Chuyến xe bus số 13

Phần 9
Phần 9: CUỘC GỌI KỲ LẠ

Trông thấy bà lão này, lòng tôi lại căng thẳng, nhớ đến lời lão Đường từng nói, ba tài xế gặp tai nạn, bà ta đều xuất hiện. Lão Đường là ma, vậy còn bà ta?

Bà lão này ngoài vẻ mặt quá nhiều nếp nhăn, thì cũng chẳng khác những bà lão bình thường khác là bao. Nhưng dù sao bà cũng là một trong nhóm người đầu tiên trên chuyến xe cuối ngày tôi lái, đêm đó còn nói mất câu với tôi, suýt nữa dọa tôi thất hồn lạc phách, cho nên ấn tượng rất sâu đậm.

Bà lão thấy tôi đứng ngây người ở cổng, lườm một cái, lớn tiếng mắng: “Còn thần người ra đó? Thằng bé này đầu óc chậm chạp quá, có bệnh mà không chữa!”

Tôi xấu hổ cười cười, theo bản năng lùi lại một bước: “Đại nương tìm con có chuyện gì?”

Thấy tôi lùi về sau, hiển nhiên bà lão không vui, hướng mặt tới, giọng nói đầy bất mãn: “Còn nhớ ta không? Thằng bé ngốc này không nhận ra người tốt à?”

Nghe câu này lập tức hỏa khí tôi bốc lên, chính bởi vì một câu trước đây của bà ấy mà tôi suýt nữa coi bác Lục là quỷ, được lắm, chưa tìm bà tính sổ thì bà đã tìm tới tôi.

“Đại nương, bà có nhận lầm người không ánh mắt bà còn chẳng được nhanh nhẹn nữa.”

Bà lão vừa nghe thì khom lưng nhặt một củ khoai tây trong sọt lên. Động tác của bà ta rất chậm, nhưng ngàn lần không ngờ tới chính là, bà dùng củ khoai đó để ném tôi.

“Bốp” một tiếng, củ khoai văng trúng đầu tôi, tôi ôm đầu đau đến chảy nước mắt, tức giận quát: “Cái gì vậy, bà lão này sao lại còn đánh người?”

Bà lão xách cái sọt lên, ngẩng đầu, không nhanh không chậm nói: “Cái thứ tiểu tử chưa từng trải lain nói hươu nói vượn!”

Tôi gồng cứng cơ bụng, nhưng trước mặt một bà lão lại chẳng thể làm gì. Thấy tôi ôm đầu không nói, bà ta lại chậm rãi: “Ăn củ khoai tây cho tỉnh táo, lão hôm nay chính là tới để cứu ngươi. 15 tháng này, ban đêm đừng có đi làm, ngươi phải trốn trong phòng, trời có sập cũng không được ra ngoài, biết chưa?”

Tuy rằng thường ngày tôi ít nói, nhưng không phải loại người mặc cho người khác xâu xé, đặc biệt phản cảm với loại người như bà ta, vừa đấm lại vừa xoa. Bà mà có long tốt với tôi, thì tôi tốt với cha bà luôn.

Tôi không kiên nhẫn mà đáp trả: “Bà lão, bà ném khoai vào đầu tôi, xong lại nói là muốn cứu tôi, có phải bà bị lẫn rồi không?”

Bà lão nghe vậy, lại khom lưng nhặt khoai, vừa ném vừa nói: “Nhãi ranh, để cho đầu của ngươi sưng một chút, còn hơn là đầu ngươi bị người ta lấy mất!”

Lần này thì đã có chuẩn bị trước, tôi lùi lại mấy bước, né tránh dễ dàng. Bà lão ném trượt hai củ khoai, có vẻ chán nản, xách sọt rau củ từ từ bỏ đi, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Nhãi ranh không hiểu chuyện, ta mặc kệ!”

