Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 64
Phần 64

“Ưm… làm sao lại như vậy?”

Vân Duyên bên trong Đông Hoa Sơn Trang cả người run rẩy lẩy bẩy, nhìn thấy làn da mình đỏ lên, sau đó cơ thể mặc dù không có bất cứ biến hóa nào nhưng từng luồng khoái cảm vẫn dâng lên khắp đại não khiến nàng nhịn không được rên rỉ thành tiếng.

“Không được như vậy.”

Mặc dù cơn sướng khoái dâng trào, Vân Duyên lại là sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, một cảm giác tuyệt vọng lên đến đỉnh đầu.

Nàng thừa hiểu cảm giác này là gì.

Tam Duyên Công Chúa, cũng chính là nàng, Mị Duyên và Vân Duyên bởi vì tu luyện Trảm Tam Thi Đạo mà phân thành ba người với ba trường phái tu luyện và có được ý thức độc lập, nhưng trạng thái cơ thể vẫn gắn liền với nhau.

Điều này đồng nghĩa nếu như một trong ba người bị thương, hai người còn lại cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Và đương nhiên nếu như một người sung sướng, hai người còn lại cũng phải gánh chịu.

Đó là lý do mà nàng tuyệt vọng.

Nàng yêu Lạc Nam, nhưng lúc này nàng lại cảm giác một trong hai người khác của mình đang quan hệ với nam nhân.

Liên tưởng đến từ trước đến nay Mị Duyên và Kỳ Duyên không ở gần nàng, chẳng lẽ một trong hai đã phải lòng người nam nhân khác và lúc này đang quan hệ với hắn?

Nếu thật sự là như thế, vậy khác nào Vân Duyên nàng phản bội Lạc Nam? Từ đây về sau nàng làm sao còn mặt mũi để nhìn mặt hắn nữa đây? Nàng đã không còn nguyên vẹn rồi.

“Không được, ta phải ngăn chặn điều này, ta phải giết tên nam nhân đó.”

Vân Duyên trong mắt hiện lên nồng đậm sát cơ, bắt đầu câu thông tâm trí với hai Mị Duyên và Kỳ Duyên.

“Ôi… khốn kiếp.”

Cùng thời điểm đó, ở trong một khách sạn cách Bất Tử Cổ Thành không xa, một người khác cũng đang lăn lộn trên giường, hơi thở gấp rút, không ngừng hổn hển.

Chỉ thấy mỹ nhân có diện mục giống hệt Vân Duyên, nhưng khí chất lại sắc sảo hơn, kiêu ngạo hơn và lạnh lùng hơn.

Nếu nói Vân Duyên là loại hình ôn nhu trang nhã như một tiểu thư đài các, thì vị mỹ nhân này lại có những khí chất giống như một nữ hoàng, vừa cao quý vừa cao ngạo như thiên sơn tuyết liên, xa xa không thể chạm đến.

Nhưng dù là như thế, lúc này nàng đã mồ hôi đầm đìa, cố gắng ức chế thanh âm rên rỉ từ trong cổ họng, như con thuyền nhỏ bị cơn biển tình nhấn chìm, dục tiên dục tử.

“Đáng giận, rốt cuộc là Vân Duyên hay Mị Duyên? Tại sao các nàng có nam nhân lại chưa hỏi ý của ta?”

Trong mắt nàng bóc lên hừng hực nộ hoả, hận không thể đem tên nam nhân lạ lẫm kia nghiền thành cặn bã.

Cái cảm giác mình vô duyên vô cớ trải qua sự chiếm đoạt này, Kỳ Duyên không thể nhẫn nhịn được nữa, bắt đầu câu thông tâm trí với hai người còn lại.

Ở khoảnh khắc đó, ba người đã chia sẻ tầm nhìn cho nhau.

Nơi Vân Duyên đang ở là bên trong Đông Hoa Sơn Trang, hoàn cảnh rộng lớn và xinh đẹp nhưng lại chỉ có một thân một mình.

Nơi Kỳ Duyên đang ở là trong khách sạn ở gần Bất Tử Cổ Thành, chú ý theo dõi nhất cử nhất động của Bất Tử Tộc.

Còn nơi Mị Duyên đang ở…

Đó là chiếc giường lớn, trên giường là từng cổ ngọc thể ngổn ngang, một tên nam tử đang đè trên thân Mị Duyên cày cấy, mà Mị Duyên cũng rất hưởng thụ rên lên ư ử, còn chủ động ôm lấy nam nhân uốn éo như linh xà để lấy lòng hắn.

