Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 142
Phần 142

“Kẻ nào phát ngôn vô tri?”

Nghe âm thanh nữ tử mỉa mai vang lên, Huyết Trận Sứ như mèo bị dẫm phải đuôi, nhảy dựng lên quát lớn.

Luyện Huyết Đại Trận là trận pháp thành danh lâu năm của hắn, trước đây từng sử dụng ở các tinh cầu cấp thấp khác, mỗi lần đều lập được đại công nên rất được Huyết Hoàng Tộc trọng dụng, ngay cả địa vị của Huyết Sứ bình thường cũng có chút không sánh bằng Huyết Trận Sứ hắn.

Vậy mà có kẻ dám chế giễu Luyện Huyết Đại Trận là một tiểu trận với giọng nói pha lẫn kiêu ngạo và xem thường, hắn sao có thể chấp nhận?

Yêu tộc đám người mặc dù nghe thấy phát sinh dị biến, nhưng nhiều lần ăn phải đả kích trước đó đã khiến trái tim bọn hắn chết lặng, vô thức cho rằng kết quả cuối cùng vẫn là Huyết Hoàng Địa giải quyết tất cả, toàn thể ảm đạm cúi đầu, ngay cả ngước nhìn lên cũng chẳng muốn…

Chỉ có ánh mắt Ngưu Ngũ Bá cùng Bá Lực Giao Quân là lóe sáng lên một chút, giọng nói vừa rồi bọn hắn từng nghe qua nên cảm thấy quen thuộc… chẳng lẽ thật sự là?

Không để bọn hắn đợi lâu, không gian phía trước Thiên Yêu Thành nứt ra một cửa, từ bên trong bước ra hai thân ảnh tuyệt sắc, nhất thời đem mùi máu tanh giữa thiên địa xua tan không ít, trở thành tiêu điểm của toàn trường…

Bên trong đó, một nữ nhân thân mặc áo choàng màu tím, đem thân thể thành thục tràn đầy phong vận của một mỹ phụ bùng nổ hết mức có thể, dáng người mềm mại lã lướt, chân dài eo thon, sau lưng có một đôi cánh bướm trong suốt đang vỗ nhẹ… quả thật là vưu vật trong mắt nam nhân.

Một nữ nhân khác diện mạo như hoa anh đào nhưng lại tràn đầy kiêu ngạo, mắt phượng kiêu kỳ nhếch lên, thân thể mặc dù không đầy đặn thành thục như nữ nhân bên cạnh, nhưng lại có chút phong tình của thiếu phụ mới nếm mùi đời pha lấy một chút vẻ đẹp thanh xuân, cũng là một cực phẩm.

Hai nữ không ai khác chính là Mộc Tử Âm cùng Hoa Ngọc Phượng…

Hoa Ngọc Phượng lúc này như cười như không nhìn chằm chằm Huyết Trận Sứ…

Ánh mắt pha lẫn ý chế giễu và tự tin của nàng khiến Huyết Trận Sứ vô cùng khó chịu, lạnh lùng quát:

“Ở đâu ra tiểu nha đầu hỉ mũi chưa sạch dám phát biểu hồ đồ?”

“Bẩm đại nhân!” Mấy tên Huyết Tướng đứng cạnh Huyết Trận Sứ nhất thời rỉ tai hắn nói nhỏ, đem chiến tích của Hoa Ngọc Phượng những lần trước kể lại một lần.

“Hừ!” Huyết Trận Sứ nghe xong cười lạnh: “Thì ra là một tiểu nha đầu Thất Cấp Chiến Trận Sư, ỷ bản thân có chút thiên phú nên không xem ai ra gì à? Ngươi còn non lắm!”

“Có non hay không, thử một chút chẳng phải sẽ biết sao?” Hoa Ngọc Phượng không chút bận tâm, khiêu khích nói.

“Khặc khặc, được rồi! Chính sự ngu xuẩn của ngươi sẽ càng khiến Yêu Tộc nhanh chóng hủy diệt, bổn Trận Sứ sẽ khiến ngươi hiểu thế nào gọi là tôn kính trưởng bối!” Huyết Trận Sứ quái dị cười, cắn chặt răng từ Nhẫn Trữ Vật lấy ra vài chục khối Huyết Thạch.

