Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 22
Phần 22

Lạc Nam vuốt ve thê tử nằm trong lòng, lúc này đường đường là Nam Thiên Chí Tôn toàn thân đã mềm nhũn, như một con mèo cuộn tròn có chút lười biếng.

Sau khi trải qua những dư vị tuyệt vời, Nam Thiên Tố bủn rủn khắp cả người, lại chớp chớp mi cong, hai mắt nhìn chằm chằm tiểu huynh đệ vẫn sừng sững ngạo thiên như cột thép của hắn.

Nàng xem như hiểu con hàng này vì sao có nhiều nữ nhân như vậy, ngay cả Cửu Cảnh Chí Tôn như mình còn không chịu nổi hắn, thử hỏi những nữ nhân khác nếu không lấy số lượng bù đắp thì sao?

Đó là chưa kể hai người đã tu luyện Long Tiên Thánh Đế đến tầng cao nhất…

“Thế nào? Phu quân của nàng không tệ chứ?” Lạc Nam cười hắc hắc đầy đắc ý, đưa tay đùa nghịch một bên bầu sữa căng đầy.

“Ngựa giống.” Nam Thiên Tố liếc xéo mắt, phong tình vạn chủng.

Lạc Nam trong lòng rung động, lại đem nàng đè ép xuống: “Ngựa giống còn kém ta nhiều lắm.”

“Ôi… đừng, thiếp chịu hết nổi rồi…” Nam Thiên Tố vội vàng xin tha.

Hắn nhìn nơi tư mật của nàng quả thật đã hơi sưng đỏ múp máp lên, cũng không nỡ lại tiếp tục đút vào.

“Haizz, từ khi đột phá Thể Chí Tôn và Hồn Chí Tôn, phương diện giường chiếu của ta một lần nữa nhảy vọt.” Lạc Nam âm thầm chậc lưỡi, Thể Chí Tôn ẩn chứa lực lượng quá lớn, nếu không thể làm đến nên đến chốn thì thật khó chịu.

Thấy hắn nín nhịn khó chịu, Nam Thiên Tố khẽ đề nghị: “Chàng đi tìm các tỷ muội khác đi!”

“Đâu có được, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của hai ta, ta muốn giành trọn thời gian bên nàng.” Lạc Nam lắc đầu từ chối.

Nam Thiên Tố nghe vậy cảm động, lại chau mày không biết phải làm sao.

“Khà khà, ta muốn ở bên nàng nhưng cũng có thể ở bên những người khác.” Nào ngờ Lạc Nam bỗng nhiên cười xấu xa, đem Nam Thiên Tố bế lên theo kiểu công chúa.

“Tên lưu manh vô lại.” Nam Thiên Tố rốt cuộc hiểu hắn định làm gì, gò má ửng hồng mắng.

Lạc Nam ôm nàng tiến vào bên trong Chí Tôn Giới, lập tức đi tìm các thê tử quấy rối.

Mấy vị thê tử đang ngâm mình thư giãn bên dưới làn suối sau những tháng ngày tu luyện căng thẳng, nhìn thấy hai người đi tới, toàn bộ lực chú ý đều rơi vào khuôn mặt của Nam Thiên Tố, nhất thời từng đôi mắt sáng rực hẳn lên:

“Oa, đó là dung nhan của Thiên Tố tỷ tỷ sao? Thật sự quá đẹp…”

“Đúng vậy, thiên sinh lệ chất, ưu nhã đoan trang… phu quân lần này lại có phúc rồi.” Yên Nhược Tuyết nở nụ cười.

Có câu nói đoá hoa được tưới tắm chăm sóc sẽ nở rộ lộng lẫy, Nam Thiên Tố hiện giờ cũng giống như vậy.

Sau khi từ thiếu nữ trở thành thiếu phụ, khí chất của nàng càng trở nên đằm thắm, kiều diễm hơn.

“Các lão bà, ta đến!”

Lạc Nam ôm Nam Thiên Tố nhảy xuống làn nước, trong tiếng la hét oanh oanh yến yến của các thê tử, một màn long phượng nháo thuỷ đặc sắc tuyệt luân diễn ra.

Xuân sắp ngập tràn, không sao tả hết.

Cũng không biết qua bao lâu sau, Lạc Nam rốt cuộc mãn nguyện.

Hắn ôn nhu âu yếm cho từng vị thê tử, vốn có ý định mở ra Cửa Hàng May Mắn để các nàng tiến vào tham quan mua sắm.

Nhưng hiện tại các vật phẩm đẳng cấp Chí Tôn bên trong Cửa Hàng đều bán với giá trên trời, mấy đồ vật chỉ có Lục Phẩm Chí Tôn trở xuống thì không lọt mắt xanh, mấy vật phẩm Thất Phẩm, Bát Phẩm, Cửu Phẩm thì lại quá đắt, nếu mỗi người thê tử đều chọn một kiện Thất Phẩm trở lên, hắn có bán cả thân gia cũng không đủ.

“Vẫn còn quá nghèo a…”

Lạc Nam thở dài, chỉ có thể tự an ủi rằng một quyển Sơ Đạo Quyết đã đủ cho các thê tử tu luyện từ bây giờ đến tận Cửu Cảnh Chí Tôn rồi.

Sau đó lại tiếp tục tính…

Cũng không biết Dị Nguyên Hội Trưởng làm ăn thế nào rồi, liệu tên tuổi của mình đã vang vọng giới Độc Sư?

