Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 229
Phần 229

“Bí mật Hệ Thống?”

Lạc Nam biến sắc, một cảm giác phức tạp nói không nên lời bao phủ cõi lòng.

Đã trải qua rất nhiều chuyện, kinh qua luân hồi, hiểu rõ nhân quả… Lạc Nam đương nhiên hiểu rằng mọi thứ xảy ra trên thế giới này đều có nguyên do của nó.

Đã từng Kỷ Nguyên Trống ở Việt Long Tinh là bí mật, đã từng sự phân chia và hận thù giữa Tiên Giới và Ma Giới là bí mật, đã từng khái niệm Cấm Kỵ là bí mật…

Nhưng bí mật lớn nhất của hành trình này chính là sự tồn tại của Hệ Thống.

Hắn chưa bao giờ nghĩ khoảng cách giữa bản thân và bí mật lớn nhất cuộc đời mình lại gần đến thế.

Kim Nhi đã từng nói sở dĩ Hệ Thống lựa chọn hắn làm ký chủ là vì thành tích tốt nhất trong kỳ thi đại học, là thủ khoa của ngành quân sự… trong độ tuổi đó, hắn là đối tượng tốt nhất mà Hệ Thống chấp nhận.

Nhưng mục đích Hệ Thống chọn hắn là gì? Ai đã tạo ra Hệ Thống? Hệ Thống muốn hắn trở thành Bá Chủ để làm gì?

Không ít lần Lạc Nam tự đặt câu hỏi, bất quá vì thực lực còn quá yếu, bí mật như thế thật sự cao xa khó vời nên hắn cũng không muốn suy nghĩ nhiều.

Giờ đây Kim Nhi tuyên bố sau khi đạt đến Thần Đạo Cảnh, mọi bí mật của Hệ Thống sẽ được hé lộ, lần thăng cấp Hệ Thống cuối cùng là khi hắn đạt đến Thiên Đạo…

Điều này khiến đáy lòng Lạc Nam bùi ngùi, có cảm giác như một thứ cực kỳ quan trọng nào đó đã gắn bó với mình trong thời gian dài sắp mất đi vậy…

Lúc này Lạc Nam đeo Phản Quy Mặt Nạ, Đông Hoa không nhìn thấy biểu lộ trên mặt hắn nhưng nàng vẫn cảm nhận được cảm xúc của hắn có phần hỗn loạn, thậm chí tốc độ đang chậm lại.

“Chuyện gì thế?” Đông Hoa hỏi.

“Không… không có gì…” Lạc Nam lắc đầu, đưa mắt nhìn sang Kim Nhi đẹp đến ngạt thở ngồi trên bả vai mình, hắn thì thào nói:

“Bất kể bí mật ẩn sau Hệ Thống là gì, lớn đến bao nhiêu… thậm chí ta có thể không cần đến Hệ Thống, ta cũng không muốn đánh mất nàng.”

“Công tử…” Kim Nhi ngơ ngác nhìn hắn thật lâu.

Nàng quay mặt sang nơi khác che giấu cảm xúc, cố gắng nở một nụ cười:

“Đường còn xa mà, dù sao chàng mới chỉ là Đạo Cảnh mà thôi, nói đến Thần Đạo vẫn lâu lắm…”

Lạc Nam thở dài, chẳng biết vì sao có cảm giác không muốn chặn đường này kết thúc.

Hắn lắc đầu xua tan tạp niệm, lại nghe Kim Nhi nói:

“Hiện tại công tử còn cần tiêu thụ 2500 vạn Điểm Danh Vọng để Cửa Hàng May Mắn và Vòng Quay Danh Vọng thăng cấp, như vậy không cần đến toàn Hệ Thống thăng cấp vẫn có thể dễ dàng hơn để đạt những vật phẩm Đạo Cấp.”

“2500 Vạn sao?” Lạc Nam vuốt vuốt cằm.

