Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 225
Phần 225

“Đây là…”

Lạc Nam kinh dị nhìn ba toà đại môn hiện ra trước mặt mình.

Đây là ba toà đại môn hùng vĩ đến cực hạn nằm ở ba hướng khác nhau.

Đại môn ở bên trái có khắc mấy chữ lớn: “Thiên Âm Truyền Thừa”, bên trên là đủ loại họa tiết về cầm, tiêu, tỳ bà, trống… đủ loại nhạc cụ và những dòng âm thanh luân chuyển như dòng sông đại đạo.

Đại môn ở bên phải có khắc bốn chữ lớn: “Toàn Chức Truyền Thừa”, bên trên là hình dạng điêu khắc của các chức nghiệp như Luyện Đan, Luyện Khí, Luyện Phù, Luyện Khôi, Chiến Trận, Ngự Yêu… với các hư ảnh tiên hiền trong các lĩnh vực, vô cùng bất phàm.

Đại môn ở giữa sừng sững lại điêu khắc bốn chữ nội liễm hàm xúc đến cực hạn: “Vực Thần Truyền Thừa”, bên trên có uy thế của các loại vực đa dạng vô biên, từ Kiếm Vực, Đao Vực, Thương Vực, Kích Vực cho đến Quyền Vực, Cước Vực… mỗi một loại đều cô đọng đến mức tối đa, nhìn thì không nguy hiểm nhưng lại cuồng bạo đến đỉnh điểm.

Lạc Nam đang định lần lượt tiến vào cả ba cửa, một thanh âm uy nghiêm cổ lão đã vang vọng tại không gian này:

“Đệ tử của Độ Đạo Môn, chỉ được phép tuyển chọn một trong ba hướng truyền thừa, sau khi chọn xong cả đời không được phép tiến vào hai cánh cửa còn lại.”

Lạc Nam hít một ngụm lãnh khí, cả đời chỉ được chọn một?

Vậy mình đã tu Vực Thần Đạo Kinh tầng thứ nhất rồi, nếu không vào Vực Thần Truyền Thừa… thử hỏi làm sao có được tầng thứ hai và các tầng sau đó của Vực Thần Đạo Kinh đây?

Mà một khi bước vào Vực Thần Truyền Thừa, đã định trước đời này sẽ là đệ tử của Vực Thần Đạo Thống, cùng hai Đạo Thống còn lại vô duyên.

“Vị Thiếu Thần Tử – Bùi Vũ này thật sự không đơn giản a.” Lạc Nam lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên, nghĩ thông suốt rất nhiều thứ.

Thiếu Thần Tử – Bùi Vũ đem tầng thứ nhất của Vực Thần Đạo Kinh ra đánh cược, nhìn thì như liều lĩnh, thực chất lại có ý đồ.

Bất kỳ ai chiến thắng vị trí số một ở tỷ đấu nội môn đều chắc chắn là nhân vật bất phàm, có thiên phú cao, đáng giá lôi kéo và bồi dưỡng.

Cho nên Bùi Vũ đem Vực Thần Đạo Kinh tầng một ra cược, nếu người thắng đạt được Vực Thần Đạo Kinh sẽ không nhịn được mà đem ra tu luyện.

Mà tu xong tầng một sẽ thèm tầng hai và các tầng kế tiếp… không ai muốn bỏ lỡ một môn công pháp cường đại như thế.

Làm như thế, Bùi Vũ đã không cần lôi kéo… vẫn có thể khiến một vị thiên kiêu hàng đầu vô thức rơi vào Vực Thần Đạo Thống của mình, để Vực Thần Đạo Thống so với hai Đạo Thống còn lại càng thêm hùng mạnh.

Có thể trở thành Thiếu Thần Tử, Bùi Vũ tâm cơ cũng thật quá sâu… hơn nữa là đường đường chính chính.

Giống như Lạc Nam giờ đây, nếu không vào Vực Thần Truyền Thừa, hắn sẽ cùng với các tầng kế tiếp của Vực Thần Đạo Kinh vô duyên.

