Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 231
Phần 231

“Rất ngầu…”

Nhìn Bá Kỵ Long Mã khôi phục trạng thái uy dũng, dáng vẻ thần tuấn và phong thái hiên ngang, Đông Hoa cũng nhịn không được phải tán thưởng.

“Cảm giác thế nào?” Lạc Nam xoa đầu Tiểu Tinh hỏi.

NGAO!

Nó ngửa đầu gầm lên, hai mắt hừng hực chiến ý, oai phong lẫm lẫm như vương trong vạn yêu, đế trong bách thú.

“Tốt lắm, chúng ta sẽ cưỡi ngươi đến cứ điểm.” Lạc Nam hài lòng cười, đeo vào Phản Quy Mặt Nạ.

Với việc đột phá Yêu Đạo Cảnh, khả năng của Tiểu Tinh chắc chắn tăng mạnh, có thể nhanh hơn so với hắn sử dụng Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ.

“Tọa kỵ này không tệ, giá cả thế nào?”

Bất quá lúc này, có giọng nói bỗng nhiên vang lên.

XOẸT XOẸT…

Có tiếng xé gió, một thân ảnh như lưu tinh băng qua bầu trời, hóa thành điểm sáng rơi xuống trước mặt hai người.

Ánh sáng tán đi, hiện ra thân ảnh của một tên nam tử diện mạo bất phàm, ngũ quan tuấn mỹ, trên người khoác trường bào màu bạc, phía trên có họa ảnh bầu trời đầy sao vô cùng huyền diệu.

Hiển nhiên động tĩnh khi Tiểu Tinh độ kiếp khá lớn, trong lúc bất ngờ Phá Đạo Hội không kịp cử người phong tỏa không gian, dẫn đến có kẻ vô tình phát hiện mà tìm đến.

Lạc Nam đánh giá đối phương, nhận ra người này có tu vi Thiên Đạo Cảnh Sơ Kỳ.

“RỐNG!”

Tiểu Tinh nghe có kẻ dám ngấp nghé mình, liền trợn mắt hung hăng hướng về phía nam tử gầm thét, chỉ cần chủ nhân ra lệnh một tiếng nó sẽ xông lên tấn công.

Lạc Nam vỗ vỗ đầu trấn an nó, lại nhìn nam tử nghiêm nghị đáp:

“Nó là tọa kỵ trung thành của ta, không bán.”

“Chưa được giá mà thôi.” Nam tử thản nhiên nói, mang theo kiêu hãnh tự giới thiệu:

“Tại hạ là Thiếu Thần Tử của Song Thần Môn, danh xưng Nguyệt Lượng.”

“Song Thần Môn?” Lạc Nam âm thầm cười lạnh, đây không phải tông môn của tên Nguyệt Tường kia sao?

Nguyệt Tường nghe lời Đường Duẫn xúi giục tìm hắn gây phiền toái bị hắn thu phục, hiện tại còn đang nằm vùng ở Song Thần Môn chưa có tác dụng gì.

Không ngờ oan gia ngõ hẹp, Nguyệt Tường còn chưa xong thì lại đến một tên Nguyệt Lượng.

Bất quá Lạc Nam không có hứng thú, đỡ lấy Đông Hoa leo lên lưng Tiểu Tinh.

“Các ngươi muốn đi?” Nguyệt Lượng nhướn mày hừ một tiếng.

Hắn không ngờ kẻ này vậy mà ngông cuồng, sau khi biết thân phận của mình chẳng những không nể mặt mà còn muốn đi.

Đã không nể mặt hắn, hắn cũng không khách khí.

Bầu trời trở nên tăm tối, hàng ngàn ánh sao phủ xuống hình thành một chiếc lồng, đem tất cả vây vào bên trong.

Hơn nữa để đảm bảo Tiểu Tinh không thể dịch chuyển không gian rời đi, Nguyệt Lượng còn điều động Thiên Đạo Quy Tắc dung hợp cùng lồng giam phong tỏa.

Nào ngờ Tiểu Tinh lại dùng ánh mắt khinh miệt nhìn lấy hắn.

NGAO!

Nó gầm lên một tiếng, toàn bộ Thiên Đạo Quy Tắc của Nguyệt Lượng trở nên vô dụng.

Mang theo Lạc Nam và Đông Hoa na di biến mất.

“Làm sao có thể?”

Nguyệt Lượng đứng ở nơi đó như trời trồng, không dám tin nhìn lấy Tiểu Tinh bóc hơi khỏi tầm mắt của mình.

Rõ ràng con thú đó vừa mới đột phá Đạo Cảnh, thế mà lại vô hiệu hóa được Thiên Đạo Quy Tắc của mình?

Trong lúc nhất thời, Nguyệt Lượng hoài nghi nhân sinh…

“Tiểu Tinh thần kỳ như vậy?”

Không riêng Nguyệt Lượng kinh ngạc, mà Đông Hoa cũng ngạc nhiên không kém, tay ngọc che kín miệng.

Nàng cũng không hiểu nguyên nhân vì sao Tiểu Tinh thoát được Thiên Đạo Quy Tắc phong tỏa…

Lạc Nam cười cười, Tiểu Tinh kế thừa Bá Đạo Quy Tắc với trạng thái thống trị thiên địa của hắn, Thiên Đạo Quy Tắc kia muốn ngăn cản nó thật sự là trò cười.

“Sau này không có sự cho phép của ta, không được tùy tiện sử dụng.” Lạc Nam căn dặn Tiểu Tinh.

Tuy rằng lợi hại nhưng cũng nên thu liễm, nếu bị đại năng phát hiện huyền cơ bên trong thì phiền toái.

Tiểu Tinh ngoan ngoãn gật đầu, cũng hiểu đạo lý phải giấu bài, vừa rồi nó cũng chỉ thử nghiệm một lần hiệu quả mà thôi, không dám dùng nhiều.

“Chủ tớ các ngươi đều là quái thai a…” Đông Hoa chỉ biết than thở, nàng phát hiện bí mật của Lạc Nam ngày càng khó lường.

Ở gần với hắn để khám phá hắn, kết quả hắn lại như một hang động sâu không thấy đáy, càng tìm kiếm càng luân hãm vào bên trong đó, cuối cùng mình lại không thể thoát ra.

“Vừa rồi ở gần địa bàn của Song Thần Môn nên mới lựa chọn rời khỏi.” Lạc Nam ánh mắt híp lại:

“Con hàng Nguyệt Lượng đó quá kiêu ngạo, ta sẽ tìm hắn tính sổ ở Tranh Đoạt Thiên Cảnh.”

“Ừm.” Đông Hoa cũng giận dữ.

Lần này nàng không có cử cường giả Phá Đạo Hội đi theo, bằng không Nguyệt Lượng căn bản chưa đủ tư cách để tiếp cận hai người.

“Giao cho nàng điều khiển Tiểu Tinh, dù sao vị trí của cứ điểm nàng rõ hơn ta.” Lạc Nam cười nói, liền đặt Đông Hoa lên phía trước, mình ngồi sau lưng ôm ấp nàng.

Đông Hoa không khách khí, đại khái đem phương vị truyền cho Tiểu Tinh.

NGAO!

Tiểu Tinh hiểu rõ, mở ra Thời Không Môn chui vào, tốc độ nhanh đến cực điểm.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240