Chuyến xe bus số 13

Phần 102
Phần 102: CÁI GƯƠNG TRONG LỚP KẾ TOÁN

Đã quá 12h, tim tôi đập gia tốc, kéo thằng bé chạy vội ra ngoài cửa, còn chưa tới cửa thì tiếng cười càng ngày đã càng sát bên, cứ như nó đang ở ngay ngoài hành lang vậy. Thằng bé nghe tiếng cười thì sợ hãi, rụt chân không dám bước, nhỏ giọng nói: “Thúc thúc, con sợ!”

Tôi nhìn nó, đúng là dở khóc dở cười, giờ mới biết sợ à, sao lúc cắm đầu chạy vào đây thì không sợ? Tuy nhiên giờ không phải lúc dạy dỗ nơ, tôi cố nuốt cục tức, nhìn chằm chằm ra cửa phòng, nghĩ cách ứng phó.

Tiếng cười bên ngoài càng ngày càng quái đản, ban đầu thì nó giống như đang nô đùa vui vẻ, giờ lại biến thành dữ tợn, nghe mà rét thấu xương.

Không ra ngoài được, tiếng cười ngày một áp sát, tựa hồ đang phiêu hốt ngay ngoài hành lang, bên ngoài có ma!

Nhấc một bộ bàn ghế chặn lại cánh cửa, tôi kéo thằng bé lùi về phía sau, lùi đến bậc thang sân khấu thì căng thẳng nhìn chằm chằm, mấy phút trôi qua, bỗng nhiên tiếng cười ngoài hành lang vụt biến mất, tiếp đó là sự tĩnh lặng đáng sợ.

Sự đáng sợ không chỉ có tiếng cười, mà sự im lặng đằng sau nó cũng chẳng kém cạnh. Thình thích thình thịch, tôi có thể nghe thấy rõ tiếng tim mình đập loạn.

Không ra được, vậy phải ở đây cả đêm sao? Tôi ngoái nhìn phía cửa sổ, vội lôi thằng bé lại gần. Những cửa sổ này đã không còn kính chắn, nếu phải đi ra ngoài thì nhảy qua đó là biện pháp duy nhất. Nhưng đây là tầng 4, bên ngoài trời tối đen như mực, cứ nhằm mắt nhảy xuống, không chết cũng què cụt.

Đang đắn đo không biết xử trí thế nào thì rầm một tiếng, cửa phòng học như bị thứ gì tông vào, cũng may tôi đã cẩn thận chèn bộ bàn ghế nên chưa đến nỗi cảnh cửa bị bật ra.

Sợ hãi nuốt nước bọt, tôi chỉnh độ sáng đèn pin lên mức cao nhất, gắt gao nhìn cánh cửa. Nhưng ngẫm lại thì không đúng, nếu ma muốn xông vào, cần gì phá cửa chứ?

Còn đang ngây người thì thằng bé túm túm tay tôi: “Thúc thúc, có chị gái nào đứng đằng sau kia?”

Có chị gái đứng? Hơ hơ, tôi cười lạnh một tiếng trong lòng, không hề có một ý định nào là quay đầu lại nhìn, trực tiếp ôm lấy thằng bé, quyết định nhảy khỏi cửa sổ. Một bên là gãy chân, một bên là mất mạng, tôi phải chọn giữ mạng mình.

Vừa đặt một chân lên bệ cửa sổ thì rầm một tiếng, cửa phòng đã bị phá tung, một cái bóng vọt vào. Tôi sợ hãi kêu lên thất thanh, bèn giậm người nhảy, bỗng sau lưng có cảm giác bỏng rát, như thứ gì bấu mạnh vào vậy.

Một chân tôi đang ở trên không trung, bóng người kia vọt tới nhanh như chớp, túm được cổ áo tôi, kéo về. Ngã sõng soài ra đất, tôi cuống cuồng cầm đèn pin chiếu loạn. Là chú bảo vệ đã quay trở lại!

Thấy tôi sửng sốt, ông ta liền nâng tôi dậy, chỉ ra cửa la lên: “Chạy!”

Tôi đứng lên, túm tay thằng bé chạy theo ông ấy ra khỏi phòng truyền thông. Tiếng cười ngoài hành lang đã biến mất, đại thúc đi trước dẫn đường, tôi soi đèn pin theo sát phía sau. Vừa xuống đến tầng hai, đang định bước tiếp thì chợt thằng bé kéo tôi một cái.

