Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 222
Phần 222

Ba tháng thời gian, Lạc Nam thở hổn hển như chó chết nằm bẹp dí…

Không có Bá Chủ Chiến Kỳ hỗ trợ, di chứng của Thiên Đạo lại kéo đến.

Lạc Nam mệt mỏi chẳng có gì làm, đưa mắt ngắm nhìn vẻ đẹp của Đông Hoa.

Chỉ thấy nàng dáng người thướt tha, mắt ngọc mày ngài, làn da không cần phấn vẫn trắng hơn tuyết, bờ môi không tô son vẫn đỏ như hồng hoa, dù thân khoác cung trang nhưng những đường cong hoàn mỹ vẫn không thể che giấu.

“Đối với ta, nàng không chỉ là đoá hoa đẹp nhất Đông Vực… nàng còn là đoá hoa diễm lệ nhất Nguyên Giới.” Lạc Nam thì thào.

“Thật sao?” Đông Hoa bỗng nhiên mở mắt ra nhìn hắn, bờ môi anh đào cười tủm tỉm.

“Cái gì thật cơ?” Lạc Nam giả ngu.

“Ngươi vừa nói gì? Nói lại ta nghe xem!” Đông Hoa tiến đến bên cạnh hắn, hai mắt tỏa sáng như sao.

“Ta mệt, không còn sức nói a…” Lạc Nam thì thào, dáng vẻ vô lực.

“Đáng ghét.” Đông Hoa cắn lấy cánh môi, với một người luôn quan tâm đến nhan sắc như nàng, được nam nhân nói ra lời như vậy chính là niềm hạnh phúc lớn nhất, mà cái tên này hiện tại không chịu mở miệng.

Nghĩ đến đây, nàng cúi nhẹ đầu hôn lên má hắn một ngụm, đưa tay nắn nắn bóp bóp:

“Hết mệt chưa?”

Lạc Nam thuận thế ôm ngọc thể mềm mại như bông của nàng vào lòng, chỉ thấy hương thơm như u lan khê cốc bao phủ nội tâm.

Hắn nâng cằm nàng lên, hôn vào đôi môi yêu kiều đằm thắm hấp dẫn.

“Ưm…” Đông Hoa yêu kiều nỉ non một tiếng, không ghét bỏ hắn người đầy mồ hôi, vòng tay ôm hắn thật chặt, duỗi ra chiếc lưỡi đinh hương chiều chuộng quấn quýt.

Lạc Nam như lên thiên đàng, xúc cảm và hương vị từ miệng giai nhân khiến linh hồn hắn lâng lâng.

Hai người ôm hôn âu yếm như quên mất cả thời gian…

Không biết qua bao lâu khi Đông Hoa cảm giác có một thanh hung khí dữ tợn chạm vào đùi mình, nàng mới đỏ ửng gò má đem hắn đẩy ra, thở hổn hển nói:

“Đừng tiếp tục, người ta sợ chịu không nổi…”

Lạc Nam vuốt ve gò má kiều diễm của nàng, nhìn phiến môi phấn nộ ướt át, ngũ quan tuyệt mỹ đằm thắm thành thục, nhu tình nói:

“Đối với ta, nàng chính là đoá hoa mỹ lệ nhất thế giới…”

Đông Hoa thổ khí như lan, ánh mắt ướt át động nhân thì thầm bên tai hắn:

“Nể mặt chàng thành thật, lần này thiếp sẽ thưởng cho chàng…”

Nói xong đã trườn người xuống dưới, vén nhẹ tóc lên qua vai, tìm đến tiểu huynh đệ…

“Hít…”

Lạc Nam thở ra một hơi, vừa lòng thỏa ý ngắm nhìn nàng hầu hạ.

Lần trước từ tổng bộ của Phá Đạo Hội rời đi, Đông Hoa đã thành công đột phá đến Đại Đạo Cảnh Sơ Kỳ, có lẽ nàng cũng nhận được không ít phần thưởng sau khi đi theo hắn làm nhiệm vụ thống nhất Ngũ Châu Tứ Vực trong thời gian qua.

Được mỹ nhân Đại Đạo Cảnh, hơn nữa còn là người mình yêu chăm sóc như vậy, đối với bất kỳ nam nhân nào cũng là một loại hưởng thụ to lớn.

Như được khích lệ lớn lao, Lạc Nam khôi phục thân phận Tiểu Ma, thần thanh khí sảng rời khỏi Phá Đạo Lệnh.