“Mị Duyên!” Vân Duyên xấu hổ muốn chết, lại không ngăn được lửa giận hừng hực của mình.

Rõ ràng là nam nhân của mình đem về, kết quả lại bị Mị Duyên phỏng tay trên.

Trong khi đó Kỳ Duyên lại chẳng biết nên nói cái gì cho phải, nàng mới là người nằm không cũng trúng đạn thật sự.

Khi tâm trí cả ba tương thông, Kỳ Duyên đương nhiên đã nhận ra Lạc Nam là ai, hắn chính là Nhất Thế Bá Chủ, người tình trong mộng của Vân Duyên, là đối tượng mà Mị Duyên muốn câu dẫn.

Nhưng rõ ràng nàng ngay cả mặt của Lạc Nam cũng chưa từng tiếp xúc a.

“Con ả lẳn lơ này, đã sớm nói nếu như muốn chọn nam nhân phải hỏi ý kiến hai người còn lại, sao nàng lại dám?”

Kỳ Duyên vừa nộ vừa hận, đã lấy ra một tấm Dịch Chuyển Phù bóp nát.

Trong khi đó Vân Duyên cũng cấp tốc rời khỏi Đông Hoa Sơn Trang.

“Ưm… chàng mau cứu thiếp a…”

Mị Duyên bỗng nhiên rùng mình ôm chặt lấy Lạc Nam, rút vào trong lòng hắn sợ hãi nói.

Lạc Nam vốn đang hưởng thụ vô tận mị thái của nàng, không hổ là người tu luyện Mị Công đến đỉnh cao, mỗi một giọng nói của Mị Duyên, mỗi một lần nhăn mày, mỗi một lần rên rỉ của nàng đều phong tình vạn chủng, gây nên dục vọng chinh phục của nam nhân khiến hắn muốn dừng mà không dừng được.

Nào ngờ nhìn bộ mặt của nàng thật sự hoảng sợ, Lạc Nam liền lo lắng hỏi:

“Nàng làm sao thế?”

“Có kẻ định ức hiếp người ta a.” Mị Duyên ôm chặt lấy hắn đầy uỷ khuất.

“Là ai dám động vào nữ nhân của ta?” Lạc Nam nhướn mày, hừ một tiếng:

“Để ta xem thử!”

“Là chúng ta!”

Hai tiếng quát thánh thót vang vọng căn phòng, Vân Duyên và Kỳ Duyên đã hiện ra, nghiến răng nghiến lợi nhìn lấy cảnh tượng hoang đường.

“A…” Ninh Huyền Tâm, Tiểu Tiên và Thiên Hồ Nữ Đế vội vàng kéo chăn lên che đậy thân thể.

Lạc Nam cũng xém chút ngã nhào khi thấy Vân Duyên xuất hiện, lại nhìn mỹ nữ bên cạnh diện mạo giống hệt như khác nhau về khí chất, làm sao không đoán ra là ai?

Vân Duyên có mái tóc đen tuyền, giữa trán điểm một nốt chu sa đỏ nổi bật, chủ tu Tiên và Hồn.

Mị Duyên có mái tóc màu hồng phấn, kiều mị vô hạn, chủ tu Ma Mị Công và Thể Tu.

Còn Kỳ Duyên lại sở hữu mái tóc trắng như khói sương, bờ môi tô đen, đôi mắt sắc sảo vô cùng lãnh diễm, không biết tu luyện thứ gì.

Bất quá da mặt hắn dày, liền đem Mị Duyên kéo ra phía sau bảo vệ nghiêm mặt nói:

“Các nàng muốn làm gì?”

“Ngươi…” Vân Duyên thấy hắn che chở Mị Duyên như vậy, mà người kia cũng ra vẻ ngây thơ vô số tội nhìn mình, xém chút tức giận đến ngất đi.

“Chết!” Kỳ Duyên thì chẳng bận tâm quá nhiều, sát khí nổi lên, một cái Ám Trảo đầy nguy hiểm vồ thẳng đến.

Lạc Nam híp mắt lại, Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn lóe sáng, Định Hồn kích hoạt.

Nào ngờ Kỳ Duyên lợi hại hơn hắn tưởng, Định Hồn tác động lên cơ thể nàng biến thành một con rối rơi xuống đất, mà bản thể đã xuất hiện trên giường, bàn chân hướng xuống long căn của hắn đạp mạnh, đồng thời trong tay hiện ra vài lưỡi đao cũng phóng xuống hai viên ngọc rồng dưới háng của hắn.