Khi tài nguyên tại Huyết giới không ngừng bị khai thác quá mức, Huyết Thạch cũng dần khan hiếm, vì thế nó có giá trị cao hơn rất nhiều so với Linh Thạch tại Việt Long Tinh, dù là Huyết Trận Sứ khi lấy ra cũng có chút đau lòng.

Bất quá nghĩ đến vẻ mặt tuyệt vọng và khiếp sợ tiếp theo của Hoa Ngọc Phượng, hắn không do dự đem mớ Huyết Thạch trong tay ném vào Luyện Huyết Đại Trận, ngửa đầu lên trời cười lớn:

“Bổn tọa bỏ thêm nhiên liệu kinh người, tốc độ vận chuyển của Luyện Huyết Đại Trận sẽ lại càng nhanh, Yêu Tộc chết đi càng sớm… tất cả là vì sự ngông cuồng của ngươi!”

Như để chứng minh lời nói, Huyết Trận Sứ vươn ra đôi tay thô gầy của mình mãnh liệt kết ấn, Luyện Huyết Đại Trận theo điều khiển của hắn hút lấy năng lượng trong đám Huyết Thạch, rất nhanh đã biến thành một lò luyện ngục chân chính…

“AAAAAAA, Thân thể ta, máu của ta…”

BÙM BÙM BÙM…

Không ít tiếng hét thảm của yêu tộc vang lên, bên trong thậm chí có cả Lục giai và Thất giai, Huyết Hoàng Địa thật sự quá mức tàn nhẫn.

“Thấy gì chưa? Yêu tộc các ngươi có đi chết cũng nên oán trách nữ nhân không biết lớn nhỏ này, không liên quan đến bổn tọa, hahaha!”

Huyết Trận Sứ thấy tất cả mọi thứ đều diễn ra theo ý của mình, càng thêm hưng phấn nói.

Răng rắc… răng rắc…

Dị biến phát sinh…

Hết sức bất chợt, từng luồng trận văn trên đôi tay ngọc ngà trắng nõn của Hoa Ngọc Phượng lóe sáng rực rỡ, Luyện Huyết Đại Trận khổng lồ như sinh ra cộng hưởng với bản thân nàng, tốc độ vận chuyển vậy mà cấp tốc ngừng lại…

“Dừng lại rồi? Luyện Huyết Đại Trận rốt cuộc dừng lại?”

Một đám yêu tộc từ trên xuống dưới nhất thời không kịp phản ứng, hai mặt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự vui mừng và chút lo lắng…

Bọn hắn lo lắng tất cả mọi chuyện vừa diễn ra chỉ là ảo mộng, lo lắng Huyết Hoàng Địa lại êm đẹp giải quyết mọi chuyện, một lần nữa đạp nát hy vọng của bọn hắn.

Ngay cả nhân vật như Ngưu Ngũ Bá cũng là hít sâu nín thở, không dám nhiều lời theo dõi tình hình kế tiếp.

“Khốn kiếp! Làm sao có thể? Ngươi làm gì với Luyện Huyết Đại Trận của lão phu?”

Huyết Trận Sứ như muốn phát rồ hét ầm lên, dùng ánh mắt như xem quỷ nhìn Hoa Ngọc Phượng, đôi tay hắn vẫn đang không ngừng kết ấn hòng lấy lại quyền điều khiển trận pháp, đáng tiếc ở phía đối diện Hoa Ngọc Phượng vẫn đang cười nhạt chống lại.

“Làm gì? Không không không…” Hoa Ngọc Phượng tủm tỉm lắc đầu, hài hước nói: “Ta chỉ giúp ngươi lập nên Luyện Huyết Đại Trận mà thôi, còn không mau cảm ơn ta!”

“Cái gì?” Huyết Trận Sứ toàn thân như bị sét đánh, bên trong đôi mắt lúc này dâng lên hận ý thao thiên…

Trách không được với tu vi Chiến Trận Sư của hắn cao cấp như vậy, lại bị nữ nhân trước mặt ngăn lấy quyền khống chế Luyện Huyết Đại Trận.