Tiến ra phía sau núi Thanh Trà Sơn, tìm một sơn cốc vắng vẻ có thác nước hữu tình, Lạc Nam khoanh chân ngồi trên vách đá.

Hắn lấy ra quyển da, sắc mặt nghiêm nghị.

Hít sâu một hơi lấy bình tĩnh, Lạc Nam mở ra quyển da.

Đập vào tầm mắt của hắn là bốn chữ “Vực Thần Đạo Kinh.”

Lạc Nam biểu lộ thận trọng, chẳng biết vì sao bốn chữ Vực Thần Đạo Kinh này được viết bởi ngòi bút hết sức bình thường, nét chữ cũng chẳng có gì nổi bật nhưng lại khiến hắn cảm nhận được sự kính nể và nguy hiểm vô cùng.

Điều này khiến hắn liên tưởng đến cách mà Bùi Diệm phát động công kích, rõ ràng là cực kỳ gọn gàng, dứt khoát và đơn giản nhưng lại tạo ra uy lực bạo phát kinh thiên động địa.

Nghĩ đến đây, hắn tiếp tục tìm hiểu…

Bất quá rất nhanh, sắc mặt Lạc Nam trở nên mộng bức.

Bởi vì ngoài bốn chữ Vực Thần Đạo Kinh kia ra, tấm da này chẳng còn cái rắm nào nữa cả, ngay cả một dòng chữ cũng không có.

“Chẳng lẽ là bịp?” Lạc Nam ngờ vực không thôi.

Bất quá nghĩ đến thân phận của Thiếu Thần Tử, lại ở trước mặt nhiều người, chắc hẳn đối phương sẽ không lấy ra hàng dởm đưa cho mình.

Nhớ lại Bất Hủ Diễn Sinh Kinh cũng ẩn chứa huyền cơ, vậy có khả năng là do mình chưa ngộ được sự đặc biệt của Vực Thần Đạo Kinh nên mới chưa lĩnh ngộ được nó.

Tập trung cao độ, Lạc Nam bắt đầu cầm tấm da nghiên cứu…

Hắn thử dùng máu nhỏ vào tấm da… Không có tác dụng.

Hắn thử dùng linh hồn thẩm thấu vào tấm da, cũng không có tác dụng.

Đây là Vực Thần Đạo Kinh, nên hắn thử dùng Vực của mình bao trùm lấy tấm da, lại chẳng có chút tác dụng nào.

“Kỳ quái, chẳng lẽ phải đem nó nuốt vào?”

Lạc Nam lẩm bẩm, thử bỏ tấm da vào miệng gặm cắn.

RĂNG RẮC…

Răng của hắn xém chút gãy ra, tấm da vẫn hoàn hảo vô hại.

“Moá, chẳng trách vị Thiếu Thần Tử kia hảo sảng đưa thứ này cho ta, xem ra không hữu duyên, không được chỉ dẫn là khó lòng tu luyện a.” Lạc Nam âm thầm buồn bực.

Bất quá hắn vẫn còn lượng lớn Điểm Danh Vọng, quyết định chơi lớn một lần, sử dụng Thiên Cơ Lâu để hỏi cách tu luyện Vực Thần Đạo Kinh.

ÀO ÀO…

Bỗng nhiên thác nước phía sau lưng có động tĩnh.

Lạc Nam giật mình quay đầu, chỉ thấy từ bên trong thác nước, một vị nam tử phong thần tuấn lãng, tuổi tầm trên ba mươi, vải trắng quấn thân, nửa người trên cởi trần hiển lộ từng khối cơ bắp cân xứng…

“Ồ…”

Nam tử nhìn thấy Lạc Nam ngồi trên đá tu luyện, nhất thời hứng thú nhếch miệng: “Nhìn ngươi có phần lạ mặt, mới gia nhập Độ Đạo Môn à?”

Lạc Nam quan sát nam tử này, vậy mà không thể thấy tu vi đối phương…

Hiện tại hắn không dám sử dụng Quy Tắc trạng thái siêu thoát thiên địa nên nhìn không thấu, vậy khả năng vị nam tử này là Thiên Đạo Cảnh trở lên, cũng không biết ở phía sau thác nước làm cái gì.

“Không biết tiền bối là?” Lạc Nam chắp tay hỏi.

“Một vị đệ tử của Độ Đạo Môn như ngươi mà thôi.” Nam tử ung dung cười:

“Ngươi có thể gọi ta Nhật Linh sư huynh.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240