Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 12
Phần 12

Một đại điện hùng vĩ khiến Lạc Nam vô thức cảm thấy mình thật sự nhỏ bé hiện ra…

“Đây là…”

Ở các phía bên trong đại điện có tất cả 19 kiện thạch tọa cao hàng vạn trượng, Lạc Nam ngước mắt nhìn lên, mình nhỏ hơn cả một con kiến.

Dưới chân mỗi thạch tọa lại là các loại lực lượng khác nhau đang bùng nổ.

Có hoả diễm thiêu đốt thạch tọa, có đại hồng thuỷ cuốn quanh thạch tọa, có lôi đình oanh tạc xuống thạch tọa, có hắc ám bao vây thạch tọa, có ma khí trùng thiên, có độc luân chuyển, có sinh mệnh chiếu rọi…

Không cần nghĩ cũng biết, những thạch tọa này là thuộc về ai.

“Ra đi, 19 vị Pháp Tướng của ta.”

Lạc Nam ngạo nghễ cười dài.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

19 vị Pháp Tướng rời khỏi đan điền, mỗi một vị cầm theo Đại Đỉnh chứa đựng thuộc tính và khí linh của mình, chậm rãi đi về phía các thạch tọa tương ứng, uy nghiêm ngồi xuống.

Cảnh tượng này nếu như lan truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến thế nhân chấn động.

19 vị Pháp Tướng cường đại và thần bí ngồi ở 19 kiện thạch tọa khổng lồ giữa một gian đại điện cổ lão quyền lực…

Mà khi 19 vị Pháp Tướng đã ngồi đúng vị trí của mình, toàn bộ đại điện bắt đầu lắc lư dữ dội.

Ở giữa trung tâm đại điện, một thạch tượng to gấp hàng trăm lần các vị Pháp Tướng chợt giáng xuống.

Thạch tượng này không phải tượng Pháp Tướng, cũng không phải tượng của bất kỳ ai… mà là tượng của một cái Đỉnh.

Một cái đỉnh bằng đá sừng sững, bên trên khảm nạm vô số Bất Hủ Kinh Văn.

Lạc Nam đâu có ngốc, đương nhiên nhận ra thạch tượng này chính là phiên bản phóng đại của Bá Đỉnh, to đến mức hắn chưa từng được nhìn thấy từ trước đến nay.

Bởi vì với kích thước này là Bá Đỉnh sau khi đã chuyển hóa tất cả lực lượng bên trong trở thành Chí Tôn Lực.

“Làm đi!” Lạc Nam gầm lên ngạo nghễ.

Như chỉ chờ có thế…

Đế Viêm Pháp Tướng cất tiếng rít gào, ném ra Diễm Tâm Đỉnh trong tay vào thạch tượng giữa trung tâm.

Ngự Thuỷ Pháp Tướng ngửa đầu rống lớn, ném ra Huyền Thuỷ Đỉnh vào thạch tượng giữa trung tâm.

Vạn Mộc Pháp Tướng đạp chân xuống đất, ném ra Thiên Mộc Đỉnh vào thạch tượng giữa trung tâm.

Nộ Lôi Pháp Tướng nộ hống, ném ra Kiếp Lôi Đỉnh.

Đại Địa Pháp Tướng ném ra Linh Thổ Đỉnh.

Ma Ảnh Pháp Tướng ném ra Ma Đỉnh.

Long Thần Pháp Tướng ném ra Long Lực Đỉnh.

Thiên Quang Pháp Tướng ném ra Quang Minh Đỉnh.

Vĩnh Dạ Pháp Tướng ném ra Hắc Ám Đỉnh.

Thánh Hồn Pháp Tướng ném ra Hồn Đỉnh.

Cuồng Kim Pháp Tướng ném ra Sát Kim Đỉnh.

Bạo Phong Pháp Tướng ném ra Vũ Phong Đỉnh.

