Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 123
Phần 123

“Chết!”

Tuân lệnh chủ nhân, Hoả Thần Vệ gầm lên phẫn nộ.

Tám tôn Hoả Thần Vệ có sức mạnh tương ứng tám vị Chí Tôn Cửu Cảnh cùng bạo phát số lượng lớn Thương Vực, Chiến Vực và Sát Vực, hung hăng lao đến tấn công Lạc Nam.

Thậm chí bọn chúng còn có thể sử dụng Thương Pháp kết hợp, tầng tầng lớp lớp, uy thế kinh người.

Lạc Nam ánh mắt híp lại, rõ ràng Tử Linh Thần Diễm này đã hình thành linh trí không thua nhân loại, thậm chí nó còn có thể lĩnh ngộ các loại thủ đoạn chiến đấu khác nhau theo ý chủ nhân.

Nếu nói Vạn Vật Quy Đạo Thổ vẫn là đứa bé chưa trưởng thành thì Tử Linh Thần Diễm đã là một loại Đạo Hoả cường đại, cũng chính Tử Linh Thần Diễm đã làm nên tên tuổi của Diệm Lãnh.

Bất quá chỉ với nhiêu đó cũng muốn vây công hắn, thật là quá ngây thơ.

“Thần Tướng Vệ Hồn – Tứ Linh Vệ Hồn hiện!”

Khoảnh khắc đó, hai mươi vị Thần Tướng Vệ Hồn và bốn vị Tứ Linh Vệ Hồn sừng sững hiện ra phía trước Lạc Nam.

Kích cỡ của bọn chúng không thua kém gì Chí Tôn Pháp Tướng, sở hữu vô số loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính dung hợp mà thành, bên trong đó còn có một loại Đạo Thổ là Vạn Vật Quy Nguyên Thổ.

Nếu đơn độc đối chiến đương nhiên không thể sánh bằng Tử Linh Thần Diễm, nhưng với hơn trăm loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính, thật sự thoải mái mà chiến.

Quả nhiên đúng như dự đoán của Lạc Nam, đám Hoả Thần Vệ muốn định vây công hắn… kết quả lại bị Thần Tướng và Tứ Linh vây công ngược lại, ngọn lửa Đạo Hoả không thể áp chế tất cả Vĩnh Hằng Thuộc Tính khủng khiếp, liên tục bại lui.

“Hừ.”

Mắt thấy tình cảnh này, Diệm Lãnh lại triệu hồi thêm sáu tên Hoả Thần Vệ tham chiến, lấy lại thế cân bằng.

Ánh mắt của hắn ngưng trọng nhìn Lạc Nam, thật sự phải công nhận kẻ này là yêu nghiệt.

Đây là lần đầu tiên song phương chiến đấu, Diệm Lãnh cũng bị thủ đoạn của Lạc Nam làm cho kinh ngạc.

“Bất quá chỉ với nhiêu đó cũng dám can đảm xuất hiện trước mặt ta, thử hỏi ai cho ngươi lá gan?”

Diệm Lãnh lãnh khốc cười gằn: “Đế Viêm Thể mở!”

Hừng hực…

Mái tóc dài của hắn lúc này biến thành một ngọn lửa cuồng nộ bóc cháy trên đầu, đôi mắt cũng biến thành hoả diễm, số lượng Viêm Mạch trên thân gia tăng gấp ba lần đạt đến con số ba vạn.

Đồng thời giữa trán của hắn xuất hiện ấn ký hình ngọn lửa.

Diệm Lãnh như một vị hoả thần chấp chưởng vạn hoả trong thiên hạ.

Hắn vừa mới chuyển sang trạng thái này, Hoả Phượng Hoàng bên trong Tứ Linh Vệ Hồn và Hoả Thần Tướng của Lạc Nam lập tức rơi vào suy yếu, thậm chí các ngọn lửa bên trong đó liền trở nên phân tán, rụng rời chiến ý.

“Phu quân không xong.” Thanh âm của Hoả Nhi truyền vào trong tai Lạc Nam:

“Đế Viêm Thể của hắn quá mạnh, nó khiến tất cả những ngọn lửa trong thiên hạ trở nên suy yếu, ngay cả Vĩnh Hằng Hoả hay Bất Diệt Viêm cũng không ngoại lệ, thiếp cảm thấy chiến ý toàn thân mất sạch…”

“Hảo thủ đoạn.” Lạc Nam ánh mắt lóe lên:

“Không hổ là Đạo Tử của Thần Hoả Đạo Thống, bất quá ta cũng không phải sở hữu một mình Hoả Thuộc Tính.”

