Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 131
Phần 131

“Ngươi muốn làm cái gì?”

Nhìn thấy Bá Đỉnh trong tay Lạc Nam, Vũ Mộng Tinh Huyền có cảm giác không ổn.

Lạc Nam không nói tiếng nào, Dịch Chuyển Tức Thời trong nháy mắt đã đến trước mặt của nàng, một quyền bá đạo đấm ra.

Như mọi lần, Vũ Mộng Tinh Huyền lập tức hóa thành Yên Vụ mờ ảo né tránh.

Cũng chỉ chờ có thế, Bá Đỉnh của Lạc Nam điên cuồng biến lớn sau đó từ trên cao úp xuống phạm vi toàn bộ sàn đấu, đem tất cả Yên Vụ đang phiêu lãng hút vào bên trong.

Thu Bá Đỉnh trở về đan điền, Lạc Nam khoanh chân ngồi xếp bằng, vận chuyển Bất Hủ Diễn Sinh Kinh điên cuồng luyện hóa.

Hắn phát hiện Yên Vụ của Vũ Mộng Tinh Huyền rất tinh khiết, rất nồng đậm… là một loại lực lượng đại bổ.

“Làm sao có thể?”

Vũ Mộng Tinh Huyền hãi hùng khiếp vía, nàng phát hiện ở bên trong Bá Đỉnh này… cơ thể của mình như đang bị hòa tan, sau đó hóa thành chất dinh dưỡng để cho Lạc Nam hấp thu.

Trời ạ, hắn dám xem nàng như một loại tài nguyên cao cấp, muốn luyện hóa sống nàng thành chất dinh dưỡng.

Nếu nàng khôi phục trạng thái cơ thể bình thường, nàng sẽ bị Bá Lực bên trong này nghiền ép.

Còn nếu nàng vẫn giữ trạng thái Yên Vụ, nàng sẽ trở thành lực lượng nồng đậm để hắn hấp thụ.

Vũ Mộng Tinh Huyền không rét mà run, lập tức nhảy dựng lên mắng:

“Ngươi là tên ác ma, là tên ác ma… sao có thể nghĩ ra cách như vậy?”

Từ trước đến giờ vô số kẻ đối đầu với nàng đều phải gặp khó khăn, bởi lẽ khả năng hóa thành Yên Vụ tiêu tán, dù có bị phân tách ra hàng vạn lần, hàng tỷ lần vẫn có thể một lần nữa dung hợp trở lại như chưa có chuyện gì xảy ra.

Lại chưa từng ngờ đến sẽ có người xem nàng như tài nguyên, muốn luyện hóa và hấp thụ tất cả Yên Vụ… như thế có khác nào đem nàng ăn sống?

“Biết sợ?” Lạc Nam cười tà một tiếng:

“Giao ra Linh Hồn Bổn Nguyên, tha cho nàng một mạng… đừng quên nàng đang ở trong đan điền của ta, ngay cả Truyền Tống Lệnh cũng bị vô hiệu hóa.”

Hắn đem Bất Hủ Kinh Văn khảm vào đan điền, gia cố vùng không gian này đến mức bất khả xâm phạm, chẳng những Truyền Tống Lệnh bị vô hiệu… mà ngay cả Trận Nhãn bên trên cũng là như thế, không sợ người bên ngoài có thể nhìn thấy cảnh tượng trong đan điền hắn.

“Ngươi nằm mơ.” Vũ Mộng Tinh Huyền tức đến nổ phổi:

“Ngươi không sợ đắc tội Đại Nguyên Thiên Viện, đắc tội Đạo Thống của ta?”

“Nàng thấy ta giống loại người sẽ sợ sao?” Lạc Nam chế nhạo nói:

“Ta đã đắc tội biết bao cái Đạo Thống rồi, thêm một Đạo Thống của nàng cũng chẳng phải vấn đề lớn.”

“Hiện tại có hai lựa chọn, một là giao Linh Hồn Bổn Nguyên, hai là trở thành một loại lực lượng của ta, nói đến ta vẫn còn thiếu Yên Vụ Chi Lực này…”

“Ngươi không thể như vậy, vì không để bí mật liên quan đến Cấm Kỵ cũng như Đạo Thống được tiết lộ, Linh Hồn của ta đã bị cường giả trong Đạo Thống thiết lập Cấm Chế, nếu bị ngươi luyện hóa hay giao ra Linh Hồn Bổn Nguyên, ta chắc chắn sẽ nổ tung, chúng ta đều không có chỗ tốt.” Vũ Mộng Tinh Huyền nghiến răng nói.

Lạc Nam nghe vậy nhíu mày, vốn dĩ hắn thật sự có ý định thu phục Vũ Mộng Tinh Huyền… sau đó từ chỗ của nàng khai thác thêm thông tin về các Đạo Thống cũng như Cấm Kỵ, như thế không cần phải cứu tàn hồn Cấm Kỵ kia phục hồi cũng được, bởi vì đã có Vũ Mộng Tinh Huyền.

