Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 71
Phần 71

Cáo từ Trương Nhã Trâm rời đi, Lạc Nam thiếu nàng một ân tình, ngày sau chỉ cần Trương Nhã Trâm có chuyện nhờ vả, hắn sẽ không từ chối.

Bất quá nghĩ đến người ta đường đường là tiểu thư của Trân Bảo Lâu, là một phú bà hàng thật giá thật, dưới trướng cường giả như mây, bất cứ lĩnh vực nào cũng có nhân vật hàng đầu phò tá, sợ rằng không đến lượt mình giúp đỡ.

Cùng Lôi Di Quân trở về Lạc Gia, quả nhiên không lâu sau đó, thân ảnh của Lôi Tiên Nhi đã xuất hiện bên ngoài.

Lôi Di Quân trực tiếp nghênh đón Lôi Tiên Nhi tiến vào kiểm tra từ trên xuống dưới, phát hiện tất cả đều hoàn hảo vô hại, tu vi tăng tiến từ Nhất Cảnh Chí Tôn đến Tam Cảnh Chí Tôn rồi, chỉ có một điều là Lôi Tiên Nhi bị mất đi một khoảng trí nhớ, hiện tượng giống y hệt những kẻ đã từng bị Tu La Sứ Giả bắt cóc.

“Tiểu Nam, ngươi kiểm tra tình huống của nàng giúp ta.” Lôi Di Quân lo lắng nói, sợ cơ thể của Lôi Tiên Nhi còn lưu lại Hoả Chủng của Diệm Lãnh.

“Lạc Nam ca ca.” Lôi Tiên Nhi vừa thấy Lạc Nam đã mừng rỡ nhoẻn miệng cười, thật không nghĩ đến ở Trung Châu được gặp mẫu thân và hắn, tâm trạng vô cùng vui sướng.

Lạc Nam thì không trực tiếp kiểm tra Lôi Tiên Nhi, chỉ cùng nàng chào hỏi một chút, sau đó hướng Thiên Cơ Lâu hạ lệnh:

“Dò xét trạng thái của Lôi Tiên Nhi, Diệm Lãnh có giở trò gì với nàng hay không?”

“KENG, Tiêu hao mười vạn Điểm Danh Vọng, thành công dò xét.”

“Lôi Tiên Nhi trạng thái hoàn hảo, chỉ bị xóa đi trí nhớ thời điểm bị cấy Hoả Chủng vào cơ thể, hiện tại Hoả Chủng cũng đã được Diệm Lãnh lấy ra.”

Lạc Nam hài lòng gật gù, xem ra lời nói của một Cấm Kỵ cường giả vẫn có trọng lượng, Diệm Lãnh không lật lọng.

Đã đối phương chơi sảng khoái, hắn cũng sẽ giữ lời hứa không đem tin tức kẻ đứng sau Tử Thần Cung là Diệm Lãnh lan truyền ra ngoài.

Muốn đấu, thì đấu đường đường chính chính.

Báo với Lôi Di Quân về trạng thái của Lôi Tiên Nhi, nàng cũng an tâm thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Bất chợt Lôi Di Quân dùng tay chưởng vào đan điền của mình.

“PHỐC!”

Nàng phun ra một ngụm máu tươi, từ trong môi đỏ theo đó là một luồng Vĩnh Hằng Thuộc Tính ngập tràn Lôi Đình đang chớp động.

Chính là Đại Thế Diễn Lôi của nàng.

“Ngươi làm cái gì?” Lạc Nam giật mình.

“Ta biết mình không có thứ gì báo đáp được ngươi, Đại Thế Diễn Lôi này có thể hữu dụng.” Lôi Di Quân đưa Vĩnh Hằng Thuộc Tính của mình đến trước mặt hắn, sắc mặt trắng bệch.

Tự loại bỏ Đại Thế Diễn Lôi, nàng nhận phản phệ không nhỏ, khí tức rõ ràng suy yếu hơn rất nhiều.