Lạc Nam phất tay thu hồi Hoả Phượng Hoàng và Hoả Thần Tướng trở về.

“Chết đi cho ta!”

Không muốn để hắn có cơ hội, Diệm Lãnh trong tay đã xuất hiện một thanh Đạo Hoả Thương, ba vạn đường Viêm Mạch nối liền từ cánh tay hắn đến thân thương, điên cuồng lao đến Lạc Nam nện xuống.

KENG!

Nguyệt Hồng Kiếm ngân vang, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ trên cánh tay Lạc Nam, hướng về nhất thương của Diệm Lãnh hung mãnh trảm ra.

OÀNH!

Thế công va chạm, Lạc Nam và Diệm Lãnh cùng lúc lùi lại vài chục bước.

Hiển nhiên Đạo Hoả Thương của Diệm Lãnh cũng là một thanh Đạo Binh.

“Để cho ngươi thấy, thế nào là Hoả Trung Chi Thần!” Diệm Lãnh như ngọn lửa cuồng nộ gầm lên.

“KENG, đụng độ Cấm Kỵ – Đế Hoả Đạo Kinh, người tu luyện Đế Hoả Đạo Kinh tự hình thành Đế Viêm Thể, sản sinh Viêm Mạch và Viêm Cốt, khai mở Hoả Thế, Hoả Hồn, Hoả Nhãn và Hoả Tâm, bất độc bất xâm, áp chế vạn hoả trong thiên hạ…”

“Ngưng tụ Hoả Chủng thu phục tất cả những người bị trúng phải thành Hoả Nô.”

“Tu đến tầng thứ tối cao của Đế Hoả Đạo Kinh, có thể đồng hóa tất cả các loại tài nguyên thành Hoả Thuộc Tính để hấp thụ, một đường thăng tiến sức mạnh.”

Hệ Thống vang lên thanh âm nhắc nhở trong đầu Lạc Nam về thủ đoạn mà Diệm Lãnh tu luyện.

Mà lúc này, chỉ thấy xung quanh cơ thể Diệm Lãnh bắt đầu bùng nổ ra một phương thế giới.

Bên trong thế giới chỉ có ánh lửa ngút trời thiêu đốt, hoả diễm xông thẳng cửu tiêu, hoả diễm quân lâm đại địa.

Tất cả Nguyên Khí phạm vi vạn dặm đều bị đồng hóa thành Hoả Hệ Thuộc Tính, tiến vào cơ thể của Diệm Lãnh.

Đây chính là Hoả Thế.

Hoả Thế mở ra, Viêm Mạch của Diệm Lãnh lại nhảy vọt lên con số 5 vạn đường, sức mạnh ngọn lửa gần như không giới hạn.

“Chết!”

Diệm Lãnh lạnh lùng tuyên bố, Đạo Hoả Thương ngoan tuyệt trấn thẳng xuống đầu Lạc Nam, uy lực có thể phần thiên phệ địa.

“Hoả Thế của ngươi… chẳng là cái thá gì so với Bá Thế.”

Trước sự ngông cuồng của Diệm Lãnh, Lạc Nam cất tiếng cười tà.

Khoảnh khắc Hoả Thế vừa mới tiếp cận hắn, lập tức bị một phương thế giới kinh khủng hơn, cường ngạnh hơn, bá đạo hơn đẩy lùi.

Bên trong Bá Thế bao gồm đủ loại thuộc tính mang tính huỷ diệt, không chỉ có hoả diễm mà còn có hàn băng, lôi đình, huyết sát, sâm lâm, hắc ám, quang minh, ma độc…

Đủ loại hình thành thiên tai vạn trượng, dung hợp vào nhau khiến uy lực đại tăng.

Ngay lập tức Bá Thế cắn nuốt Hoả Thế của Diệm Lãnh một cách triệt để.

“Làm sao có thể?” Diệm Lãnh không dám tin trước tình cảnh này.

Hoả Thế vô song bất khả chiến bại của hắn, lúc này lại bị loại Thế hỗn tạp này của đối phương áp chế triệt để.

Hắn càng thêm phẫn nộ, trường thương trong tay không chút lưu tình.

Nhưng lúc này toàn thân hắn cũng đã tiến vào phạm vi của Bá Thế, chỉ cảm thấy mình như con thuyền nhỏ bất cứ lúc nào cũng có thể bị đánh chìm, dù có Đạo Hoả hộ thân… hắn vẫn có chút không chịu đựng nổi.

Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, Đạo Hoả Thương vẫn cố gắng trấn xuống.

“Cố chấp chỉ chuốc lấy nhục nhã.” Lạc Nam cất tiếng cười dài.

Ánh trăng máu phủ xuống, Nguyệt Thần Kiếm ngân vang… bên trong đan điền là 1400 hành tinh kết hợp Oanh Thiên Tổ Phù bạo phát.

Nhất kiếm trảm diệt!

KENG!

Đạo Hoả Thương trong tay Diệm Lãnh như gặp phải trọng kích chấn đến lắc lư, thân thương xuất hiện vết rạn.

Mà cơ thể của Diệm Lãnh càng là như diều đứt dây bay ngược trở về.

“Chết cho ta – Hoả Nhãn Pháp!”

Trong lòng oán hận, Diệm Lãnh hai mắt mở lớn.

Bầu trời đột ngột mở ra một đôi Hoả Nhãn khổng lồ, nhiệt độ mãnh liệt hạ thấp xuống.

Từ bên trong hai con Hoả Nhãn, hai luồng Đạo Hoả mang theo Hoả Diễm Quy Tắc không gì cản nổi bắn thẳng xuống.

Bá Thế của Lạc Nam bị Hoả Diễm Quy Tắc ảnh hưởng trở nên suy yếu, thậm chí các loại thuộc tính bên trong đã dần dần bị đồng hóa thành Hoả Hệ Thuộc Tính.

“Sớm biết ngươi sẽ dùng đến chiêu này.” Lạc Nam hừ lạnh một tiếng, vừa rồi Hệ Thống cung cấp thông tin Diệm Lãnh sở hữu cả Hoả Hồn và Hoả Nhãn, hắn đã sớm đề phòng.

Ý niệm khẽ động, sau lưng hắn hiện ra thêm hai thân ảnh khổng lồ.

Huyết Sát Pháp Tướng và Vĩnh Dạ Pháp Tướng.

Trong đó Huyết Sát Pháp Tướng tay cầm Huyết Mâu, Vĩnh Dạ Pháp Tướng tay cầm Ám Liềm, như hai vị thần hộ mệnh nghênh đón hai luồng Đạo Hoả giáng lâm.

Trên thân của chúng nó được bao phủ bởi Bất Hủ Kinh Văn, ngạnh kháng Hoả Đạo Quy Tắc.

OÀNH OÀNH…

Thiên không nổ tung, Huyết Sát Pháp Tướng cùng Vĩnh Dạ Pháp Tướng liên thủ đánh rơi hai đôi Hoả Nhãn.

“A…”

Diệm Lãnh đau đớn nhắm chặt mắt lại, bên trong mắt có máu tươi rỉ ra.

Không thể không nói Không Gian ở Bí Cảnh này quá mức kiên cố, dù đại chiến kinh khủng nhưng vẫn vững vàng như bàn thạch, chưa từng xuất hiện một vết rách nào.

Điều này càng khiến Lạc Nam có thêm tự tin cướp đoạt Tử Linh Thần Diễm của Diệm Lãnh, bởi vì đối phương sẽ không thể xé rách không gian hay sử dụng Phù Chú dịch chuyển không gian đào tẩu.

“Ngươi đáng chết…” Diệm Lãnh ngửa đầu nộ hốn, hắn đang cực kỳ phẫn nộ.

Bởi vì giúp Ma Vô Lượng đến nơi này tiếp nhận truyền thừa, trên đường di chuyển hắn đã tiêu tốn không ít lực lượng để sử dụng Hoả Hệ Quy Tắc thiêu đốt tất cả những Trận Pháp Thiên Nhiên cản đường, chiến lực chỉ sánh ngang bảy phần mười so với lúc bình thường.

Bằng không dù Lạc Nam có mạnh cũng không thể khiến hắn nhanh chóng chật vật như vậy.

“Hoả Hồn xuất!”

Diệm Lãnh phóng thích ra một luồng Linh Hồn đang rực cháy đỏ rực, lao thẳng đến Lạc Nam.

Huyết Sát Pháp Tướng và Vĩnh Dạ Pháp Tướng thấy vậy vung vũ khí trong tay tấn công, nhưng Hoả Hồn kia lại như vô hình vô ảnh xuyên qua chúng nó, sau đó dung nhập vào cơ thể của Lạc Nam.