Bởi vì Luyện Huyết Đại Trận quá mức to lớn, số lượng trận vân để lập nên nó là một con số kinh khủng, nên trong lúc Huyết Trận Sứ bày binh bố trận, Hoa Ngọc Phượng đã nhờ Mộc Tử Âm mang theo mình bí mật tiếp cận, sau đó dùng chính một phần trận văn của nàng giúp Huyết Trận Sứ lập nên Luyện Huyết Đại Trận.

Như đã nói, Luyện Huyết Đại Trận cần lượng trận văn khổng lồ, nhiều đến mức ngay cả Huyết Trận Sứ chỉ biết cắm đầu bố trí mà không hoàn toàn nhớ rõ.

Nếu có người gây bất lợi lên Luyện Huyết Đại Trận, Huyết Trận Sứ sẽ bằng trực giác của một Bát Cấp Chiến Trận Sư lập tức nhận ra điểm khác thường… nhưng Hoa Ngọc Phượng thì không, nàng chẳng những không gây hại đến Luyện Huyết Đại Trận, trái lại hỗ trợ lập nên nó một cách nhanh hơn, hoàn thiện nó trong thời gian ngắn hơn.

Chỉ là điều đó đồng nghĩa với, Hoa Ngọc Phượng cũng là chủ nhân thứ hai của Luyện Huyết Đại Trận, nàng có quyền khống chế nó thông qua những Trận Văn của nàng.

Hoa Ngọc Phượng rất thông minh, nàng hiểu tu vi Chiến Trận Sư của mình còn kém hơn Huyết Trận Sứ, nên thay vì hóa giải trận pháp… nàng chọn cách giành lấy quyền khống chế, không để Huyết Trận Sứ tiếp tục luyện hóa Yêu Tộc.

“Khốn kiếp! Khốn kiếp… tính toán thật giỏi, tính toán thật giỏi!”

Huyết Trận Sứ hai mắt đỏ thẳm cuồng hống, đôi tay hắn dừng lại việc điều khiển Luyện Huyết Đại Trận, bởi hắn hiểu rằng nếu hai người tiếp tục tranh gianh, hai loại Trận Văn do hắn và Hoa Ngọc Phượng bố trí sẽ phát sinh xung đột, sau đó tiêu diệt lẫn nhau… dẫn đến Trận Pháp vỡ vụn.

Mà một khi Luyện Huyết Đại Trận bị phá đi, yêu tộc toàn bộ thoát nạn, khi đó lại là tình cảnh bất lợi cho Huyết Hoàng Địa.

“Đáng tiếc…” Hoa Ngọc Phượng âm thầm thở dài, nàng cố gắng tỏ ý khinh thường Huyết Trận Sứ và Luyện Huyết Đại Trận qua lời nói hy vọng hắn giận quá hóa rồ mà kiên quyết giành lại quyền khống chế, để trận văn xung đột sau đó trận pháp tan vỡ, chỉ là Huyết Trận Sứ minh mẫn vô cùng… giao luôn cả quyền khống chế Luyện Huyết Đại Trận cho nàng.

Hiện tại Hoa Ngọc Phượng có quyền tùy ý điều động hoặc dừng lại trận pháp nhưng không thể giải trừ nó để cứu ra yêu tộc bên trong.

Dù sao số lượng trận văn của Huyết Trận Sứ lưu lại gấp nhiều lần nàng, muốn toàn diện giải trừ trận pháp phải thông qua hắn…

Nói cách khác, Luyện Huyết Đại Trận đã tạm thời không còn nguy hiểm, nhưng lại trở thành một cái nhà giam của Yêu Tộc, chẳng thể ra ngoài…

Kết quả này đã là trong mơ đối với yêu tộc, cả đám hai mặt nhìn nhau hồi lâu, sau đó không nói hai lời nhảy cẫng lên, hoan hô vang trời…

“Ta nhận ra nàng, Hoa Ngọc Phượng chính là Chiến Trận Sư của Hậu Cung! Thiên tài Hoàng Kim Bảng, một trong tam đại Thánh Nữ của Bách Hoa Tông.”

“Quá tốt rồi! Không có Bách Vô Sinh, chúng ta vẫn còn Hoa Ngọc Phượng!”

“Từ khi Huyết Hoàng Địa xuất thế đến nay, Hậu Cung là nơi cho bọn chúng ăn hành nhiều nhất, chúng ta được cứu rồi!”

“Đa tạ Hoa Ngọc Phượng, đa tạ Hậu Cung!”