Nào ngờ giống như đám Đạo Tử, linh hồn của Vũ Mộng Tinh Huyền đã bị cường giả Cấm Kỵ lập Cấm Chế.

“Cho ta xem nào!” Bất quá Lạc Nam vẫn còn hoài nghi.

“Hừ.” Vũ Mộng Tinh Huyền hừ một tiếng, thả lỏng tinh thần.

Lạc Nam cẩn thận dò xét vào trong linh hồn nàng, quả nhiên phát hiện có một lớp Cấm Chế rất cường đại, nếu như tiếp tục xâm nhập thì Cấm Chế sẽ phát nổ.

Như vậy lại không thể biến Vũ Mộng Tinh Huyền thành chất dinh dưỡng, bởi nếu luyện hóa đụng trúng Cấm Chế kia, e rằng hắn cũng sẽ bị bạo tạc thân thể, Bá Đỉnh chưa chắc gánh nổi.

“Còn không mau thả ta ra?” Vũ Mộng Tinh Huyền bất mãn giậm chân.

“Thoải mái.” Lạc Nam gật đầu, liền đem Vũ Mộng Tinh Huyền phóng xuất.

Vũ Mộng Tinh Huyền thở phào nhẹ nhõm, chợt sắc mặt tái xanh, hai mắt như muốn phóng hoả:

“Nhẫn Trữ Vật của ta đâu?”

“Nhẫn nào? Ai biết?” Lạc Nam giả ngu, Nhẫn Trữ Vật của nàng đương nhiên lưu lại trong Bá Đỉnh của hắn.

Đây gọi là thu lấy lợi tức, dù sao mình cũng đã tha cho nữ nhân này một mạng.

“Vô sỉ.” Vũ Mộng Tinh Huyền tức đến toàn thân run rẩy:

“Đường đường Lạc Gia Chủ, sao có thể trấn lột?”

“Ăn có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy.” Lạc Nam nghiêm trang đáp:

“Ta xem nàng dọc đường này đánh rơi Nhẫn Trữ Vật ở đâu rồi, đừng có ngậm máu phun người.”

Vũ Mộng Tinh Huyền hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng… nàng rốt cuộc hiểu vì sao kẻ này bị Thánh Linh Thiên Vận ghi hận, hắn quá đáng ghét.

“Còn đứng ở đây đến khi nào?” Lạc Nam hừ một tiếng:

“Hay lại muốn vào trong đỉnh?”

Biết mình không phải đối thủ của hắn, Vũ Mộng Tinh Huyền cắn cắn bờ môi ra vẻ rất uỷ khuất, thay đổi thái độ nói:

“Hảo ca ca, Nhẫn Trữ Vật là tài sản của người ta nha… ngươi trả lại được không hả…”

Lạc Nam mặt không biểu tình, đám nữ nhân này là chúa diễn kịch.

Thân là người của Cấm Kỵ Thế Lực, chắc chắn là giàu đến chảy mỡ, một chiếc Nhẫn Trữ Vật chẳng nhầm nhò gì.

Trương Nhã Trâm trước đây cũng than nghèo kể khổ để qua mặt hắn, đừng mơ hắn sẽ mắc bẫy.

Thấy Lạc Nam bất vi sở động, Vũ Mộng Tinh Huyền lại thay đổi thái độ rất nhanh, giậm chân mắng:

“Nam nhân thối, lão nương nhớ kỹ ngươi!”

Nói xong cũng không muốn nhìn thấy mặt con hàng này, chỉ có thể bóp nát Truyền Tống Lệnh.

Chỉ có thể nói là do nàng xui xẻo, với khả năng quỷ dị khó lường của nàng… tung hoành ở Đoạt Cấm Chiến đến bí cảnh cuối cùng không phải vấn đề quá lớn, đại đa số thí sinh sợ rằng không thể làm gì được nàng.

Đáng tiếc đụng phải Lạc Nam với Bá Đỉnh có thể luyện hóa tất cả, xém chút bị biến thành chất dinh dưỡng.

Tu sĩ Trung Châu nhìn thấy cảnh này mà trợn mắt há hốc mồm, không nghĩ đến ngay cả Vũ Mộng Tinh Huyền cũng ở trong tay Lạc Nam thua thiệt lớn.

Mặc dù không nhận quá nhiều thương tổn, tài sản lại bị trấn lột sạch sẽ.

Lạc Nam này đúng là già trẻ lớn bé đều không tha a, ngay cả mỹ nhân kế cũng không thể khiến hắn lay động, thật là nam nhân mẫu mực, tấm gương sáng cho mọi tu sĩ ý chí kiên định vậy.

Đem Nhẫn Trữ Vật của nàng ném cùng một chỗ với Nhẫn Trữ Vật của Diệm Lãnh, đợi Đoạt Cấm Chiến kết thúc kiểm tra luôn một thể.

Hiện tại còn khá nhiều chuyện phải làm, không có thời gian thống kê chiến lợi phẩm.

Bởi vì ngoài việc phải trở thành năm người đến Bí Cảnh cuối cùng, hắn còn phải thu lấy Rương Đặc Biệt Địa Cấp.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240