“Hừ, Hoả Hồn sẽ thiêu đốt và thôn phệ linh hồn ngươi… chờ chết thảm đi.” Diệm Lãnh thấy cảnh này ngửa đầu cười rộ lên.

Hoả Hồn này là do công pháp Cấm Kỵ ngưng tụ mà thành, có thể xuyên qua tất cả thế công và thiêu đốt trực diện Linh Hồn của đối thủ, không thể phá huỷ.

Nếu ngươi không có thủ đoạn chống lại, ngươi chắc chắn sẽ bị thiêu đốt linh hồn, chết vô cùng thê thảm.

Nhưng hắn nào đâu biết Lac Nam âm thầm mừng rỡ, hắn đã sớm chờ đợi điều này.

Ngay khi Hoả Hồn của Diệm Lãnh nhập vào cơ thể hắn, Thánh Hồn Pháp Tướng dưới sự điều động của Hồn Nguyệt Ánh đã sớm chờ đợi sẵn, mở ra Hồn Đỉnh lập tức đem Hoả Hồn thu vào, tại chỗ luyện hóa lên.

Hoả Hồn hoảng hốt sợ hãi đến cực điểm, vốn tưởng rằng có thể giống như những lần trước đem Linh Hồn của con mồi cắn nuốt thành hư vô, nào ngờ lần này mình lại trở thành con mồi, thậm chí đối phương đã giăng bẫy chờ sẵn.

Nó cố gắng chống cự nhưng lúc này Bất Hủ Diễn Sinh Kinh đã ầm ầm ngâm tụng, Bất Hủ Kinh Văn tỏa sáng khắp cơ thể, trực tiếp trấn áp và đem nó luyện hóa như một loại tài nguyên Hồn Tu cực kỳ bổ dưỡng.

Khoảnh khắc đó, tu vi Hồn Tu của Lạc Nam lập tức nhảy vọt như điên dại.

Từ Ngũ Cảnh Hồn Chí Tôn một đường đột phá.

Lục Cảnh Hồn Chí Tôn.

Thất Cảnh Hồn Chí Tôn.

Bát Cảnh Hồn Chí Tôn.

Sánh ngang với Thể Tu và Nguyên Tu.

“AAAAA…”

Diệm Lãnh ôm đầu gào thét như điên, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu.

Hoả Hồn có gắn kết chặt chẽ với Linh Hồn của hắn, lúc này Hoả Hồn bỗng nhiên biến mất, hắn đau đớn như phát rồ.

“Ngươi… ngươi vậy mà cắn nuốt Hoả Hồn của ta? Còn luyện hóa để gia tăng thực lực?” Diệm Lãnh vừa sợ hãi vừa điên cuồng gào rống.

“Đa tạ dâng lên tài nguyên, ngươi đúng là tiễn tài đồng tử.” Lạc Nam nhếch mép mỉm cười.

Thoải mái a, Hoả Hồn do Cấm Kỵ Công Pháp ngưng tụ quả thật quá mức chất lượng, hiệu quả vượt xa Cửu Phẩm Chí Tôn Tài Nguyên, vậy mà chỉ riêng Hoả Hồn đã giúp hắn nhảy vọt ba tiểu cảnh giới.

Nếu như có thể cướp đoạt Tử Linh Thần Diễm, vậy thì đột phá Cửu Cảnh Chí Tôn trong lòng bàn tay.

“Ngươi là tên súc vật, cho ta chết.” Diệm Lãnh như mất đi lý trí.

Hắn thiêu đốt tinh huyết thi triển Bí Pháp, triệu hồi tất cả Tử Linh Thần Sứ trở về, đem uy lực của Đạo Hoả gia tăng gấp mấy lần, hai tay nâng lên:

“Cấm Kỵ Vũ Kỹ – Hoả Thần Diệt Thế!”

VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ…

Hấp thụ Nguyên Khí điên cuồng từ bốn phía thiên địa, Tử Linh Thần Diễm ở giữa hai cánh tay của hắn ngưng tụ thành một quả cầu lửa, kích thước ngày càng to lớn như một hành tinh.

“Chết đi cho ta!”

Diệm Lãnh nộ hống ném ra.

OÀNH!

Hoả Thần Diệt Thế bạo tạc, toàn bộ sơn cốc bị đốt thành tro tàn, ngay cả Ma Vô Lượng đang ngồi tiếp nhận truyền thừa cũng hãi hùng khiếp vía lao ra ngoài chạy thục mạng.

