Con đường bá chủ - Quyển 14 - Tác giả Akay Hau

Phần 215
Phần 215

Lạc Nam lúc này lại âm thầm đau đầu.

Nữ nhân đúng là sinh vật không chịu nói đạo lý, rõ ràng hắn đâu phải cố ý, kết quả nàng không thèm nghe giải thích đã phát động tấn công.

Tiếng tỳ bà vang vọng núi rừng, cầm âm ngân vang liên tục như vũ bão, vô số luồng Tà Âm, Sát Âm, Ma Âm kinh khủng hình hành hình dáng của các loại vũ khí chém về phía hắn.

Hơn nữa chúng nó là âm thanh, mà âm thanh thì bao phủ đất trời, phong tỏa bốn phương, có muốn né tránh cũng không tránh được.

“Nếu đã như thế…”

Lạc Nam lạnh lùng hừ một tiếng, lập tức triệu hoán hàng vạn Ma Ảnh và Phân Thân hiện ra.

“Vũ Kỹ – Vạn Ma Khiếu!”

Tất cả tập hợp lại như một đội quân, sau đó cùng nhau ngửa đầu cuồng khiếu.

HÚ HÚ HÚ HÚ HÚ HÚ…

Ma Lực ngưng tụ cuồn cuộn tạo thành sóng xung kích nghiền ép mà ra, hàng vạn Ma Ảnh, Phân Thân kết hợp với bản thế gào rống liên hồi, dùng chính âm thanh để đối kháng âm thanh, lấy độc trị độc.

Quả nhiên cực kỳ có hiệu quả, sau khi Vạn Ma Khiếu oanh tạc mà ra, cầm âm của nữ nhân liền bị quấy nhiễu, hư ảnh các thanh vũ khí bắt đầu vặn vẹo, có dấu hiệu sụp đổ.

“Vô sỉ.” Nữ nhân nhíu mày tức giận, không ngờ tên này lại gào rống để phá tan cầm âm du dương của mình, hành vi như thế càng đem nàng đắc tội.

Đột ngột, nàng thi triển bí pháp phân thân ra làm hai người.

Trước mặt phân thân xuất hiện một kiện đàn tranh.

Thế là bản thể đánh đàn tỳ bà, phân thân gãy lên đàn tranh.

Trong lúc nhất thời, hàng loạt Thiên Sinh Âm Vận như được cường hóa, chúng nó tạo thành một vòng xoáy âm thanh như vòi rồng, nghiền nát cả u đàm, xuyên qua Vạn Ma Khiếu muốn đem Lạc Nam nghiền thành cặn bã.

“Lợi hại a…” Lạc Nam không ngờ nữ nhân này đã vậy còn có thủ đoạn này.

Bất quá bấy nhiêu đó còn chưa đủ đánh bại hắn.

Không hề do dự, hắn triệu hoán Đạo Ma Thuộc Tính – Hộ Pháp Cổ Ma hiện ra.

Hộ Pháp Cổ Ma thân cao mười trượng, như một vị Hộ Pháp trung thành đứng sau lưng Lạc Nam, dáng vẻ hung thần ác sát, uy nghiêm bặm trợn vô cùng, tuy rằng không khổng lồ bằng Chí Tôn Pháp Tướng nhưng cũng sừng sững như một ngọn núi nhỏ.

“Vạn Ma Khiếu!”

Lạc Nam lại ngửa đầu gào thét.

Lúc này, Hộ Pháp Cổ Ma cũng thi triển vũ kỹ giống hệt chủ nhân, sắc mặt phẫn nộ ngửa đầu rít gào.

HÚ… OÀNH… OÀNH…

Hộ Pháp Cổ Ma gầm rống như sấm động trời quang, uy lực Vạn Ma Khiếu gia tăng hàng chục lần, trực tiếp chấn vỡ không gian, tạo thành một luồng sóng xung kích cực đại bắn về phía trước.

Vòng xoáy âm thanh của nữ nhân tiếp xúc với sóng xung kích kinh hoàng, hai tần số âm thanh trái ngược nhau va chạm trực tiếp nổ tung cực kỳ chói tai, chấn đến không ít đệ tử vô tình nghe được hoa mắt chóng mặt, cả đầu đau nhức kịch liệt.

Lạc Nam nhân cơ hội, lại thi triển Tích Thuỷ Độn Pháp chuồn mất dạng.

“Ta không để yên cho ngươi.”