“Má ơi…” Lạc Nam vô thức giận dữ, nữ nhân này quá ác, đánh mặt thì đánh, không được đánh tiểu huynh đệ của ta.

Bá Thế mở ra, uy lực khủng bố liền đem Kỳ Duyên và mấy lưỡi đao của nàng đẩy văng ra ngoài.

Hắn nhận ra Kỳ Duyên là một Nhẫn Giả rất lợi hại, mặc dù chiến lực của nàng không bằng mình nhưng thủ đoạn biến ảo khó lường, cho nên cẩn thận điều động Bá Thế cho an toàn, bằng không côn thịt bị chém thì khóc không ra nước mắt.

Tuy rằng có thể khôi phục nhưng chắc chắn sẽ gặp phải ám ảnh tâm lý.

Lạc Nam từ trên giường đứng lên, Bá Y bao trùm toàn thân, vuốt cầm thầm nghĩ:

“Vậy ra Kỳ Duyên cũng là Nhẫn Giả giống như Bảo Kiều, chẳng trách có khả năng nằm vùng ở hang ổ của địch nhân mà không bị phát hiện.”

“Vân Duyên, ngươi còn không giúp ta?” Kỳ Duyên giận dữ quát lớn.

Nàng cũng hiểu đơn đả độc đấu mình không phải đối thủ của Lạc Nam nên muốn nhờ Vân Duyên trợ trận.

“Là do ta chủ động quyến rũ hắn, các ngươi đừng giận nữa.” Mị Duyên lúc này cũng đã khoác váy hồng vào mở miệng nói.

“Ngươi… sao ngươi lại làm như thế?” Vân Duyên chỉ có thể giậm chân, khó xử vô cùng.

“Sao lại không làm như thế?” Mị Duyên bĩu môi, chủ động khoác tay Lạc Nam hào phóng nói:

“Nam nhân có quyền theo đuổi mỹ nữ, chẳng lẽ mỹ nhân không có quyền theo đuổi anh hùng sao?”

Bởi vì tu luyện Mị công, hơn nữa còn là một loại Mị Công theo hướng Ma Tu, Mị Duyên cực kỳ lớn mật, không hề gò bó, đã nhìn trúng nam nhân thì phải bắt lấy, chẳng cần giữ giá hay thẹn thùng gì cả.

“Ngươi còn phải cảm ơn ta.” Mị Duyên nhìn Vân Duyên nói.

“Cảm ơn ngươi vì đã ngủ với sư huynh ta?” Vân Duyên tức đến phát cười.

“Ta ngủ chẳng phải ngươi ngủ sao? Đổi lại nếu ta ngủ với nam nhân khác, chỉ sợ đó mới là ác mộng của ngươi.” Mị Duyên bĩu môi.

Vân Duyên á khẩu, vậy mà phát hiện mình không cãi lại được.

Đúng nha, vừa rồi thử tưởng tượng nếu Mị Duyên hay Kỳ Duyên ngủ với ai khác ngoài trừ Lạc Nam, nàng xém chút tuyệt vọng.

Hiện tại biết Mị Duyên vậy mà ngủ với Lạc Nam, trong lòng nàng vô thức nhẹ nhõm hơn không ít.

“Thế còn ta thì sao?” Kỳ Duyên lạnh lùng quát:

“Ta và hắn vốn là không có liên quan gì.”

“Sao lại không liên quan?” Mị Duyên che miệng cười rộ lên:

“Ba người chúng ta vốn là một, đa số thắng thiểu số, hai trong ba đã chọn Lạc Nam, chẳng lẽ phải nghe ngươi chọn kẻ khác?”

“Ngươi đây là cưỡng từ đoạt lý.” Kỳ Duyên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt, không tin lời nói ma quỷ của con ả lẳng lơ này.

“Hừ, đừng quên ba chúng ta còn có thể nhập thành một thể, đến khi đó cả ta và Vân Duyên đều yêu hắn, ngươi cũng sẽ bị cảm xúc của hai chúng ta ảnh hưởng mà thôi.” Mị Duyên yêu kiều hừ một tiếng:

“Hiện tại có thể coi như là rút ngắn giai đoạn.”

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, âm thầm hướng Mị Duyên nâng lên ngón tay cái.

Hắn không ngờ nàng có thể đem việc lén lút vụng trộm của mình nói ra một cách danh chính ngôn thuận đến như thế.