Lạc Nam ánh mắt ngưng trọng, hắn đứng ở giữa trung tâm công kích, phạm vi của chiêu này quá rộng lớn, lúc này cách duy nhất để né tránh là dịch chuyển không gian.

Đáng tiếc không gian ở bí cảnh này quá khủng bố khiến Không Gian Chi Lực trở nên vô dụng.

Vậy nên…

Trong mắt lóe lên một tia điên cuồng, Lạc Nam bỗng nhiên thả lỏng toàn thân để Hoả Thần Diệt Thế bao phủ.

HỪNG HỰC…

Biển lửa bao trùm thiêu đốt vạn vật, Lạc Nam bị Hoả Thần Diệt Thế nhấn chìm.

Diệm Lãnh đứng trong ngọn lửa mà không gặp chút ảnh hưởng, bởi lẽ Đạo Hoả đương nhiên sẽ không gây hại đến chủ nhân của nó.

“HAHAHA, đây là cái giá phải trả khi đắc tội với bổn thiếu.” Diệm Lãnh phá lên cười khoái chí.

Lần này đánh giết Lạc Nam, hắn còn sung sướng hơn đánh giết Tuyệt Ma Đạo Tử năm đó.

“Chẳng lẽ xong rồi sao?”

Trung Châu, vô số người khẩn trương đến cực điểm theo dõi trận chiến này.

Uy lực của Đạo Hoả quả thật là không thể hình dung, chiến đấu trong Bí Cảnh với không gian vững chắc đã có sức tàn phá như thế, thật sự không biết nếu như chiến đấu ở bên ngoài sẽ là huỷ diệt đến mức độ nào.

E rằng là thôn tính trăm tỷ sinh linh, không lưu lại bóng cây ngọn cỏ.

Diệm Lãnh tóc dài như lửa thiêu đốt, hắn nhìn thấy Lạc Nam đang ôm thân rít gào, lăn lộn bên trong Tử Linh Thần Diễm của mình, trong lòng càng thêm sảng khoái.

“Chết đi… chết dần chết mòn đi…”

Diệm Lãnh tận hưởng cảm giác tra tấn kẻ thù này.

Trước uy lực của Hoả Thần Diệt Thế, ngay cả đám Thần Tướng Vệ Hồn, Tứ Linh Vệ Hồn hay Pháp Tướng của Lạc Nam đều bị thiêu đốt.

Mà Bá Vực cũng không thể bảo vệ được hắn…

Cứ tưởng Lạc Nam sẽ chết chắc rồi, bỗng nhiên một tiếng cười hài hước vang lên:

“Đa tạ ngọn lửa của ngươi, cảm giác luyện thể này quả thật không tệ.”

“HÂY!”

Lạc Nam ngửa đầu gầm lên, nguồn lực lượng tưởng như vô tận của Cửu Cảnh Thể Chí Tôn tuôn trào như thác lũ.

Bá Đỉnh hiện ra trong tay, hắn vận dụng sức mạnh Cửu Cảnh Thể Chí Tôn, Bỉ Ngạn Hoa khảm nạm lên thân Bá Đỉnh, đồng thời 1400 hành tinh thét gào.

Cầm lấy Bá Đỉnh, hung tàn nện ra.

“Làm sao có thể?”

Diệm Lãnh không dám tin vào mắt mình cho đến khi Bá Đỉnh đã đập tới.

PHỐC!

Đế Viêm Thân của hắn như một bao cát bị xé toang, máu tươi bắn ra tung tóe, da thịt như giấy vụn nứt vỡ, lộ ra cả Viêm Cốt đỏ rực bên trong.

“KHÔNG… ngươi vậy mà dùng Đạo Hoả của ta để luyện thể?”

Diệm Lãnh trọng thương nhưng vẫn không dám tin tất cả những chuyện này.

Tử Linh Thần Diễm của hắn ngay cả Cấm Kỵ đối đầu cũng phải kiêng kỵ, lại bị Lạc Nam xem như công cụ để đột phá Cửu Cảnh Thể Chí Tôn.

Trước đó Hoả Hồn giúp Lạc Nam đột phá Bát Cảnh Hồn Chí Tôn, hiện tại lại đến Đạo Hoả…

Sỉ nhục, trần trụi sỉ nhục…

“Ngươi nên đổi tên Thần Hoả thành Thần Tài, giúp ta đưa đến tài nguyên tu luyện.” Lạc Nam nhếch môi cười tà:

“Kế tiếp ta có thể đột phá Cửu Cảnh Chí Tôn hay không, tất cả nhờ vào ngươi.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240