Băng Hà Pháp Tướng ném ra Cổ Băng Đỉnh.

Thời Gian Pháp Tướng ném ra Thời Gian Đỉnh.

Không Gian Pháp Tướng ném ra Không Gian Đỉnh.

Huyết Sát Pháp Tướng ném ra Huyết Đỉnh.

Độc Thần Pháp Tướng ném ra Độc Đỉnh.

Tử Vong Pháp Tướng ném ra Tử Vong Đỉnh.

Sinh Mệnh Pháp Tướng ném ra Sinh Mệnh Đỉnh.

19 vị Pháp Tướng cùng ném ra đại đỉnh tượng trưng cho bản thân chúng nó vào thạch tượng hình Bá Đỉnh giữa trung tâm đại điện.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Càn khôn rung chuyển, toàn bộ tầng sáu của toà tháp không ngừng ngâm tụng thanh âm thần thánh và trang nghiêm.

Theo các vị Pháp Tướng ném Đại Đỉnh vào Thạch Tượng…

Tất cả Đại Đỉnh liền hóa thành Bá Đỉnh, sau đó dung hợp cùng thạch tượng khổng lồ đó thành một thể, Bất Hủ Diễn Sinh Kinh từ cơ thể và linh hồn của Lạc Nam ầm ầm vọng ra lực lượng thần kỳ, cùng với tầng sáu của toà tháp hòa quyện lấy nhau.

Một tầng xiềng xích như được phá bỏ, tất cả trói buộc về bình cảnh mà hắn đang gánh lấy tan biến mất dạng.

Bá Đỉnh hừng hực uy lực của 19 loại lực lượng khác biệt nhau điên cuồng xoay tròn, như một cổ máy xoay khổng lồ.

Từng luồng, từng luồng tin tức từ bốn phương tám hướng từ đại điện chảy vào đầu Lạc Nam.

Theo sau đó, Bá Lực trong Bá Đỉnh phóng xuất ra ngưng thành một kiện Bá tọa uy nghi vô thượng.

Lạc Nam thả người ngồi lên, diện mục uy vũ, khí phách không gì tả nổi.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Khi hắn ngồi xuống, 19 vị Pháp Tướng lại không dám ngồi trên thạch tọa nữa, ngược lại ầm ầm quỳ xuống như tuyên thệ lòng trung thành, hướng về chủ nhân thần phục tuyệt đối.

“Các vị, vào đi thôi!” Lạc Nam bá đạo nói:

“Trẫm sẽ không để các vị phải thất vọng.”

19 vị Pháp Tướng chỉ chờ một câu đó của hắn, theo sau đó cũng điên cuồng lao vào Bá Đỉnh như lò luyện giữa trung tâm kia.

Trước sức mạnh khủng bố đến từ Bá Lực đẳng cấp Chí Tôn Lực, 19 vị Pháp Tướng chậm rãi hòa tan, sau đó dung hợp vào nhau.

Mà lúc này, ý niệm của Lạc Nam đã triệt để tương thông với tình huống xảy ra bên trong Bá Đỉnh.

Dung hợp 19 vị Pháp Tướng, tạo ra một vị Chí Tôn Pháp Tướng chân chính cho riêng mình, quân lâm Chí Tôn Chi Cảnh.

Đây chính là tầng thứ sáu của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh.

Và đương nhiên, từ hình dáng, uy thế, sức mạnh của Chí Tôn Pháp Tướng này sẽ tùy thuộc vào khả năng sáng tạo, thiên phú và ngộ tính của Lạc Nam.

Quá trình đúc nên Chí Tôn Pháp Tướng này sẽ hoàn toàn do hắn làm chủ.

Lạc Nam tiến vào trạng thái huyền diệu khó tả, trong đầu luân chuyển vô số ý niệm.

Hắn muốn tạo ra một Chí Tôn Pháp Tướng toàn năng!

Vượt trên khái niệm của Pháp Tướng Bảng!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240