Lạc Nam lại là thịnh nộ đến khuôn mặt đỏ bừng, lạnh lùng nói: “Nàng xem ta là con người như thế?”

“Ta…” Lôi Di Quân bờ môi run rẩy, ngày thường là một vị Đế Tôn cao cao tại thượng, lúc này lại vô thức không dám nhìn thẳng hắn.

“Hừ.” Lạc Nam đem Đại Thế Diễn Lôi đẩy lại vào cơ thể nàng, trầm giọng nói:

“Chúng ta từng vào sinh ra tử, hiện tại chỉ vì chút chuyện này mà nàng gấp gáp báo đáp đến như vậy, muốn nhanh chóng trả hết nợ nần, đoạn tuyệt quan hệ sao?”

“Ngươi đừng hiểu lầm.” Lôi Di Quân vội vàng giải thích: “Ta biết ngươi cần Vĩnh Hằng Thuộc Tính nên mới…”

“Ta có vô số phương pháp để đạt được Vĩnh Hằng Thuộc Tính, không cần nàng phải làm như vậy.” Lạc Nam thở dài một tiếng:

“Nếu ngay từ đầu ta tham lam Đại Thế Diễn Lôi của nàng, đã sớm dùng Tụ Vận Quốc Thụ làm điều kiện trao đổi, cần gì phải giao không cho Tiên Nhi ở Bảo Tàng Động đây?”

Lôi Di Quân hé mở đôi môi, lại không sao trả lời được.

Bởi vì lời nói của Lạc Nam là đúng sự thật…

Ở Bảo Tàng Động hắn đã cứu mạng Lôi Tiên Nhi là quá đủ rồi, lẽ ra không cần giao cho Tụ Vận Quốc Thụ, có thể mang ra làm điều kiện dùng để đổi lấy Đại Thế Diễn Lôi… thậm chí là nhiều nguồn tài nguyên khác.

Dù sao thì tầm quan trọng của Tụ Vận Quốc Thụ là quá lớn đối với một thế lực phát triển theo hình thức quốc gia như Đỉnh Lôi Chí Quốc.

Nhưng hắn không làm như vậy, ngược lại hào phóng giao Tụ Vận Quốc Thụ cho Lôi Tiên Nhi mang về.

Nếu nói đến nợ ân tình, lẽ ra nàng và Đỉnh Lôi Chí Quốc đã thiếu nợ hắn từ rất lâu rồi.

Nghĩ đến đây, Lôi Di Quân nhận ra lòng dạ của mình quá nhỏ bé so với người nam nhân này, nhất thời áy náy không thôi.

Trước đây hắn nhiều lần ngỏ ý liên minh, nàng lại vì lo ngại khả năng gây thù chuốc oán khắp nơi của hắn mà liên tục từ chối.

Nhưng hắn đều không hề tức giận hay nhỏ mọn ghi thù, ngược lại nhiều lần ra tay giúp đỡ.

“Thật xin lỗi…” Lôi Di Quân kéo lấy tay hắn nhận sai nói.

“Ca ca, ngươi đừng trách mẫu thân nữa được không?” Lôi Tiên Nhi cũng kéo lấy óng tay áo của hắn.

Nhìn thấy đôi mẫu nữ kiên cường bất khuất hạ mình xuống nước, chút tức giận trong lòng Lạc Nam cũng vô thức tiêu tan.

Hắn kéo óng tay áo lau đi vết máu nơi bờ môi của nàng, ôn hòa nói:

“Dù sao ta cũng rất vui mừng, bởi vì khi Tiên Nhi xảy ra chuyện… người nàng nghĩ đến đầu tiên là ta.”

Lôi Di Quân nghe vậy sửng sốt một chút.

Hắn nói nàng mới để ý…

Nàng đường đường là Huyền Lôi Đế Tôn, người đứng đầu đại thế lực Đỉnh Lôi Chí Quốc, trong thiên hạ cũng có rất nhiều mối quan hệ, ví dụ như Thập Khánh Huyên, An Hinh và không ít cường giả, thậm chí có những mối quan hệ ở tại Trung Châu.