Bất quá nói gì thì nói, Lạc Nam vừa rồi là bị tình dục che mờ lý trí sau cơn say rượu, lúc này cũng chú ý đến cảm thụ của Vân Duyên, tiến lên kéo lấy nàng ôm vào trong ngực thì thầm:

“Sư muội đừng giận, ta nghĩ rằng Mị Duyên và nàng cũng đều như nhau nên mới…”

“Hỗn đản, được tiện nghi còn khoe mẻ.” Vân Duyên căm tức hé răng cắn hắn, hai bàn tay đấm liên tục vào ngực hắn.

Kỳ Duyên khóe môi co quắp nhìn lấy cảnh tượng này, thầm nghĩ vừa rồi ngươi nổi giận đùng đùng, hóa ra là ghen tuông với Mị Duyên, nam nhân vừa mới dỗ dành vài câu đã biểu lộ như thiếu nữ làm nũng với người tình.

“Chuyện của các ngươi đừng lôi kéo ta vào, cáo từ!”

Thấy không ai đứng về phía mình, nàng lạnh lùng muốn bỏ đi.

“Ngươi đi như thế cũng chẳng sao cả, ba chúng ta liên kết giác quan với nhau, nếu ta và Lạc Nam làm tình thì ngươi cũng cảm ứng được.” Mị Duyên cười hì hì nói.

“Cấm các ngươi động lấy nhau khi chưa có sự đồng ý của ta.” Kỳ Duyên nhướn mày cảnh cáo.

Lạc Nam nghe lời nói của Mị Duyên mà giật mình, chạy lại ngăn chặn Kỳ Duyên rời đi.

“Sao? Ngươi muốn làm gì?” Kỳ Duyên nhướn mày.

“Giữ nàng ở bên cạnh ta.” Lạc Nam bá khí nói:

“Bằng không chẳng may nàng phải lòng một tên nam nhân nào khác, chẳng phải ta lỗ lớn?”

Hắn chưa từng tiếp xúc với Kỳ Duyên, lẽ ra quyết định của nàng cũng không ảnh hưởng gì đến hắn.

Nhưng Mị Duyên vừa nói ba nàng gắn kết giác quan và cơ thể với nhau, vậy chẳng may Kỳ Duyên và nam nhân nào khác phát sinh quan hệ, vậy chẳng phải cả Vân Duyên và Mị Duyên cũng bị kéo vào?

Đến lúc đó khác nào hắn đang bị gián tiếp cắm sừng?

Lạc Nam đương nhiên không để điều đó diễn ra, tuyệt đối không thể để Kỳ Duyên tách rời.

“Hừ, ngươi nghĩ rằng ta dễ dàng sa vào lòng một tên nam nhân như hai con ả kia à?” Kỳ Duyên sắc mặt lạnh lẽo.

“Mọi chuyện đều có khả năng, chẳng may nàng đụng độ địch nhân sử dụng dâm độc thì sao?” Lạc Nam bĩu môi nói:

“Đề phòng là trên hết, nàng ở bên cạnh ta, chúng ta từ từ bồi đắp cảm tình.”

“Không thích.” Kỳ Duyên lách người sang một bên muốn đi.

“Nếu nàng không ngoan ngoãn, vậy mỗi ngày ta sẽ cùng Mị Duyên làm đến tám lần.” Lạc Nam vô sỉ nói.

“Hay a hay a, làm cho nàng ấy không xuống giường được.” Mị Duyên hưng phấn vỗ tay tán thành.

“Dâm phu dâm phụ.” Kỳ Duyên phẫn nộ xém chút ngất đi, thật sự bị hai con hàng không biết xấu hổ này chọc tức.

“Thôi được rồi…” Vân Duyên lắc đầu tiến lên kéo tay Kỳ Duyên khuyên nhũ nói:

“Dù sao chúng ta lâu ngày cũng chưa có cơ hội đoàn tụ, ngươi vì hạnh phúc chung của mọi người mà nhẫn nhịn một chút đi.”

“An tâm, ta sẽ hướng Mẫu Tôn hỏi cưới các nàng, danh chính ngôn thuận.” Lạc Nam chịu trách nhiệm vỗ vỗ ngực.

“Nhưng ta còn bận theo dõi Bất Tử Tộc!” Kỳ Duyên nói.

“Bất Tử Tộc à? Ta sẽ cử Vong Linh Vệ theo dõi chúng nó.” Lạc Nam thoải mái nói:

“Huống hồ hiện tại, chúng ta không cần phải sợ Bất Tử Tộc nữa.”

Kỳ Duyên thở dài một hơi, thật sự hết cách với mấy kẻ da mặt dày như tường thành này.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240