Chuyến xe bus số 13

Phần 61
Phần 61: CHUYỂN HỒN

Trong tình thế nguy cấp này, đầu tôi chỉ nghĩ mau chóng cứu Vương đại lão, vậy mà Tiểu Sở lại nói không được tin lời ông ta. Chẳng có thời gian suy nghĩ nhiều, tôi chạy nhanh ra ngoài, thẳng tiến về hướng nhà Vương đại lão.

Cũng may nhà Vương đại lão cách đó không xa lắm, lúc chúng tôi tới nơi thì cũng vừa gặp người nhà Trương gia xách dao đến gây sự. Mặt Trương gia còn chưa ráo nước mắt, nắm con dao trong tay, tức giận đạp cửa xông vào. Phía sau anh ta là năm sáu người thân trong nhà, vừa để trợ uy, vừa để phòng xảy ra chuyện.

Mấu chốt lúc này, là bất kể thế nào tôi cũng không được để Vương đại lão nguy hiểm tính mạng, vội chạy theo đám người vào trong. Trương gia trông thấy Vương đại lão thì chưa động thủ ngay, mà cầm dao chỉ vào ông ta: “Ngươi con mẹ nó, con trai ta vừa bước khỏi cửa, ngươi đã trù ẻo nó, miệng thối đúng là đã làm con ta chết, ngươi đền mạng đi!”

Vương đại lão hoảng loạn trốn ở đầu giường, nói: “Anh không thể vô lý như vậy được. Quẻ bói nhìn ra chuyện này, tôi đã nói rõ năm mười cho nhà anh, giờ xảy ra chuyện, sao lại bắt tôi đền?”

Trương gia nghe thì hỏa khí càng bốc ngùn ngụt, giơ dao lên đòi chém. Tình thế quá khẩn cấp, tôi không để ý nhiều, vội lao đến đạp anh ta ngã xuống đất. Trương gia kêu lên một tiếng, con dao văng ra, tôi co chân hất con dao đi, cả đám người đều ngây ra.

Đám người thân của Trương gia thấy vậy, lập tức nổi nóng, quyết ăn thua đủ với tôi. Nháy mắt một đám cả nam lẫn nữ vây tôi lại, mặc kệ là thế nào, nam thì đấm đá, nữ thì ra sức cào. Lão Lưu với Chu Tráng cũng xông vào can ngăn, nhưng đám người quá đông, không làm gì được.

Đột nhiên, có một tiếng la lớn: “Dừng tay! Tôi giúp là được chứ gì!”

Người la lên là Vương đại lão đang đứng ở đầu giường, cuối cùng thì đám người nhà Trương gia cũng dừng tay, hung tợn nhìn ông ấy, nói: “Lão giúp cái rắm, người chết rồi, lão còn giúp được gì?”

Vương đại lão chậm rãi nhích chân đến mép giường, thấp giọng nói: “Người đã chết, tôi vô pháp làm cậu ấy sống lại. Nhưng tôi có cách để con trai các người ở lại bên mình!”

Trương gia nãy giờ ngồi dưới đất, bò dậy lạnh giọng nói: “Ở lại bên mình? Người chết rồi, ở lại có ích lợi gì?”

Vương đại lão nhìn hắn rồi nói: “Con trai anh mới chết, ba hồn bảy phách chưa tiêu tán, tôi có bản lĩnh có thể chuyển hồn cậu ấy vào bất cứ vật nuôi nào trong nhà. Tuy rằng bề ngoài thay đổi, nhưng ít nhất vẫn là con của các người!”

Vương đại lão nói nghe rất khó hiểu, cả nhà Trương gia nhìn nhìn lẫn nhau, lúc sau Trương gia nói: “Lão nói xằng bậy cái gì? Ý lão là từ giờ về sau, ta phải gọi vật nuôi trong nhà bằng con trai?”

Nói rồi hắn giơ nắm đấm lên định đánh. Chợt có tiếng phụ nữ phía sau cản lại: “Anh, anh đợi đã. Nếu Vương đại lão thực sự có bản lĩnh này thì chúng ta cứ thử xem, dù có thế nào thì nếu nó còn ở lại trong nhà, chúng ta vẫn chăm sóc nó được!”

Trương gia nghe em gái nói thì từ từ buông tay xuống, cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Con ta là lão trù ẻo chết, việc này, con mẹ nó lão phải chịu trách nhiệm đến cùng!”

Vương đại lão bất đắc dĩ xua tay: “Chịu, chịu trách nhiệm đến cùng, anh cứ yên tâm. Anh mau mang xác con về, trước khi trời sáng phải làm cho xong pháp sự!”

Dưới sự khuyên bảo của người nhà, Trương gian hung tợn trừng mắt lườm Vương đại lão, sau đó kéo nhau đi ra ngoài.

Chuyển hồn của một người chết sang người vật nuôi, chuyện này thoạt nghe quả thực khó mà tin, Từ bán tiên này lợi hại đến thế sao?

Tôi quay sang hỏi lão Lưu: “Lão Lưu, Từ bán tiên chẳng phải là chuyên xem bói, còn có bản lĩnh này ư? Vừa rồi những gì ông ấy nói, ông đã từng thấy bao giờ chưa?”

Lão Lưu đáp: “Ai có bản lĩnh gì, chúng ta không nói trước được. Có điều phương pháp này ta có nghe qua, gọi là chuyển quỷ hồn, chỉ là chưa được chứng kiến tận mắt thôi!”