Nhưng khi mất liên lạc cùng nữ nhi, việc nàng làm đầu tiên không phải là tự mình nghĩ cách giải quyết, cũng không phải tự thân đến Vô Cực Thiên Viện tìm hiểu thực hư, càng không nhờ vả đến bất cứ kẻ nào khác… ngược lại trong suy nghĩ đầu tiên là tìm đến Lạc Nam.

Chẳng biết từ bao giờ, người nam nhân này vô thanh vô tức tiến vào tâm trí của nàng, để khi xảy ra chuyện nghiêm trọng, người nàng nghĩ đến đầu tiên chính là hắn.

Sắc mặt Lôi Di Quân trở nên phức tạp, nhìn lên Cung Đình Thụ và Đông Hoa Cung, bên cạnh hắn đã là oanh oanh yến yến.

Chưa kể nữ nhi của mình… ánh mắt sùng bái, ngưỡng mộ và yêu mến kia không sao che giấu được a.

Lôi Di Quân âm thầm thở dài một tiếng: “Vậy chúng ta trở về, Đỉnh Lôi Chí Quốc không thể thiếu người tọa trấn.”

“Nàng cũng sắp đột phá Cửu Cảnh rồi, dù trở về cũng tiến vào bế quan mà thôi, chi bằng ở lại chỗ của ta.” Lạc Nam chân thành đề nghị:

“Đến khi đột phá Cửu Cảnh rồi về cũng không muộn.”

“Phải đó mẫu thân.” Lôi Tiên Nhi sợ phải chia xa nam nhân, vội vàng kháng nghị:

“Hoàn cảnh ở Trung Châu cũng thuận lợi cho ta phát triển hơn.”

Lôi Di Quân vốn định từ chối, bởi vì có Tụ Vận Quốc Thụ hỗ trợ… nàng cũng có thể thuận lợi đột phá.

Nhưng nghe nữ nhi không nỡ, lại xem lấy ánh mắt chân thành của nam nhân, cuối cùng ma xui quỷ khiến nhẹ gật đầu đáp ứng.

“Hoan nghênh Di Quân tỷ tỷ và Tiên Nhi muội muội, để ta thu xếp nơi nghỉ cho các ngươi!” Yên Nhược Tuyết thân thiết kéo tay hai nữ.

Lạc Nam khóe môi co giật, xưng hô này có chút loạn a.

Bà cả dẫn hai nữ nhân đi chọn nơi ở lại, Tịnh Dạ Tiên Tử nhịn không được bước đến đánh giá Lạc Nam, nâng lên ngón tay cái nói:

“Lợi hại a, Huyền Lôi Đế Tôn mắt cao hơn đầu, nổi tiếng là nữ cường nhân khó tiếp xúc nhất ở Tây Châu, kết quả cũng bị ngươi khiến cho giống như một tiểu cô nương, vừa biết nhận sai, lại còn ngoan ngoãn nghe lời.”

“Thanh Thu bảo bối của ta sẽ bị ngươi dụ dỗ, không thể trách được.”

“Hừ, nữ nhân khó đụng nhất Tây Châu chính là nàng mới đúng.” Lạc Nam trừng mắt nhìn:

“Ít nhất Di Quân không có đem ta đánh lên bờ xuống ruộng ở lần gặp đầu tiên.”

“Haha.” Nhắc đến chuyện cũ, Tịnh Dạ Tiên Tử sung sướng cười rộ lên.

Ít nhất nàng cũng có thời điểm huy hoàng từng ức hiếp Lạc Nam, còn hiện tại sợ rằng mình đã đánh không lại hắn.

Mà lúc này, Lạc Nam đột ngột được La Âm Khinh Nhạn truyền âm:

“Chủ công, có người muốn dùng nguyên liệu rèn đúc Tuyên Cổ Pháp Tướng cùng ngươi giao dịch.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240