Căng thẳng quay đầu lại thì thấy nó đứng bất động, tôi nôn nóng hỏi: “Đệ đệ, làm cái gì đấy?”

Thằng bé òa khóc lên: “Chân cháu bị kéo, không đi được!”

Tôi vã mồ hôi, soi đèn xuống dưới chân nó, một cánh tay trắng toát đang túm lấy cổ chân không buông!

Nhấc chân định đạp cánh tay quái đản kia, thì người bảo vệ đã nhanh hơn một bước. Có vẻ cánh tay này rất sợ ông ta, bị đạp, lập tức nó rụt về bóng tối. Cánh tay vừa biến mất thì tiếng cười lại nổi lên, từng tràng cười ghê rợn vang lên trong lớp học kế toán.

Tôi hít sâu một hơi, bế thốc thằng bé lên, bảo vệ nhíu mày, chỉ tay xuống dưới, nói: “Cậu mang thằng bé ra ngoài trước, tôi chặn ở đây!”

Tôi cả kinh: “Ông chặn? Đại thúc, ông cũng sợ ma như thế, chặn bằng cách nào?”

Bảo vệ căng thẳng nhìn về phía cuối hành lang, la lên: “Chẳng phải tôi đã nói là mình học được một số thứ rồi ư, đừng nhiều lời, mau xuống đi!”

Ban nãy vừa thấy gần 12h là ông ta sợ mất vía, giờ nói ông ta có thể chặn ma, tôi không tin được. Nhưng thằng bé vẫn đang trên lưng mình, vẫn phải cắn răng hô một câu bảo trọng, sau đó lao nhanh xuống dưới lầu.

Chạy xuống cầu thang, quay đầu nhìn lại thì bóng người bảo vệ đã bị màn đêm bao phủ, tôi lo lắng đưa thằng bé vào phòng văn thư, nghiêm nghị nói với nó: “Đệ đệ, nghe cho rõ này, ở yên trong phòng, đừng có đi đâu cho tới khi anh quay lại, biết chưa!”

Thằng bé đã biết sợ, liên tục gật đầu. Nói xong tôi xoay người định lên trên tìm chú bảo vệ thì nó nói với theo: “Ca ca, thật xin lỗi, em không cố ý!”

Vẫn luôn cho rằng thằng bé bị thiểu năng về mặt giao tiếp, không ngờ nó lại biết chủ động xin lỗi, tôi sửng sốt một chút, quay đầu nói: “Không sao, lần này em phải nghe anh, cứ ở yên trong đây, đừng đi đâu!”

Dứt lời, tôi mở cửa, nào ngờ thằng bé lại nói một câu: “Là mẹ bắt em làm vậy!”

Một chân vừa bước ra khỏi cửa, không khỏi thu lại, tôi nghi hoặc nhìn thằng bé: “Em nói gì? Mẹ em bắt em làm?”

“Mẹ bảo em chạy vào trong trường!”

Tôi nghe nó nói mà đầu óc choáng váng, chẳng phải thằng bé phát điên nên mới chạy vào ư, sao giờ lại đổ lên đầu mẹ nó?

Vừa muốn truy hỏi thằng bé cho rõ ràng lại vừa lo cho chú bảo vệ, tôi cố nén lòng hiếu kỳ, bảo nó: “Em cứ nghe lời ở lại đây, chờ anh về rồi nói!”

Đoạn, tôi xông ra ngoài, chạy lên tầng 2. Trên tầng 2 cũng không bi quan như tôi tưởng, không máu me đầy đất, không ma quỷ hoành hành, chỉ thấy người bảo vệ lầm lũi đi xuống cầu thang, trông rất mệt mỏi.

Tôi đi qua, nôn nóng hỏi: “Đại thúc, ông thế nào?”

“Không đáng ngại, về phòng thôi!” Sắc mặt ông ta trắng bệch, xua tay đáp.

Tôi liền dìu ông ấy xuống dưới phòng văn thư, biểu hiện của thằng bé đã làm tôi bớt lo lắng, đang ngồi ngây người ở giường, trông thấy chúng tôi về thì rụt rè đứng lên.

Đỡ chú bảo vệ ngồi xuống giường, tôi quay sang rót cho ông ta chén nước, chợt ông ấy nói: “Tiểu tử, cậu bị thương nặng như vậy cơ à?”