Yêu tộc mặc dù thường hay hung hăng dữ tợn, nhưng tính cách của bọn hắn cũng đơn thuần hơn nhân loại rất nhiều, trừ một số lão quái vật hành tinh… thì Yêu Tộc ân oán phân minh, điều đó ai cũng biết.

Hoa Ngọc Phượng giúp Yêu Tộc giảm thiểu thương vong, giúp tộc nhân của bọn hắn tạm thời không bị hóa thành máu, giúp U Nguyên bảo trì giống nòi… nên bọn hắn cảm kích nàng, cũng cảm kích thế lực của nàng.

Ngay cả Ngưu Ngũ Bá cùng Quy Linh Lão Nhân đám người cũng là phức tạp nhìn nhau, sau đó thở dài một tiếng… hướng về Hoa Ngọc Phượng chắp tay khom người, biểu đạt trong lòng cảm kích.

“Hừ, ai cho các ngươi vui mừng? Tưởng như vậy là xong sao? Khặc khặc khặc!”

Tên Huyết Trận Sứ vừa mới ảm đạm chút ít lúc này đột ngột phá lên cười, một lần nữa khiến Yêu Tộc hãi hùng khiếp vía…

Tên khốn này khi cười lên không phải điềm tốt gì…

“Không xong! Ba vị Huyết Sứ kia rảnh tay rồi!” Có Yêu Tộc phản ứng nhanh nhạy lập tức sắc mặt đại biến, kinh hồn táng đảm hô lên một tiếng…

Trước đó vì để cung cấp lực lượng cho Luyện Huyết Đại Trận mà Huyết Hoàng Địa cử ra ba vị Huyết Sứ và hàng loạt Huyết Tướng, Huyết Vệ…

Hiện tại Luyện Huyết Đại Trận đã tạm dừng hoạt động, như vậy ba tên Huyết Sứ cùng hàng loạt tu sĩ Huyết Hoàng Địa đã rảnh tay rồi…

Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ thấy lấy ba tên Huyết Sứ cầm đầu, mang theo một bầy Huyết Hoàng Địa cường giả đem Hoa Ngọc Phượng cùng Mộc Tử Âm bao vây vào trung tâm, sát khí đằng đằng…

“Không được!” Ngưu Ngũ Bá cố gắng lấy lại sức lực toàn thân, một chiêu Ngũ Sắc Bình Thiên Quang chậm rãi ngưng tụ, muốn nhân cơ hội đem Luyện Huyết Đại Trận xuyên thủng.

Phốc…

Đáng tiếc linh lực của hắn sau thời gian dài chèo chống ngăn cản sự luyện hóa của Luyện Huyết Đại Trận nên đã cạn kiệt rồi, hiện tại vừa mới động thân lập tức phun máu… ngã nhào trên mặt đất.

Ngay cả Ngưu Ngũ Bá còn như vậy, thì đừng nói những kẻ khác bị nhốt trong trận…

Mặc dù bọn hắn rất muốn thoát ra để hỗ trợ Hoa Ngọc Phượng hai nữ, nhưng thật sự lực bất lòng tâm rồi.

Yêu tộc không có khả năng phục hồi tại chỗ kinh khủng như Huyết Hoàng Địa… cả đám chỉ có thể lo lắng trong bất lực…

“Khặc khặc… ta nên nói ngươi thông minh hay nói ngươi ngu xuẩn?” Huyết Trận Sứ hài hước nhìn Hoa Ngọc Phượng, nhún vai nói:

“Ngươi trăm tính ngàn tính để dừng lại Luyện Huyết Đại Trận, nhưng quên mất một điều cường giả bên Huyết Hoàng Địa chúng ta không phế vật như đám Yêu Tộc, hiện tại chỉ cần bọn hắn đem ngươi nghiền thành trăm mảnh, quyền khống chế trận pháp lại một lần nữa thuộc về ta rồi…”

Mộc Tử Âm cùng Hoa Ngọc Phượng không đáp, hai nữ tựa lưng vào nhau, âm thầm đánh giá số lượng tu sĩ Huyết Hoàng Địa.