Nhìn nơi mục tiêu vừa đứng chỉ còn lại một giọt nước rơi xuống, hai nữ nhân gồm phân thân và bản thể thở hổn hển đầy căm tức.

Sau đó lại thấy nàng thu hồi phân thân, tỳ bà và đàn tranh… ngược lại triệu hồi ra một thanh Ngọc Tiêu có màu lục bảo.

Ngọc Tiêu vừa xuất hiện liền như cộng hưởng cùng làn gió đêm, giúp chủ nhân của nó cảm nhận được mọi tình huống ở những nơi có gió thổi qua…

“Không tin không tìm được ngươi.”

Chân trần của nữ nhân đạp lên ngọc tiêu, theo gió ngự không…

Lạc Nam âm thầm buồn bực, Điểm Số chưa thu được bao nhiêu lại liên tiếp gặp phiền toái.

Với thực lực của hắn hiện tại, nếu muốn phân thắng bại với nữ nhân vừa rồi cũng được nhưng chắc chắn sẽ mất khá nhiều thời gian, dù sao thì nhìn thủ đoạn của nàng ta không phải dễ đối phó.

Trong khi đó cuộc thi chỉ mới bắt đầu, nữ nhân đó còn có thời gian rửa chân ngắm hồ, tin rằng chưa thu được bao nhiêu điểm…

Vì tránh mất thời gian vô ích, Lạc Nam lựa chọn đào tẩu.

Hơn nữa có thể thấy được một mảnh lụa mỏng tam giác hồng cũng xem như không quá lỗ vốn.

ẦM ẦM ẦM…

Bất chợt nghe thấy âm thanh chiến đấu, Lạc Nam mí mắt khẽ động, liền hóa thành một cái bóng hòa vào đêm đen như quỷ mị tiếp cận hiện trường.

Rất nhanh, đập vào tầm mắt của hắn là cảnh tượng một tên nam tử đang đối mặt với bảy tôn Thần Thú hình thể khổng lồ vây công.

Bảy tôn Thần Thú này không phải Huyễn Thú do quy tắc tạo ra, mà là Thần Thú hàng thật giá thật có tu vi Yêu Đại Đạo, rõ ràng là các đệ tử của Đạo Yêu Sơn.

Khiến Lạc Nam tò mò chính là, tên nam tử kia là ai vậy mà có thể khiến cả bảy đại thần thú vây công.

Chỉ thấy vị nam tử này toàn thân khoác trường bào màu trắng, tóc đen thả nhẹ sau lưng, phong thái phiêu dật và bất phàm, khí chất vô cùng xuất chúng.

Hắn không cầm vũ khí gì trong tay, ngược lại chỉ nắm chặt thành song quyền…

Đối mặt với công kích của Thất Đại Thần Thú, hai quyền đơn giản đấm ra.

Cảnh tượng tiếp theo khiến Lạc Nam phải khó tin thốt lên: “Không thể nào…”

Bởi vì hắn thấy rõ ràng, hai quyền này không phải Quyền Pháp, không phải Vũ Kỹ, càng không mang theo bất cứ lực lượng quy tắc hay thuộc tính nào.

Ấy thế mà chỉ với đơn giản hai quyền, uy thế lại vượt xa tất cả, nghiền nát cả bảy luồng công kích của đám Thần Thú.

Sau đó, nam tử nhảy vọt lên… một chân đơn giản tung cước đạp xuống.

Nhìn đơn giản như thế, gọn gàng dứt khoát như thế…

RĂNG RẮC…

Một cái mai rùa của Thần Thú Long Quy nứt ra, thân thể khổng lồ bị một cước đạp thẳng xuống đất, tiêu tán thành vô vàn đóm sáng.

Chỉ nhất cước đã đem Thần Thú có khả năng phòng ngự cao cấp như Long Quy bại trận…

“Không hổ là thiên tài hàng đầu của Vực Thần Đạo Thống…” Đám Thần Thú còn lại nghiêm nghị mở miệng.

“Vực Thần Đạo Thống?” Lạc Nam giật mình, Vực Thần Đạo Thống được xưng là Đạo Thống có chiến lực mạnh nhất Độ Đạo Môn với khả năng thao túng các loại Vực đến mức đăng phong tạo cực, lô hoả thuần thanh.

Nhưng tại sao vừa rồi khi nam tử kia công kích, hắn không hề phát hiện sự tồn tại của Vực được đối phương điều động?