Từ sau khi lịch sử Ngũ Châu Tứ Vực và Đạo Giới được vạch trần, đã không còn bao nhiêu thứ khiến Lạc Nam muốn tìm hiểu.

Đương nhiên hiện tại có một điều hắn rất muốn biết…

“Thiên Cơ Lâu, dò xét chi tiết về lai lịch và bí mật của Hương Trà sư tỷ.” Lạc Nam hạ lệnh.

“KENG, không đủ Điểm Danh Vọng.”

Lạc Nam xém chút ngã nhào.

Con mẹ nó chứ, hơn sáu ngàn vạn Điểm Danh Vọng nhưng vẫn không đủ?

Đùa hắn phải không?

Hương Trà sư tỷ rốt cuộc là thần thánh phương nào?

“Được rồi, vậy cung cấp cho ta thông tin sơ bộ về Hương Trà và cách nhìn của nàng ấy đối với ta mà thôi, không cần quá mức chi tiết tốn bao nhiêu?” Lạc Nam hỏi.

“2669 Vạn Điểm Danh Vọng.” Thiên Cơ Lâu thông báo.

Lạc Nam nhất thời có chút do dự, hắn đã sớm đoán Hương Trà sư tỷ bất phàm nhưng không ngờ lại khủng bố đến mức độ đó.

Ở bên cạnh một nhân vật như thế không khác nào ở gần hang cọp, nếu không biết rõ hơn về nàng, sợ rằng sơ suất chết thế nào cũng không biết.

Lạc Nam quyết định liều, sẵn sàng trả giá:

“Tốt lắm, tiến hành điều tra đi!”

“KENG, dò xét thành công.” Thiên Cơ Lâu vận chuyển, sau đó một bảng thông tin khá đơn giản hiện ra phía trước mặt Lạc Nam mà chỉ có hắn mới nhìn thấy.

“Thần Đạo Cảnh Viên Mãn ngã xuống ở tương lai, trọng sinh về quá khứ, bởi vì ký chủ là kẻ nằm ngoài khí vận, lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời nàng, khiến nàng đối với ký chủ tò mò và hứng thú, muốn dùng ký chủ làm chìa khóa để thay đổi vận mệnh.”

Lạc Nam toàn thân chấn động, đang thi triển Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ thậm chí dừng lại hai chân rơi xuống đất.

Hắn ngồi bệch xuống thở hổn hển, cố gắng tiêu hóa tất cả những gì mình vừa biết được…

Trọng sinh? Thần Đạo Cảnh Viên Mãn?

Mình xuất hiện trong cuộc đời nàng ở hiện tại, chứng tỏ đời trước của nàng không có sự tồn tại của Tiểu Ma?

Thử hỏi một người từ tương lai sống lại ở hiện tại, cứ tưởng nắm rõ tất cả mọi sự trong lòng bàn tay, đột nhiên có một tên tiểu tử xa lạ chưa từng xuất hiện xen vào…

Rốt cuộc tương lai xảy ra chuyện gì khiến một vị Thần Đạo Cảnh Viên Mãn phải ngã xuống, bây giờ nàng lại còn muốn dùng mình làm chìa khóa để thay đổi kết cục đó…

2669 vạn Điểm Danh Vọng, thật sự đáng… rất đáng…

Choáng váng, thật sự choáng váng…

“Nè, ngươi bị sao thế? Có thật sự ổn không?”

Đông Hoa thấy hắn biểu hiện kỳ lạ, liền nóng ruột từ trong Phá Đạo Lệnh tiến ra.

Nàng cởi xuống mặt nạ của hắn, phát hiện khuôn mặt si ngốc của Lạc Nam lúc này.

“Hoang đường!” Lạc Nam bỗng nhiên quát to.

Đông Hoa giật nảy mình, nhịn không được giận dữ vung tay tát hắn:

“Có bị điên không?”

Lạc Nam dùng hai tay áp lấy gò má của Đông Hoa, nhìn thẳng vào mắt nàng nghiêm túc nói:

“Ta không điên, là thế giới này quá điên…”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240