Ông ta vừa nói xong thì tôi cảm thấy, đúng là có chỗ nào đó nhưng nhức, cơn đau sau lưng bắt đầu lan ra. Lúc nãy định ôm thằng bé nhảy qua cửa sổ thì có thứ gì bấu vào lưng, tiếp đó căng thẳng tìm cách chạy trốn nên không cảm giác gì, giờ thả lỏng mới thấy, cơn đau thấu xương khiến ruột gan tôi cồn cào!

Cởi áo, soi lưng vào cái gương trong phòng, trên đó là năm rãnh máu. Nói là rãnh máu không hề quá lời, năm vệt ngón tay cào sâu, tạo thành một hàng máu thịt be bét. Thằng bé trông thấy lưng tôi thì òa lên khóc sợ hãi.

Vốn thấy thằng bé này rất phiền, nhưng nhìn biểu hiện nhút nhát của nó, dù gì cũng còn trẻ con nên vơi bớt đi phần nào sự chán ghét.

“Đệ đệ, anh không sao, từ giờ chịu nghe lời là được, đừng bao giờ bén mảng đến nơi thế này nữa!”

Thằng bé lau nước mắt, gật đầu: “Không tới, không bao giờ tới nữa, mẹ có bảo em cũng không đi!”

Ừ nhỉ, ban nãy lúc mình định xông lên tầng 2 thì nó có nói một câu khiến mình hoang mang, bèn hỏi: “Em bói mẹ sai em chạy vào trường, có thật không?”

Thằng bé gật đầu: “Lúc anh đến nhà, mẹ lén nói với em, lát nữa khi anh chuẩn bị rời đi thì phải chạy sang bên trường rồi chờ anh đến cứu!”

Tôi nghe nó nói mà ngớ cả cười, lúc đến nhà, đột nhiên thằng bé ôm đầu kêu gào, chị dâu vào phòng ngủ đóng cửa, hơn 10p mới ra ngoài, đó là lúc chị ta dặn thằng bé ư? Nhưng vì sao chị ấy phải làm vậy, đây là con mình dứt ruột đẻ ra, làm thế khác nào hại nó?

Khả năng chị dâu giấu mình điều gì đó, nhưng nghĩ nát óc cũng không ra, tôi hỏi: “Đệ đệ, thế em có biết lúc con sống, cha em có cuốn nhật ký nào không?”

Thằng bé gật đầu: “Có, ngày nào cha cũng viết nhật ký, mẹ giấu nó dưới ngăn tủ, hàng ngày đều giở ra đọc!”

Tôi nuốt nước bọt, hai mắt trợn lớn, chị ta nói dối! Hóa ra lúc ở nhà, chị ấy lật tung khắp nơi tìm chỉ là che mắt, bản thân đã giấu cuốn nhật ký đi rồi. Đại thúc thấy chúng tôi nói mấy câu ngắt quãng, không khỏi thắc mắc: “Hai người nói cái gì thế.”

Chợt nhớ chị dâu có kể, lúc còn bé, thằng nhỏ đi lạc vào trường học nên bị ma ám, tôi bèn hỏi ông ta: “Đại thúc, nghe mẹ thằng bé nói, lúc nhỏ nó đi lạc vào đây nên mới nhạy cảm với ma quỷ, ông ít nhiều cũng biết về âm dương, thử xem giúp nó được không?”

Đại thúc gật đầu, giơ tay kéo thằng bé đến trước mặt, đánh giá sơ qua, nói: “Không việc gì, thằng bé này rất ‘sạch sẽ’, nó chưa từng chọc phải tà ám!”

Không hề chọc phải tà ám? Tôi nghi hoặc hỏi thằng bé: “Em thấy trong người có chỗ nào khó chịu không? Sao hồi tối ở trong nhà lại ôm đầu la hét?”

Thằng bé cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Em bị đau đầu, từ bé đã bị rồi!”

Đại thúc nhìn thoáng qua, nhàn nhạt nói: “Không phải ma ám, là bệnh lý, đến bệnh viện kiểm tra là được.”

Giờ tôi mới phần nào yên tâm, đồng thời trong đầu dấy lên nghi ngờ về vợ của Ngụy Hữu Chí. Định mang thằng bé ra ngoài, nhưng đại thúc sợ bị ma bám theo nên bảo chúng tôi ở lại căn phòng nhỏ đã được bố trí trận pháp này.

Một lát sau thì thằng bé lăn ra ngủ, tôi với người bảo vệ ngồi nói chuyện: “Đại thúc, ông không phải thầy âm dương chính thức, sao lại ở đây, ngày nào cũng đương đầu với đám ma quỷ?”

