Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 31
Phần 31

Lạc Nam lại xuất hiện phía sau Phi Xa của Huyết Chiêu Dương.

“Phía Bắc của Nam Vực là nơi tiếp giáp gần nhất với Trung Châu, chúng ta sẽ băng qua Nam Vực.” Huyết Chiêu Dương nói.

Lạc Nam nhẹ gật đầu, mặc dù Trung Châu nằm ở trung tâm Nguyên Giới, nhưng điều này không có nghĩa tất cả Ngũ Châu Tứ Vực đều giáp ranh với nó.

Giống như Tây Châu và Kiếm Châu không hề giáp với Trung Châu, ngược lại phải thông qua Nam Vực là con đường nhanh nhất nếu xuất phát từ Tây Châu như hắn và Huyết Chiêu Dương lúc này.

“Nàng ghé ngang Thổ Hành Tông giúp ta một chuyến.” Lạc Nam nở nụ cười:

“Có chút ân oán cần phải chấm dứt.”

Nếu đã tiện đường, vậy thì quét sạch những kẻ đã từng muốn dồn mình vào chỗ chết.

Đã từng Nam Vực có Thiên Lệnh Giáo, nhưng hiện tại Thiên Lệnh Giáo cũng đã bị diệt, hắn liền không cần kiêng nể gì cả.

Đây chính là sự tự tin và quyền hạn của người có thực lực.

Băng qua bầu trời Phục Kiếm Thành chọc một đám tu sĩ phía dưới giận dữ, nhưng sau khi ngửa đầu nhìn lên phát hiện thân ảnh của Lạc Nam, toàn bộ đều im lặng như hến.

Ngay cả Phục Kiếm Thành Chủ cũng chẳng dám hé răng.

Phục Kiềm Thành ở ngay cạnh Nam Thiên Môn, từ lâu đã sớm nghe ngóng và biết được sự khủng bố của Lạc Nam rồi.

Không dám trêu vào hắn…

Lạc Nam thấy cảnh này cười lạnh một tiếng.

Năm đó sau khi gây ra chấn động tại Thổ Hành Tông, hắn bị Thiên Lệnh Giáo và các thế lực Nam Vực khắp nơi truy lùng, bị cường giả ở Nam Vực bao vây, cũng chính Phục Kiếm Thành tiếp tay cho bọn chúng phong tỏa toàn bộ lối trở về Kiếm Châu, bất quá Lạc Nam di chuyển bằng Thiên Cơ Lâu nên cũng chẳng thèm chấp bọn chúng.

Lần này băng qua bầu trời Phục Kiếm Thành xem như lời cảnh cáo, nếu các ngươi còn có suy nghĩ đối đầu với ta thì nên bỏ đi càng sớm càng tốt.

KENG!

Không những vậy, Lạc Nam còn ngang nhiên rút kiếm trên bầu trời Phục Kiếm Thành, thống ngự 9999 thanh phi kiếm tung bay, uy thế kinh thiên động địa.

Phục Kiếm Thành có quy định tu sĩ đến từ Kiếm Châu không được phép mang kiếm bên người, Lạc Nam làm như thế chẳng khác nào vả vào mặt bọn hắn đau điếng.

Nhưng ngoại trừ sắc mặt khó coi đến cực điểm, cả thành chủ và một đám trưởng lão tu vi Chí Tôn đều không dám dây vào Lạc Nam.

Trơ mắt nhìn hắn và Huyết Chiêu Dương biến mất… thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may Phục Kiếm Thành chưa từng có cường giả nào đứng ra chống lại Lạc Nam, bằng không vừa rồi không đơn giản chỉ là cảnh cáo như thế.

“Đến Thổ Hành Tông rồi.” Huyết Chiêu Dương nói.

Lạc Nam nhẹ gật đầu, lẳng lặng ngồi yên một chỗ.

Nhưng từ bên dưới cái bóng của hắn đã xuất động một đám Vong Linh Vệ, từ trong tay áo của hắn lặng lẽ bay ra vài vị U Hồn Nô.

Có nhị trưởng lão của Thời Không Tộc – Thời Diễm, Sinh Tử Nhất Tộc Đại Trưởng Lão, Nhị Trưởng Lão…

Huyết Chiêu Dương thấy cảnh này chỉ có thể yên lặng thở ra một hơi.

Sợ rằng những kẻ thù cũ của hắn cũng không ngờ nam nhân này tiến bộ khủng khiếp đến như vậy.

Năm đó còn khiến hắn phải chật vật đào thoát, giờ đây ngay cả thuộc hạ trong tay hắn cũng đủ giải quyết tất cả hận thù.

Quả nhiên bên dưới Thổ Hành Tông chỉ vọng lên thanh âm chiến đấu rất nhỏ, sau đó rất nhanh liền im bặt mà dừng.

Hai cổ thi thể còn sót lại một phần linh hồn đã được Vong Linh Vệ và U Hồn Nô nâng đỡ bay lên.

Chính là Phó Tông Chủ của Thổ Hành Tông – Thổ Hàn Duệ và lão tổ của Thổ Hành Tông.