Thấy bà lão đi xa, tôi chạy ù ra gọi taxi đến phòng khám gần đó, bác sĩ hỏi sao đầu tôi chảy máu, tôi nói là bị ngã.

Trên đường về ký túc có gặp mấy đồng nghiệp, thấy đầu tôi quấn vải thì giả mù sa mưa hỏi han ân cần, tôi chẳng để tâm liền lướt qua. Đám đồng nghiệp này bề ngoài miệng lưỡi trơn tru, sau lưng thì chê cười tôi không biết chừng.

Mà cái bà lão này cũng thật quái lạ, chạy từ xa tới đây, ném tôi rách đầu rồi bỏ đi. Còn nói cái gì mà tối 15 tháng này ngàn vạn lần đừng ra khỏi cửa, Lưu Vân Ba đại sư đã dặn, 15 phải đến chỗ ông ấy cơ mà.

Tôi sờ cái lắc trên cổ tay, bình tâm lại, suy đoán táo bạo một chút, có lẽ bà ta với lão Đường giống nhau, đều là không thể tiếp xúc tôi, do kiêng kỵ cái lắc này?

Bằng không, hai người họ mất tích lâu như vậy lại chẳng hiểu sao đột nhiên xuất hiện.

Những tình huống liên tiếp gần đây khiến tôi chưa được ngủ ngon, quay về ký túc nằm ra giường đánh một giấc, trong đầu lại không ngăn được mà nhớ lại mấy chuyện phức tạp.

Đầu tiên lão bà nói bác Lục không có trên xe, nói cách khác bác Lục là ma, sau đó lão Đường nói bà lão này lần nào tai nạn xe cũng thần bia xuất hiện, như vậy bà ta cũng có thể là ma.

Sau đó, lão Đường nói với tôi Lưu Vân Ba đã chết cháy mười năm trước, là ma.

Rồi cùng lúc, bác Lục nói với tôi người 10 năm trước chết cháy là Lưu Khánh Chúc.

Bây giờ thì có thể thấy, lão Đường với Lưu Khánh Chúc là một phe, bác Lục với Lưu Vân Ba một phe, còn bà lão một mình một phe.

Thế rồi, bọn họ tự nói lẫn nhau đối phương là người chết. Thực sự quá phức tạp, những người này tôi đều đã gặp mặt, đều từng nói chuyện, đều cho tôi một cảm giác mông lung, khiến tôi không thể nào yên ổn.

Trước khi tới cái công ty này, tôi là một hán tử phóng khoáng, ấy vậy mà chỉ mấy tháng ngắn ngủi đã biến tôi thành một kẻ thận trọng, nhát chết.

Đang suy nghĩ miên man, chợt có tin nhắn đến, là Bạch Phàm: “Hôm nay thứ 6 rồi, tối em ngồi xe anh về!”

Bạch Phàm luôn có một năng lực như vậy, lần nào nói chuyện với nàng, hoặc chỉ cần nhắn tin cũng đủ làm tôi thấy ấm áp, kéo tôi từ đáy vực sâu về với thực tại.

Tôi vui mừng cười tủm, nhắn nhanh hồi âm: “Được, đã mấy ngày không gặp, hẹn tối nay!”

Tiếp xúc với Bạch Phàm cũng không ít, đã cùng nhau đi ăn, đi xem phim, nhưng tôi vẫn chưa biết quan hệ của hai đứa là gì, rốt cuộc có tính là bạn trai của nàng không?

Thực ra thì việc có là gì của nhau hay không, tôi cũng không dám hy vọng, nàng xinh đẹp ưu tú như vậy, nếu đi theo tôi thì là lỗ nặng.

Ngày hôm nay nay quả thực quá mệt mỏi, nằm nghĩ nghĩ ngợi cuối cùng cũng thiếp đi. Không biết ngủ bao lâu, bản nhạc Nhất Huyễn Dân Tộc Phong kéo tôi từ mộng mị trở về, có điều rất vui vì đó là điện thoại của Bạch Phàm.