Không sai, đó chính là lý do Lạc Nam kinh ngạc, bởi lẽ mỗi quyền, mỗi cước mà nam tử đá ra đều như không ẩn chứa bất cứ lực lượng gì, ngay cả Vực cũng không đi kèm theo… vậy mà lại tạo ra uy lực kinh khủng có thể huỷ hoại tất cả.

“Các vị muốn đầu hàng hay đợi Bùi mổ động thủ?” Nam tử quét mắt nhìn sáu tên Thần Thú còn lại hờ hững hỏi.

“Dù Bùi Diệm ngươi lợi hại, nhưng chúng ta vẫn muốn liều.”

Sáu tôn Thần Thú gầm lên, trực tiếp triệu hoán Chí Tôn Pháp Tướng.

Sau đó bản thể Thần Thú và Chí Tôn Pháp Tướng cùng nhau kết hợp, như cuộc chiến của những người khổng lồ nghiền ép về phía nam tử danh xưng Bùi Diệm.

Đối mặt với hình thể của các Thần Thú và Chí Tôn Pháp Tướng này, Bùi Diệm lại nhỏ bé như một con kiến.

Nhưng trong ánh mắt của hắn chỉ lóe lên sự tự tin mãnh liệt.

Trước ánh mắt chăm chú của Lạc Nam, chỉ thấy cánh tay của Bùi Diệm như muốn bùng nổ trong khoảnh khắc, một quyền chậm rãi đấm ra, tốc độ cực chậm như đang đeo trên tay búa tạ vô hình nặng nề hơn cả thế giới.

OÀNH…

Thiên băng địa liệt, quyền kình hoành tảo càn khôn hình thành một làn sóng huỷ diệt quét ngang tất cả.

PHỐC!

Chí Tôn Pháp Tướng lần lượt sụp đổ, bản thể Thần Thú khổng lồ như những hòn đá nhỏ bị thổi bay bởi cuồng phong, ở giữa không trung ầm ầm nổ tung và tiêu tán…

“Sao lại cường đại đến mức độ này?” Lạc Nam nhíu chặt chân mày.

Vừa rồi nếu như Bùi Diệm bạo phát hàng chục vạn tầng Quyền Vực, có lẽ hắn sẽ không ngạc nhiên với kết quả như vậy.

Nhưng rõ ràng chẳng có một chút khí tức nào của Vực tồn tại…

“Quái lạ, chẳng lẽ người của Vực Thần Đạo Thống đã tu luyện Vực đến mức trở nên vô hình vô ảnh sao?” Lạc Nam không lý giải được.

Bùi Diệm kia liếc mắt về vị trí của Lạc Nam đang ẩn nấp, hiển nhiên đã phát hiện…

Bất quá khi nhìn thấy Điểm Số trên lệnh bài của Lạc Nam không nhiều, hắn liền nhún nhún vai thả người bay đi.

Lạc Nam vuốt vuốt mũi, xem ra mình bị đối phương xem nhẹ.

Bất quá tạm thời hắn cũng không muốn xung đột cùng kẻ mạnh như Bùi Diệm này, nhất là còn chưa lý giải được thủ đoạn của đối phương.

“Đông Hoa, Vực Thần Đạo Thống vì sao kỳ quái như thế?” Hắn nhịn không được truyền âm vào Phá Đạo Lệnh.

“Ta cũng không rõ ràng, tình báo thu được về Vực Thần Đạo Thống khá ít, chỉ biết rằng bọn họ chủ tu công pháp gọi là Vực Thần Đạo Kinh mà thôi, huyền cơ trong đó ta cũng không nắm rõ.” Đông Hoa hồi đáp.

Lạc Nam gật gù, việc này cũng không khó hiểu… dù sao thì đó là nội tình của cả một đại Đạo Thống, đương nhiên sẽ không dễ dàng tiết lộ ra ngoài.

Vừa rồi đụng độ với nữ nhân kia, hiện tại lại thấy biểu hiện của nam tử Bùi Diệm… hắn cũng không dám xem nhẹ những nhân vật thiên tài của Độ Đạo Môn.

So với các Đạo Tử, Đạo Nữ hay Thiên Tử, Thiên Nữ mà hắn từng đụng độ, nữ nhân và Bùi Diệm vừa rồi nguy hiểm hơn rất nhiều, nhất là khi đối phương còn chưa thi triển tất cả ác chủ bài.

Nghĩ đến đây, hắn tiếp tục săn giết Huyễn Thú.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240