Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 214
Phần 214

Bịch bịch…

Nhìn đôi nam nữ thở hổn hển từ trong Bạch Môn bay ra, trên mặt còn lưu lại vẻ hoảng sợ, đám người nhất thời cau mày nhìn lấy Hương Trà và Cầm Dao Nhã, xem như đã hiểu vì sao các nàng đặt lòng tin vào Tiểu Ma kia.

Thủ đoạn chiến đấu của đối phương quá mức quỷ dị, biến hóa khó lường…

Phải biết rằng đôi nam nữ này được mệnh danh là Đao Kiếm Ma Lữ, hai người là thanh mai trúc mã từ nhỏ đến lớn, cực kỳ ăn ý khi phối hợp chiến đấu.

Trong đó một người có khả năng tạo ra hàng vạn kiếm khí, một người triệu hoán ma hồn… phong tỏa tất cả đường lui của đối thủ như thiên la địa võng.

Vậy mà đụng độ với Tiểu Ma, dù cả hai đã liên thủ vẫn bị áp chế từ đầu đến cuối…

“Sơn Chủ thứ tội, chúng ta lại làm ngài mất mặt.” Đao Kiếm Ma Lữ cười khổ nhìn Ma Ngao.

“Cũng không thể trách các ngươi, mà xem ra ta cũng đã trách lầm Trầm Khôn rồi.” Ma Ngao nhẹ vuốt cằm nói:

“Vị Tiểu Ma sư đệ này, e rằng chỉ có thiên tài hàng đầu của các sơn mới đủ khả năng đánh bại hắn.”

Hương Trà âm thầm bĩu môi, gọi thiên tài của ngươi ra mà dây vào.

Sẵn với số lượng phân thân và Ma Ảnh vừa triệu hồi, Lạc Nam thi triển khả năng của Lục Nhĩ Mỹ Hầu, hai bên tai hiện ra hư ảnh của sái cái tai khác cùng lúc động đậy, lắng nghe được động tĩnh của đám Huyễn Thú ẩn nấp xung quanh.

Không hề do dự, hắn điều động toàn bộ Ma Ảnh và Phân Thân xuất thủ đánh giết…

Lạc Nam đi đến đâu, Ma Ảnh và Phân Thân như một đội quân theo đến đó, tàn sát Huyễn Thú như thu gặt rơm rạ…

RỐNG!

Chợt một tiếng gầm thét kinh khủng hất tung cả khu rừng.

Mặt đất dưới chân Lạc Nam chấn động, từ bên dưới đó là một con quái vật hình thể khủng bố trồi lên.

Thì ra khu rừng vừa rồi mọc ở trên lưng của nó… mà hành vi của Lạc Nam đã chọc cho nó thức giấc, đang cực kỳ phẫn nộ.

Lạc Nam giật mình thả người bay lên, chứng kiến đây là một con Địa Long khổng lồ, hơn nữa khí tức trên thân của nó lúc này phát ra lại là Thiên Đạo Cảnh.

“Moá, có cả Huyễn Thú cấp Thiên Đạo?” Lạc Nam rùng mình.

“Quên nói với các ngươi, trong Bạch Môn có cả những Huyễn Thú cấp Thiên Đạo, việc các ngươi cần làm là thoát khỏi sự truy sát của chúng nó.” Thất Trưởng Lão điềm nhiên nói, thanh âm vọng khắp không gian.

Sắc mặt Lạc Nam tối sầm, hiện tại nếu thi triển Quy Tắc Siêu Thoát Thiên Địa thì hắn mới có thể chống lại Thiên Đạo Cảnh…

Không nói hai lời, Lạc Nam xoay người bỏ chạy.

NGAO!

Địa Long không dễ dàng tha cho con kiến hôi này, nó ngưng tụ vô tận Địa Thuộc Tính trong miệng thành vô số viên đạn pháo, liên tục bắn ra…

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Mỗi một viên đạn pháo đều nghiền nát không gian, nhanh hơn thời gian nhắm về bóng lưng Lạc Nam oanh tạc.

Hết cách, Lạc Nam đành sử dụng hàng loạt Ma Ảnh và Phân Thân đi ra thế mạng, mỗi một lần bị đạn pháp bắn trúng đều ầm ầm nổ tung.

Nhưng tốc độ của Địa Long là cực nhanh, tứ chi đạp đất, cơ thể nó đã có Thiên Đạo Quy Tắc bao trùm xuyên toa thời không, chỉ thoáng chốc đã chặn đứng trước mặt Lạc Nam, há ra cái mồm như vực sâu không đáy gặm đến.

Mắt thấy lâm vào nguy hiểm, Lạc Nam nhanh trí kích hoạt khả năng của Xích Khảo Mã Hầu, đánh hơi sự tồn tại của nước bên trong vùng không gian này.

Tích Thuỷ Độn Pháp triển khai.

Ngay lập tức vị trí Lạc Nam vừa đứng đã hóa thành giọt nước trong tiếng gầm thét phẫn nộ của Địa Long.