Tôi ngái ngủ nhận cuộc gọi, cố gắng phát âm rõ ràng alo một tiếng.

“Lý Diệu, anh đang làm gì thế, có thể tới đón em không?”

Tôi nhìn đồng hồ, đáp: “Sao thế Bạch Phàm, giờ mới 8 rưỡi, 11h xe anh mới xuất bến mà.”

“Em biết, nhưng khu nhà em bị mất điện, em vẫn đang trên lầu 13, ngoài trời tối quá, em không dám xuống dưới.”

Tôi phát hiện, bắt đầu từ lúc mình lái chuyến xe 13 này, những sự việc trùng hợp liền xảy ra không ngừng.

Đầu tiên là số 2386 nơi Lưu đại sư ở chính là biển số xe của tôi, giờ lại đến Bạch Phàm ở lầu 13, là số tuyến xe.

Tôi sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng nói: “Không thành vấn đề, anh qua đón em ngay đây.”

Cúp máy, Bạch Phàm nhắn địa chỉ, tôi bật dậy sửa soạn một chút rồi đi ra ngoài.

Chuyện này nói lớn không lớn, nhỏ không nhỏ, trong lúc sợ hãi Bạch Phàm liền nhớ tới mình, theo tôi hiểu thì là thêm một phần tốt đẹp, có thể coi là anh hùng cứu mỹ nhân không?

Rất nhanh, tôi đánh xe tới tiểu khu nhà Bạch Phàm, đi lên mà lòng vẫn cứ suy nghĩ, nếu nàng giữ mình lại trong phòng uống nước thì sao? Trai đơn gái chiếc trong căn phòng tối om, tôi có nên tranh thủ thời cơ mà tiến thêm một bước?

Đang suy nghĩ thì Bạch Phàm gọi điện: “Lý Diệu, anh tới chưa?”

“Tới rồi, anh đang đi tới tiểu khu.”

“Vậy tốt quá, anh mau lên đón em, em sợ lắm.”

Nghe nữ thần nói vậy, bản năng bảo vệ trong tôi tức thì dâng lên, nói: “Đừng sợ, đã có anh đây, anh không sợ nhất là bóng tôi, để anh lên lầu đón em!”

“Vậy được, nhanh lên, em chờ.”

Cúp máy, tôi hưng phấn lên tới đỉnh đầu, lần đầu tiên cảm thấy bóng đêm không hề vô dụng, còn giúp được mình một tay.

Khu nhà của Bạch Phàm là một khu chất lượng trung bình, ngoài hiên rất vắng vẻ, còn có cửa sổ nhỏ của các hộ gia đình.

Nhưng 9h tối, không có ánh đèn, tất cả đen thui một màu, tôi men theo ánh đèn flash vội vàng lên cầu thang.

Trong lòng đang háo hức, hai chân bước không biết mỏi, cũng chẳng thấy sợ hãi gì cả, loáng cái đã lên tới tầng 7, lúc này chợt Bạch Phàm lại gọi tới.

“Lý Diệu, anh tới chưa, em vừa tắm xong. Tới rồi thì chờ em ở dưới lầu một chút, em dọn dẹp xong hãy lên.”

Nghe Bạch Phàm nói, tôi chẳng hiểu ra sao: “Anh đã sớm tới rồi mà, 5p trước chẳng phải em gọi điện bảo anh lên lầu còn gì?”

Bạch Phàm im lặng một hồi, rồi mắng một câu: “Nghịch ngợm!”

Sau đó nhỏ giọng nói: “Lý Diệu, em nhát gan lắm, đừng có nói đùa làm em sợ. Vừa rồi em vẫn luôn ở trong nhà tắm, nào có gọi cho anh đâu!”

Nghe những lời Bạch Phàm nói, nhìn xung quanh bóng đêm vô tận, hai chân tôi liền cứng đờ!

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258