Kết cục của bọn hắn không có gì đặc biệt, linh hồn trở thành U Hồn Nô, thi thể bị luyện thành Ma Cương Vệ.

Tuy nhiên Lạc Nam chỉ làm thịt hai nhân vật cao tầng này của Thổ Hành Tông, về phần từ hộ pháp cho đến đệ tử hắn cũng lười hiếu sát, cứ để bọn chúng tự sinh tự diệt.

“Đi! Đến Vạn Mộc Giáo và Thất Hồn Thế Gia.” Lạc Nam nhàn nhạt nói tiếp.

Năm đó khi Thổ Hành Tông vây đánh hắn, đã nhờ đến hai cường giả xen vào.

Một người là Đại Trưởng Lão của Vạn Mộc Giáo – Diệp Mộc Chí Tôn, một người là gia chủ của Thất Hồn Thế Gia – Thất Hồn Diệm.

Mà hai kẻ này cũng rất ra sức, chỉ hận không thể làm thịt hắn càng sớm càng tốt.

Lạc Nam cảm thấy luyện Diệp Mộc Chí Tôn làm Cương Thi, luyện Thất Hồn Diệm làm U Hồn Nô sẽ rất tốt.

Huyết Chiêu Dương không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cùng Lạc Nam đi giết người.

Sâm lâm hàng chục vạn dặm, rừng cây hùng vĩ bạt ngàn.

Một toà lâu đài cổ kính hiện diện giữa sâm lâm, đây chính là tổng bộ của Vạn Mộc Giáo.

Lạc Nam và Huyết Chiêu Dương vừa hiện thân, lập tức bị vô số tai mắt ẩn giấu trong rừng rậm phát giác.

“Kẻ nào tự ý xâm nhập địa bàn Vạn Mộc Giáo?” Thanh âm lạnh lùng chất vấn vang lên, đội quân tay cầm Mộc Côn, thân mặc võ y màu xanh biếc dưới sự thống lĩnh của một tên Hộ Pháp xuất hiện bao vây hai người.

“Cút!” Lạc Nam lạnh lùng mở miệng, Hồn Lực Chí Tôn hòa cùng Sóng Xung Kích càn quét mà ra.

PHỐC!

Cả một đội quân cùng lúc thổ huyết, như hàng vạn con diều đứt dây bay ngược.

“Làm sao có thể?” Toàn bộ hoảng sợ.

“Lạc Nam!?” Có tiếng gào thét hãi hùng khiếp vía.

Một lão già lưng còng, tay cầm mộc trượng hiện thân, sắc mặt trắng bệch, ông ta chính là người vừa thét lên sợ hãi.

Chính là Diệp Mộc Chí Tôn.

“Đông Hoa Cung Chủ, ngươi muốn làm gì?” Diệp Mộc Chí Tôn sợ hãi gào rống:

“Trước đây lão phu từng rút lui, không tham gia vây giết ngươi, chẳng lẽ ngươi còn muốn đuổi cùng diệt tận sao?”

Lạc Nam lúc này mới nhớ, thời điểm mình phối hợp với Cao Gia chặn đánh Lưu Gia, Vạn Linh Tộc Trưởng – Vạn Ứng Thiên còn từng mời Diệp Mộc Chí Tôn xuất hiện trợ trận.

Nghĩ đến đây hắn liền cười lạnh: “Nếu không phải khi đó nhận ra ta khó chơi, lão già ngươi có sợ hãi rút lui sao?”

“Chỉ đáng tiếc tất cả đã muộn, một là ngươi chết, hai là toàn bộ Vạn Mộc Giáo chôn cùng.”

“Lớn mật.” Một tên nam tử trung niên hiện thân giữa bầu trời:

“Bổn tọa là Vạn Mộc Giáo Chủ, nơi này là Nam Vực… không phải Đông Vực hay Kiếm Châu để ngươi giương oai, muốn lấy mạng Đại Trưởng Lão của bổn giáo, ngươi cũng phải trả giá đắt.”

“Ta cho ngươi hai lựa chọn.” Lạc Nam lười nói nhảm, chỉ nâng lên hai ngón tay:

“Một là Diệp Mộc Chí Tôn đứng ra nhận tội rồi thôi, hai là toàn bộ Vạn Mộc Giáo các ngươi cùng đi với hắn.”

“Kết Vạn Mộc Tru Quân Trận!” Vạn Mộc Giáo Chủ gầm thét.

“GIẾT!”

Toàn bộ Vạn Mộc Giáo đồng thanh rít gào, vạn mộc lưu động, toàn bộ khu rừng ầm ầm chấn động, vô vàn Trận Văn lóe sáng chói mắt, sẵn sàng kết thành một toà sát trận.

“Thì ra đây là câu trả lời của các ngươi.” Lạc Nam ánh mắt lóe lên.

Hắn nhẹ nâng bàn tay, Đông Hoa Cung đã xoay tròn bay lên, sau đó biến lớn…

“Hôm nay Đông Hoa Cung sẽ diệt đi Vạn Mộc Giáo!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240