Không thể dẫn các thê tử đi mua sắm, hắn liền thay đổi phương thức khác để khen thưởng các nàng.

Chính là phong vị.

Yên Nhược Tuyết trở thành Đông Bá Hậu của Bá Chủ Thần Đình.

Các thê tử khác đều được trở thành Bá Phi.

Cảm thụ được sự diệu dụng của Bá Chủ Thần Đình, Nam Thiên Tố rốt cuộc hiểu vì sao trước đó Lạc Nam lại khủng bố như thế ở Thanh Long Thánh Địa.

Bởi vì hắn chính là Bá Chủ.

Nàng thậm chí hoài nghi, Bá Chủ Thần Đình liệu có phải một kiện Cấm Kỵ Pháp Bảo trong truyền thuyết hay không?

Lạc Nam cùng các thê tử rời khỏi Chí Tôn Giới.

Nam Thiên Tố vẫn ở lại Nam Thiên Môn, các thê tử thì theo hắn trở về Thanh Long Phủ.

“Kỳ quái, vì sao không cảm giác được khí tức của đại tẩu?”

Tiến vào Thanh Long Phủ, Lạc Nam hơi chau mày.

Trước đó nghe chúng nữ nói đại tẩu Ninh Huyền Tâm đã đột phá Tam Cảnh Chí Tôn nên không bế quan nữa, ngược lại ra ngoài giải quyết một số sự vụ ở Thanh Long Phủ.

Vậy mà bây giờ hắn không cảm nhận được khí tức của nàng ở nơi đây.

“Bạch Long tỷ, Mộng Kha… hai người có thấy Huyền Tâm tỷ không?” Tây Thi hỏi thăm.

“Nàng chẳng phải đang ở trong phòng sao?” Bạch Long hỏi ngược lại.

Lạc Nam giật mình, lo lắng đại tẩu xảy ra chuyện, vội vàng chạy vào phòng nàng.

Mở cửa ra quan sát, chỉ thấy một bức họa đang lơ lửng giữa căn phòng, tạo thành một thế giới riêng biệt.

Lạc Nam ngẩn ngơ, đây chính là Thế Giới Trong Tranh cho họa Sư cấp bậc Chí Tôn mới có thể tạo ra.

Rất lâu về trước khi Huyết Kiếm Ngục đám người tấn công Thanh Long Khu, Ninh Huyền Tâm đã từng sử dụng Thế Giới Trong Tranh để vây nhốt một kiện Chí Bảo.

Bởi vì nàng đã tiến vào thế giới trong tranh nên hắn mới không cảm nhận được khí tức của nàng tồn tại.

Mà lúc này, bên trên bức họa… Lạc Nam chứng kiến một bóng lưng kiêu sa đang ngồi giữa thiên nhiên hùng vĩ đánh đàn.

Động ý niệm, Lạc Nam lập tức nhảy vào thế giới trong tranh, nghe được tiếng đàn mang theo vô vàn tâm sự khó diễn tả thành lời.

Đinh…

Thanh âm ngắt quãng, hiển nhiên Ninh Huyền Tâm cảm giác được có người xâm nhập thế giới riêng tư của mình.

Nhưng ngay sau đó, tiếng tiêu du dương đã được Lạc Nam thổi lên, như cùng một nguồn linh hồn với cầm khúc của nàng, hòa quyện làm nhất thể.

Ninh Huyền Tâm lấy lại tinh thần, hai tay một lần nữa nhảy múa trên từng dây đàn.

Một khúc không tên vang vọng thế giới nhỏ, lại trở thành nơi bày tỏ nỗi lòng của đôi nam nữ.

Chẳng biết từ bao giờ, thanh âm du dương không còn tồn tại, nam nhân đã ôm lấy nữ nhân vào lòng mình, không gian chỉ còn lại tiếng hít thở và nhịp tim của hai người.

“Đột phá Chí Tôn rồi, chúc mừng ngươi…” Ninh Huyền Tâm dịu dàng nói.

“Thật ra ta định tìm đến nàng chia vui trước tiên.” Lạc Nam thủ thỉ:

“Lại không gặp được nàng.”

“Đúng là tên háo sắc, mẫu thân nơi đó sao ngươi không đến?” Ninh Huyền Tâm trách cứ hắn.

“Haha.” Lạc Nam vuốt vuốt mũi:

“Mẫu thân đang ở chỗ bà ngoại, mà bà ấy lại biến nhỏ không muốn gặp người.”

Nhắc đến chuyện của Tu La Đại Trưởng Lão, Ninh Huyền Tâm cũng nhịn không được mỉm cười.

Thấy nàng cười lên như hoa như ngọc, chim sa cá lặn cũng không đủ miêu tả, Lạc Nam thẫn thờ nói:

“Cùng ta đến Trung Châu nhé?”

Ninh Huyền Tâm cắn nhẹ cánh môi anh đào: “Ta là tùy tùng của ngươi, ngươi muốn sao thì vậy.”

Dựa vào quy tắc của Tu La Giáo, nàng chính là tùy tùng được Lạc Nam dùng lượng lớn Tu La Điểm đổi lấy.

“Không, nàng là người ta yêu.”

Lạc Nam chân thành nói, liền hôn lên bờ môi anh đào của nàng.

“Ưm…” Ninh Huyền Tâm khép hờ hai mắt, như si như say.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240