Ba tên Huyết Sứ… à không, bốn tên… bởi có một tên Tam Tâm Huyết Sứ trước đó muốn đánh với Hắc Ám Thôn Thiên Ngưu nhưng không đủ sức, hiện tại cũng gia nhập đội hình vây công các nàng…

Bốn tên Huyết Sứ, trong đó hai Độ Kiếp Hậu Kỳ, một Độ Kiếp Trung Kỳ, một Độ Kiếp Sơ Kỳ…

Cùng với vài chục tên Huyết Tướng tu vi Hợp Thể, cùng vài trăm tên Huyết Vệ tu vi Luyện Hư…

“Trận này không cần Huyết Tướng và Huyết Vệ xen vào tránh hy sinh vô ít, các ngươi đề phòng Yêu Tộc ở trong trận giở trò là được!” Một tên Tam Tâm Huyết Sứ đánh giá tình hình, sau đó lạnh lùng hạ lệnh.

“Rõ!”

Đám Huyết Tướng và Huyết Sứ nghe vậy gật đầu, phi thân đến cạnh Luyện Huyết Đại Trận, làm nhiệm vụ canh gác tù nhân.

Dù sao Độ Kiếp Kỳ một khi bùng nổ chiến đấu, dư ba tỏ ra cũng đủ sức nghiền nát Hợp Thể rồi… để đám Huyết Tướng cùng Huyết Vệ ở gần không giúp được gì, chỉ hy sinh vô ích mà thôi.

Huyết Hoàng Địa cường giả đương nhiên không phải ngu xuẩn, chút nhãn quang chiến cuộc là phải có.

“Toàn lực giúp ta giết nàng! Tốt hơn hết là nghiền đến nát bấy mới thỏa được cơn giận trong lòng ta!” Huyết Trận Sứ cười khoái trá chỉ Hoa Ngọc Phượng, bốn vị Huyết Sứ để giết hai nữ nhân Hợp Thể… quả thật như đao mổ trâu mang ra giết gà vậy.

Bất quá cảm giác nghiền nát mỹ nữ càng thêm kích thích, không phải sao?

Bốn tên Huyết Sứ đương nhiên không hiểu rõ khái niệm thương hương tiếc ngọc, khi nghe Huyết Trận Sứ mở miệng, bọn hắn đã cùng nhau phóng thích máu huyết ngập trời, ở trên không trung ngưng tụ thành một thanh Huyết Thủ có kích thước đến vạn trượng…

Cả bốn vị Độ Kiếp hợp lực tung ra nhất kích, uy thế kinh khủng như thế nào không cần phải nói…

Chỉ thấy không gian xung quanh Huyết Thủ đã sớm bị nghiền thành cặn, linh lực toàn bộ hóa thành chân không… cái còn lại chỉ là vô tận máu huyết…

“Hai vị mỹ nữ! Thành bọt máu đi!”

Bốn tên Huyết Sứ cười gằn dữ tợn, ý niệm cùng động… Huyết Thủ chậm rãi hướng hai nữ chụp xuống… mặc dù tốc độ không nhanh, nhưng lại mang theo khả năng phong tỏa thiên địa, người bị nó nhắm vào toàn thân đứng im bất động, muốn né cũng không né được.

Tuy là vậy, nhưng từ đầu đến cuối Mộc Tử Âm và Hoa Ngọc Phượng không hề có ý định né tránh, trái lại dùng một ánh mắt hết sức bình thản xem bốn tên Huyết Sứ, ánh mắt như nhìn kẻ ngốc vậy…

Mắt thấy Huyết Thủ chỉ còn một chút đã chạm đến các nàng, ở giữa vô tận hư không bất chợt sinh ra dị biến…

ĐÙNG…

Chỉ nghe thiên địa nổ tung một tiếng, âm thanh chấn đến vô số người tại chỗ thổ huyết, vài tiếng quát yêu kiều đồng thanh cùng lúc vang lên:

“Khi dễ tỷ muội Hậu Cung, ai cho Huyết Hoàng Địa các ngươi gan chó?”

Trong khoảnh khắc đó, từ giữa hư không vô tận, các loại công kích hung mãnh phá không mà ra.

Uy thế hủy thiên diệt địa.

Ở giữa không trung, cái Huyết Thủ khổng lồ do bốn vị Huyết Sứ thi triển giường như đang run rẩy vì khiếp sợ…

Hậu Cung, lại xuất động…

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231