Các vùng nông thôn xa xôi, dân trí thấp, đều tương đối mê tín, nhưng chính miệng lão Lưu thừa nhận có việc như vậy, tôi liền tò mò đến cực điểm. Chuyển hồn quỷ, có vẻ rất huyền diệu!

Sợ người nhà Trương gia đổi ý, quay lại trả thù, tôi với lão Lưu ở lại bảo vệ Vương đại lão, đến 12h đêm thì Trương gia mang thi thể con trai đến, tiếng khóc vang cả một khu.

Tiếng ồn ào khiến toàn bộ người dân xung quanh đều đổ ra xem. Nhà Vương đại lão bị người dân vây chật như nêm, ai ai cũng xì xào bàn tán, mong chờ chứng kiến sự việc có một không hai này.

Vương đại lão chống gậy ra ngoài sân, đến bên cạnh xác cậu thanh niên, đánh giá cẩn thận trên dưới, sau đó gật đầu nói với Trương gia: “Đã chọn được vật nuôi cần chuyển hồn sang chưa?”

Trương gia giơ tay ra hiệu cho đám người nhà, một người ôm con gà trống đi tới. Vương đại lão cầm đầu con gà, ước lượng nói: “Được, gà trống thông linh, tốt lắm tốt lắm!”

Nói rồi ông ta buộc con gà trống vào cái xác, sau đó đi vào trong nhà. Lát sau, trên tay ông ta bưng đầy đồ đạc dụng cụ, đi ra chuẩn bị làm pháp sự. Tuy ngoài sân có ánh đèn, lại có rất đông thôn dân vây quanh, nhưng nhìn cảnh này, tôi cũng không khỏi rùng mình.

Vương đại lão cầm một đoạn vải đỏ, cắt đôi, sau đó lần lượt buộc vào hai chân người chết. Vừa buộc, ông ấy vừa lẩm bẩm: “Trói hồng mang, xả quỷ hồn, âm tào địa phủ bất khai môn!”

Dứt lời cầm một quả cân sắt, thòng dây thừng rồi treo vào đầu con gà trống. Lại lẩm bẩm: “Gà trống chở hồn đi ngàn dặm, sinh linh âm dương, dung nhất thể!”

Những câu niệm chú quái đản khiến người nghe không khỏi sởn tóc gáy. Con gà trống bị trói có vẻ hoảng loạn, đập cánh liều mạng chạy trốn. Vương đại lão bình tĩnh túm nó lại, cầm nó hua trên thi thể từ đầu đến chân, ba vòng trên trán, ba vòng ở mắt, cuối cùng là ba vòng dưới chân.

Xong xuôi, ông ta rút ra hai cây ngân châm, một cây cắm vào đỉnh đầu cái xác, cây còn lại cắm vào đầu con gà, hét lớn: “Qua!”

Con gà trống vốn đang giãy dụa kịch liệt, nháy mắt liền xụi lơ. Thôn dân chứng kiến đều ồ lên thành một mảng: “Thật đúng là tà môn!”

Vương đại lão thấy gà trống nằm im, đặt nó sang một bên, con gà ánh mắt trừng lớn, giống như nhìn thấy điều gì kinh khủng, đứng yên không động đậy, đã hoàn toàn mất đi sự sống.

Trương gia trợn mắt hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mặt, run run nói: “Xong rồi?”

Vương đại lão gật đầu: “Đêm nay anh mang con gà về đặt cạnh thi thể. Sau ba ngày thì mang thi thể đi hạ táng, việc chuyển hồn coi như thành công.”

Trương gia nuốt nước bọt nhìn xác con mình, rồi lại nhìn con gà: “Nhưng làm sao tôi biết được con gà này là con trai mình?”

Vương đại lão cười: “Anh thử gọi tên con trai mình xem!”

Trương gia nghe thế, cẩn thận đi tới, e dè cất tiếng gọi: “Nhã nhi, là con sao?”

Không ngờ con gà trống liền ngẩng đầu lên, vỗ hai cánh. Cảnh tượng khiến toàn bộ người trong sân ngây ra. Có thôn dân ôm cả con nhỏ đến xem, thằng bé trông thấy thì sợ hãi òa khóc.

Trương gia thấy vậy, không dám làm ẫm ĩ, vội bảo người nâng cái xác, mình thì ôm con gà quay về thu xếp. Đoàn người đi khỏi, tôi còn nghe thấy Trương gia thân thiết gọi con gà trong tay một tiếng: “Con trai!”

Mọi người đi hết, thôn dân cũng giải tán. Nhìn đồng hồ, đã qua 2h sáng, tôi với lão Lưu nói vài câu cùng Vương đại lão rồi quay về nhà Chu Tráng.

Chuyện được chứng kiến hôm nay làm tôi rất sốc, trên đời quả nhiều kỳ nhân dị sỹ. Hai người về phòng, nằm xuống đi ngủ, trong đầu tôi vẫn không ngừng hiện ra cảnh Vương đại lão mới chuyển hồn, nói: “Lão Lưu, ông nghĩ con gà trống được chuyển hồn, là con trai Trương gia thật không?”

Lão Lưu không trả lời, cau mày suy nghĩ gì đó, tôi lại hỏi tiếp: “Theo ông thì ba ngày sau, con gà sẽ nói chuyện được như con người chứ?”

Lão Lưu vẫn im lặng.

Mất hứng, tôi nhắm mắt đi ngủ, chợt nghe bên phòng Chu Tráng lại có tiếng cãi nhau. Hai vợ chồng họ gây lộn? Đang định trở mình lắng nghe cẩn thận thì đột nhiên lãi Lưu ngồi dậy, hét lên: “Không đúng, việc chuyển hồn này không thích hợp!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258