Đại thúc gật đầu cười nói: “Đã nhiều năm rồi, cũng bao nhiêu người khuyên nhủ. Nhưng tôi công tác ở đây từ hồi trẻ, có quá nhiều kỷ niệm, nên lưu luyến không rời!”

Tôi thở dài, những người thuộc thế hệ trước đều có sự lưu luyến với công việc như vậy, đại thúc cống hiến cả tuổi trẻ cho ngôi trường, không muốn rời đi, coi như cũng là duyên phận.

“Phải rồi đại thúc, rốt cuộc ban nãy trên tầng 2 xảy ra chuyện gì?”

Đại thúc ưu tư, nhớ lại: “Hai mươi năm trước, đây là một trường cao đẳng. Tôi phụ trách công tác hậu cần, đám sinh viên thân thiết gọi tôi là Chu thúc, các giảng viên trong trường cung rất chiếu cố tôi!”

Nói đoạn, ông thở dài: “Sau đó thì lớp kế toán trên tầng 2 có một nữ sinh chết, bắt đầu từ đó thì mỗi ngày chết thêm mọt người, vô cùng thê thảm!”

“Mỗi ngày chết một người?” Tôi cau mày kinh ngạc.

“Đúng vậy, giai đoạn đầu thì mỗi ngày một người, về sau biến thành túm năm tụm ba nhảy lầu, không ai ngăn lại được!”

Ma quỷ ở ngay bên trên, chúng tôi ngồi tầng dưới bàn chuyện về nó, thật quá kích thích, tôi châm điếu thuốc, rít một hơi, nói: “Đại thúc, chuyện này hơi đáng sợ, đừng nói nữa, chờ sau rồi nói!”

Đại thúc cười khổ: “Không sao, phòng này của tôi an toàn. Cũng khó được giãi bày với ai, có cậu ngồi nghe tôi vui lắm!”

Mạng mình được ông ta cứu, thôi thì cắn răng nghe vậy, tôi gật đầu. Thấy tôi đồng ý, đại thúc tiếp tục kể: “Cứ như vậy, nhảy lầu rồi lại nhảy lầu, tự sát hết người này đến người khác, một nửa sinh viên nữ khoa kế toán đã chết. Lãnh đạo nhà trường thấy sự việc nghiêm trọng, liền tạmd dình chỉ toàn khoa. Nào ngờ những sinh viên đó, tuy không đi học, nhưng trời tối lại mò đến. Giai đoạn đó tôi phụ trách trực đêm, đám sinh viên thường ngày qua lại rất tốt với tôi, ban đầu tôi không đồng ý, nhưng chúng cứ năn nỉ ỉ ôi, đành cho chúng vào, kết quả…”

Nói tới đây, người bảo vệ già không khỏi nước mắt hai hàng: “Kết quả là đám nữ sinh vốn dĩ may mắn còn sống, đã tự sát tập thể trong lớp! Chúng chết còn thảm hơn những đứa trước, có đứa còn tự cắt đầu mình!”

Tôi nghe mà bàng hoàng, điếu thuốc đã cháy đến tận gốc, run rẩy dụi đi, hỏi: “Trong trường chết nhiều người như vậy, sao những nữ sinh đó còn dám quay lại? Họ quay lại làm gì?”

Đại thúc ho khan một tiếng rồi thở dài: “Sau này có học chút ít về thuật âm dương tôi mới được biết, lúc đó chúng đã bị mê hoặc tâm trí, tất cả đều lén bỏ trốn mà chạy tới. Chúng nói với tôi là quay lại lớp lấy đồ, đi một mình sợ nên rủ bạn bè đi cùng, chỉ mấy phút là xong việc. Tôi nghe thế mủi lòng, bèn để chúng vào, tất cả là do tôi, đáng lẽ tôi phải ngăn chúng, là do tôi!”

Đại thúc càng nói càng kích động, cơ thể run run, nước mắt lăn dài xuống cằm. Tôi đã hiểu vì sao ông ta lại kiên trì canh giữ ngôi trường bỏ hoang này, hẳn là ông ấy đã đổ hết trách nhiệm về cái chết của những nữ sinh lên đầu mình, xuất phát từ sự áy náy và hối hận, nên quyết cố thủ ở đây.

Trầm mặc một lúc, tôi hỏi: “Thế căn nguyên từ đâu mà những nữ sinh đó tự sát?”

Đại thúc trấn tĩnh lại tâm tình, nói: “Bởi vì cái gương trong phòng học đấy!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258