi chặt trong tâm khảm.

“Có đối tượng thích hợp cho Mộng Cơ chưa?” Lạc Nam hơi suy nghĩ hỏi, Mộ Địa này quá lớn, cũng không thể đọc từng thông tin trên các bia mộ, như vậy chẳng biết phải tìm đến ngày tháng năm nào.

Sương mù tại Man Hùng Mộ cũng đặc biệt đến cực điểm, vậy mà có thể ngăn cản dò xét của hắn, chỉ có thể thấy mơ hồ tình cảnh xa xa, muốn xem hết một lần từng thông tin trên các bia mộ là điều không thể.

Võ Tam Nương vươn tay cốc lên đầu hắn, mở miệng mắng nói: “Ngươi làm như Mộ này là nhà của lão nương không bằng? Chịu khó tìm đi!”

Lạc Nam cười hắc hắc, xem ra phải tốn kha khá thời gian tại Man Hùng Mộ Địa này rồi, hắn liếc ngang liếc dọc không ít mồ mã, phần lớn đều là của nam nhân, xem ra tỷ lệ nam nữ chênh lệch ở Man Hoang Tinh đã tồn tại từ lâu đời a…

“Công tử, mau hái nó!” Đúng lúc này, Kim Nhi ánh mắt hướng về một hướng, vui vẻ nói ra.

“Hả? Thứ đồ gì?” Lạc Nam kinh ngạc, nhìn theo chỉ dẫn của nàng.

Trên một ngôi mộ nhìn như gò đất, ở tận trên cao mọc lấy một bụi hoa đen kịch tràn đầy âm u, bên trong ẩn chứa lực lượng hết sức cường đại, xung quanh nó thậm chí có tiếng hú hú rất kỳ bí.

“Mộng Cơ, đó là thực vật gì?” Lạc Nam nhất thời giật mình hỏi thăm.

“Khí Âm Hoa, Linh Cấp Cực Phẩm thảo dược, chỉ hình thành ở những nơi có âm khí cực kỳ nồng đậm, chính là bảo bối có công dụng lớn với các tu sĩ tu luyện Âm Khí!” Đan Mộng Cơ không hổ là Bát Cấp Luyện Đan Sư, lập tức cho ra đáp án.

“Quá tốt, không phải thích hợp nhất với Mị nhi sao?” Lạc Nam trong lòng mừng rỡ, Nhìn Xuyên Yếu Điểm cẩn thận mở ra quan sát ngôi mộ hình gò đất, thấy không có gì nguy hiểm mới phi thân mà lên.

Dễ dàng hái xuống gốc Khí Âm Hoa…

Bỗng nhiên lúc này phát sinh dị biến, từ trong lòng đất tưởng chừng yên tĩnh, một luồng linh hồn cực kỳ mạnh mẽ lao vụt ra ngoài, chỉ trong chớp mắt đã xâm nhập vào người Lạc Nam…

“Khặc khặc khặc, chờ vô số năm rốt cuộc có ngày bổn tọa có thể đoạt xác sống lại!” Trong đầu Lạc Nam, một tiếng cười dữ tợn vang lên, âm thanh tràn ngập hưng phấn.

“Chủ nhân…” Nhân Kê nhìn thấy Lạc Nam gặp nguy hiểm nhất thời cực độ lo lắng, muốn lao đến hỗ trợ hắn.

“Không sao, hắn không có việc gì!” Võ Tam Nương lắc đầu cười nhạt.

“Muốn đoạt xá ta?” Lạc Nam trong lòng cảm thấy buồn cười.

“Khặc khặc, tiểu tử nhục thân không tệ, ngoan ngoãn thì để bổn tọa cắn nuốt linh hồn, ta sẽ dùng cổ thân thể này của ngươi vang danh bốn bể!” Linh hồn đắc ý cười to.

Năm xưa hắn chết trận trong một lần đại chiến, nhưng may mắn tồn tại một tia tàn hồn yếu ớt, qua vô số năm được âm khí và các luồng hồn phách ở Man Hùng Mộ Địa bồi dưỡng, linh hồn ngày càng trở nên ngưng thực, cuối cùng quyết định đoạt xá sống lại…

Tên tiểu tử này không thể nghi ngờ trở thành kẻ xấu số đó.

“Muốn đoạt xá ta? Ai cho ngươi gan chó?” Lạc Nam cười gằn.

“Tiểu tử cuồng vọng, thời điểm bổn tọa tung hoành ngang dọc ngươi còn là một vũng chất lỏng đó biết không?” Linh Hồn nhất thời phẫn nộ, phải biết khi còn sống hắn từng lá Bát Chuyển Thể Tu cao quý đấy.