Đánh mất con mồi trong gang tấc, nó liền tìm kiếm mục tiêu khác trút giận.

Lạc Nam toàn lực sử dụng Tích Thuỷ Độn Pháp, thân ảnh của hắn xuất hiện ở một nơi có nước…

Nơi này là một chỗ u đàm trong veo mát lạnh mang đến cảm giác tương đối dễ chịu.

Lạc Nam ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt thoáng chốc cứng đờ…

Bởi vì ngay bên trên u đàm có một tảng đá lớn, bên trên tảng đá lớn có một mỹ nhân đang ngồi rửa chân…

Mà nàng lại mặc váy ngắn màu trắng, Lạc Nam từ dưới chui lên vô tình nhìn thấy khung cảnh bên trong váy ngắn của nàng.

“Màu hồng phấn?” Hắn vô thức lẩm bẩm.

Bên trên tảng đá, thiếu nữ sắc mặt đã sớm cứng đờ…

Nghe thấy thanh âm của tên nam nhân, nước da trắng nõn của nàng càng ngày càng đỏ, một tiếng quát động nộ khiến u đàm nổ tung:

“Biến thái! Chết cho ta!”

Thoại âm vừa ra, Lạc Nam cảm giác linh hồn chấn động, một luồng sóng xung kích có thể khiến linh hồn đau nhứt, lâm vào hỗn loạn, đánh mất thần trí càn quét bên trong, thậm chí xém chút làm hắn sinh ra ý định tự bạo mà chết.

“Sát Âm? Ngươi là người của Linh Cầm Sơn.” Lạc Nam giật mình.

Sát Âm chính là một loại Thiên Sinh Âm Vận vô cùng nguy hiểm, vừa gia tăng công kích mang tính sát phạt của chủ nhân, vừa khiến tinh thần địch nhân trở nên hiếu sát, rối loạn, mất đi tỉnh táo…

Mỹ nhân không nói lời nào, nàng thả người bay lên, váy ngắn như công chúa diễm lệ dưới ánh trăng, mái tóc xanh mượt tung bay, trong tay xuất hiện một thanh Tỳ Bà.

Hai mắt lạnh lẽo khóa chặt Lạc Nam, từng ngón tay lã lướt trên dây đàn…

Trong thoáng chốc, Sát Âm, Ma Âm, Tà Âm… đủ loại Thiên Sinh Âm Vận mang tính công kích hiển hóa thành vô vàn thanh vũ khí theo cầm âm bắn ra, phong thiên tỏa địa…

Lạc Nam tê dại cả da đầu, bất mãn mắng to:

“Nữ nhân điên, đang trong tỷ thí ngươi đi rửa chân làm gì?”

“Thú vị, không nghĩ nhanh như thế tiểu tử này đã đụng độ với một trong những hạt giống hàng đầu.”

Đan Phỉ hai mắt sáng tỏa nhìn lấy tình cảnh đang xảy ra, vỗ tay khen hay.

Bởi vì mỹ nữ mà tên kia đụng phải chính là đệ nhất thiên tài của Linh Cầm Sơn – Cầm Thanh Vận, thiên phú chỉ dưới một mình sơn chủ Cầm Dao Nhã mà thôi.

So với nàng cảm thấy thú vị, đám người lại chú ý đến phương pháp mà Tiểu Ma dùng để tẩu thoát khỏi Huyễn Thú Thiên Đạo Cảnh.

“Khả năng phân thân của Linh Minh Thạch Hầu, lắng nghe vạn dặm của Lục Nhĩ Mỹ Hầu và độn pháp của Xích Khảo Mã Hầu, chẳng lẽ Tiểu Ma sư đệ sở hữu huyết mạch của Hỗn Thế Tứ Hầu sao?” Long Trần thân là người đứng đầu Đạo Yêu Sơn, kiến thức về yêu tộc sâu rộng liền mở miệng suy đoán.

Hương Trà cười cười không đáp, lần trước tận mắt nhìn thấy Tiểu Ma thi triển đủ loại thủ đoạn để độ kiếp, nàng đã biết hắn sở hữu Hỗn Thế Chiến Thân.

Hỗn Thế Chiến Thân tương truyền là loại Thể Chất tập hợp được thiên phú và uy năng của Hỗn Thế Tứ Hầu, chỉ là phương pháp đúc nên Thể Chất này đã thất truyền vô số năm, ngay cả tại Đạo Giới cũng không người hay biết.

“Mặc kệ thế nào, để xem vị sư đệ này có vượt qua được lửa giận của Thanh Vận sư muội hay không…” Bùi Vũ nở nụ cười ý vị thâm trường nhìn sang Cầm Dao Nhã.

Cầm Dao Nhã biểu lộ bình tĩnh không quá dao động về mặt cảm xúc, dường như giữa Tiểu Ma và Cầm Thanh Vận ai thắng ai bại nàng cũng chẳng bận tâm.

So với đó, Đan Phỉ đương nhiên đứng về phía Cầm Thanh Vận, cười khanh khách nói:

“Sư muội cố lên, đánh chết tên tiểu tử biến thái!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240