Trong lúc nhất thời, Lạc Nam tiến thoái lưỡng nan… thật sự không biết nên vào cửa nào.

Hắn cực kỳ mong muốn có Vực Thần Đạo Kinh hoàn chỉnh.

Nhưng đồng thời đối với tri thức đa lĩnh vực của Toàn Chức Đạo Thống và khả năng tự tạo ra và thao túng các loại Thiên Sinh Âm Vận của Thiên Âm Đạo Thống cũng là thèm chảy nước miếng a.

Lạc Nam biết mình tham lam, nhưng đứng trước cả ba cánh cửa thiên đường, ai mà không muốn có thể tiến vào cả ba để hưởng thụ tất cả?

Đang do dự hồi lâu, chợt không gian vặn vẹo… lại có hai thân ảnh tiến vào nơi này.

“A…”

Cả ba người cùng lúc sửng sốt.

“Tham kiến hai vị sư tỷ.” Lạc Nam chắp tay chào hỏi, thì ra hai vị vừa đến chính là Cầm Dao Nhã và Đan Phỉ.

“Ồ…” Đan Phỉ nhìn Lạc Nam, lại nhìn ba cánh cửa phía trước, nàng nhếch miệng cười quyến rũ:

“Còn chờ cái gì nữa? Mau vào Toàn Chức Đạo Thống của tỷ.”

“Thiên Âm Đạo Thống lợi hại hơn.” Cầm Dao Nhã trong trẻo nói.

“Lợi cái rắm a.” Đan Phỉ bĩu môi:

“Nếu không có Toàn Chức Đạo Thống luyện đan, luyện khí, bày binh bố trận, chăm sóc và bồi dưỡng tài nguyên… Thiên Âm Đạo Thống và Vực Thần Đạo Thống của các ngươi lấy gì phát triển?”

“Đúng là như thế, nhưng với thiên phú của Tiểu Ma sư đệ, hắn không thích hợp ở phía sau hậu trường như Toàn Chức Đạo Thống, ngược lại phải tung hoành ở phía trước, xông pha trận mạc.” Cầm Dao Nhã lý luận sắc bén.

“Cái gì chứ? Toàn Chức Đạo Thống cũng có những phương pháp chiến đấu lợi hại, chứa đựng tri thức đa dạng lĩnh vực, toàn diện vô cùng.” Đan Phỉ hai tay chống nạnh.

“Sư đệ, nếu ngươi vào Thiên Âm Đạo Thống… tỷ đem Thanh Vận sư muội mai mối cho ngươi.” Cầm Dao Nhã nhìn Lạc Nam nói.

“PHỐC!” Lạc Nam xém chút phun ra, lại còn có loại chuyện tốt này?

“Sư đệ, nếu ngươi vào Toàn Chức Đạo Thống, tỷ đem mỹ nhân ở các lĩnh vực cho ngươi làm thiếp.” Đan Phỉ không chịu thua kém liệt kê nói:

“Nào là mỹ nhân luyện đan, mỹ nhân luyện khí, mỹ nhân chiến trận sư… ngươi muốn bao nhiêu cũng có.”

Lạc Nam khóe miệng co quắp không ngừng, đầu đau như búa bổ.

Thấy Cầm Dao Nhã và Đan Phỉ sắp đại chiến, hắn vội vàng giảng hòa:

“Đệ hiện tại còn chưa biết nên lựa chọn như thế nào, ngày sau lại nói a.”

Vừa dứt câu, hắn chật vật xoay người bỏ chạy.

Đối với tương lai sau này, hắn muốn cân nhắc kỹ càng, lựa chọn cẩn thận.

Không thể nóng vội được…

Nhìn Lạc Nam rời đi, Đan Phỉ và Cầm Dao Nhã liếc xéo mắt nhìn nhau, lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó phân biệt tiến vào bên trong cánh cửa tương ứng với Đạo Thống của mình.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240