Nói xong không cho Lạc Nam cơ hội phản ứng, linh hồn dốc hết sức bình sinh bạo phát, muốn đem toàn bộ linh hồn Lạc Nam nuốt chửng, đoạt quyền chưởng khống cơ thể.

Chính lúc này, Ôn Hồn Liên trong đan điền Lạc Nam cấp tốc xoay tròn, một cổ Hồn Lực tinh thuần cuốn mạnh mà ra, va thẳng vào linh hồn của kẻ đang xâm nhập…

“AAAAA, ĐAU CHẾT TA RỒI!”

Một tiếng hét thảm thê lương thảm thiết, mà Lạc Nam ánh mắt trở nên sắt lạnh, cười gằn quát: “Sưu Hồn!”

“Làm sao có thể như vậy?”

Cảm giác được linh hồn của mình đang bị điên cuồng bị thôn tính, kẻ xâm nhập hoảng sợ đến cực điểm, nếu có thân thể thì hắn đã tè ra quần rồi.

Tại một thế giới chỉ toàn Thể Tu như Man Hoang Tinh, linh hồn của hắn nhờ đủ loại điều kiện thích hợp mới có thể ngưng thực và cô động được như vậy, nào ngờ tên tiểu tử vô danh tiểu tốt trước mặt lại vượt qua gấp trăm lần…

Đối với linh hồn này, không cần đến kinh văn của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh thối luyện, chỉ cần một mình Ôn Hồn Liên là được.

Rất nhanh, Lạc Nam mở ra ánh mắt, bên trong tràn ngập sắc thái vui mừng, hắn đã chiếm được trí nhớ của Linh Hồn kia, hài lòng cười to:

“Haha, buồn ngủ gặp chiếu manh, ta còn phải cảm ơn ngươi!”

“Thu hoạch không tệ hả?” Võ Tam Nương âm thanh có chút phấn chấn.

“Không sai, đạt được toàn bộ ký ức của hắn, đối với tình huống trong Man Hùng Mộ Địa và Man Hoang Tinh Cầu lý giải hơn rất nhiều!” Lạc Nam ung dung gật đầu, nụ cười trên miệng không khép lại được, đem thông tin vừa chiếm được kể lại một lần.

Kẻ muốn đoạt xá hắn là một tên Thể Tu tồn tại từ một thời đại rất xưa cổ của Man Hoang Tinh Cầu, khi đó Cự Nhân, Cự Hán và Cự Yêu tam tộc cũng chỉ là ba chủng tộc đang phất lên mà chưa phải mạnh nhất, càng là chưa nói đến Cự Nhân Tộc lâm vào cảnh hoang tàn như hiện tại.

Tại thời đại cổ xưa đó, Man Hoang Tinh do một Thế Lực có tên Man Hoang Thánh Địa đứng đầu, bọn họ nhất thống tinh cầu, địa vị có thể nói là chí cao vô thượng.

Thời điểm đó, Cự Nhân, Cự Hán và Cự Yêu ba tộc ở trước mặt Man Hoang Thánh Địa như đom đóm so với ánh trăng vậy.

Nhưng vật đổi sao dời, Man Hoang Thánh Địa sau một trận đại chiến với thế lực cường đại đến từ Tinh Cầu khác, cùng đối phương lưỡng bại câu thương, sau đó mới dần lâm vào diệt vong.

Sau khi Man Hoang Thánh Địa diệt vong, ba đại tộc là Cự Nhân, Cự Yêu và Cự Hán mới có cơ hội phát triển, leo lên địa vị cao thượng.

Qua đó có thể thấy Man Hoang Thánh Địa từng khủng bố như thế nào… lấy tên cả Tinh Cầu làm tên thế lực, đủ thấy sự bá đạo.

“Thật sự?” Dù là Võ Tam Nương cũng không nhịn được cảm thấy bất ngờ, xem ra tin tức này cũng không phổ biến rộng rãi a.

“Ta còn từ ký ức của hắn đạt được tin tức của một khung xương rất thích hợp cho Mộng Cơ, tin tưởng nàng sẽ cảm thấy hài lòng!” Lạc Nam gật đầu cười thần bí.

“Là của ai?” Đan Mộng Cơ không nhịn được hiếu kỳ.

Trong sự tò mò của mấy người, Lạc Nam ánh mắt lấp lóe một tia hưng phấn, hít sâu một hơi gằn từng chữ:

“Thánh Nữ Man Hoang Thánh Địa!”

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231