Chuyến xe bus số 13

Phần 31
Phần 31: ĐI TÌM QUAN QUÂN

Vương Đại Trung nói ra cái tên này khiến tôi sững sờ, câu chuyện rẽ lối quá nhanh, chẳng ai kịp định thần.

Dù biết lão Vũ có nhiều bí mật, nhưng không ngờ lão lại có bí mật lớn như vậy!!

Tôi đi một vòng từ Tân Giang đến khu kinh tế mới, xuyên suốt từ đông sang tây của thành phố, trên đường đi còn suýt thì bỏ mạng trong nhà khách, chỉ vì tìm kiếm tài xế thứ tư.

Kết quả thì sao, tài xế thứ tư lại là người mà ngày nào tôi cũng gặp.

Thấy tôi sững người, Vương Đại Trung nói tiếp: “Lão đệ, trên đời này người biết chuyện chỉ có mình tôi, nếu cậu đi hỏi lão Vũ, nhất định lão sẽ biết là tôi tiết lộ, thế thì tôi…”

Tôi thật thà gật đầu: “Vương đại ca yên tâm, tôi sẽ không làm việc hồ đồ như vậy đâu. Anh chịu nói bí mật đã là đại ân nhân của tôi rồi!”

Lúc này anh ta mới nhẹ nhõm thở phào: “Mười năm trước, chuyến xe ba lần xảy ra tai nạn, không một ai sống sót. Cánh tài xế chúng tôi cùng nhau phản ánh lên thành phố, nhưng chẳng ai quan tâm. Hết cách, lãnh đạo tranh đành phải căng da đầu mà tiếp tục bố trí người chạy tuyến 13.”

“Lão Vũ lái chuyến đó trong bao lâu?”

Vương Đại Trung ngẩng đầu cố lục lọi trí nhớ: “Sau khi lão Vũ nhận là người thứ tư lái chuyến xe, đám tài xế già chúng tôi bị cho về hưu sớm không có lý do. Rốt cuộc anh ta lái bao lâu, thật sự không biết!”

Tôi nghe thế thì ngạc nhiên hỏi: “Cho về hưu sớm? Công ty ta còn có chế độ này ư?”

Vương Đại Trung cười: “Cái này sao gọi là chế độ, nó là thủ đoạn. Nhiều người chết như thế, đám đồng nghiệp bọn tôi cứ bàn tán xôn xao, cuối cùng chẳng biết đắc tội với nhân vật lớn nào mà bị triệt tiêu hết!”

Nói xong anh ta vỗ vai tôi: “Tất cả đám tài xế bị mất việc, chỉ riêng lão Vũ vẫn được giữ lại làm. Lão đệ à, quan hệ của hắn e là không đơn giản. Cậu ngàn vạn lần đừng nên chọc vào thì hơn!”

Những lời Vương Đại Trung nói khai sáng cho tôi rất nhiều. Tuy lần này không có được đáp án mình mong muốn, nhưng ít nhất thì cũng có thu hoạch cần thiết. Hàn huyên qua loa dăm ba câu, tôi và lão Lưu cáo từ rồi rời khỏi nhà Đại Trung.

Vừa bước ra đến sân, Vương Đại Trung chợt chạy theo, nói: “Lão đệ, cũng không thể để cậu đi một chuyến vô ích. Tôi nói cho câu một bí mật, thôn Đường Oa Tử có một người tên là Quan Quân, hắn là đối thủ một mất một còn lâu năm với Vũ Bảo Khố. Nếu muốn tìm hiểu thêm về họ Vũ kia, thì tìm Quan Quân là tốt nhất!”

Quay về khách sạn, lão Lưu vẫn đang suy tư gì đó suốt đường về.

“Lão Lưu, ông nghĩ gì thế?”

Lưu Khánh Chúc lắc đầu: “Cái tên Quan Quân mà Đại Trung nói, hình như ta đã nghe ở đâu đó, cứ cảm thấy có ấn tượng.”

Tôi thở dài: “Thôi đừng nghĩ nữa, cứ đi thẳng đến Đường Oa Tử tìm anh ta là xong!”

Lão Lưu dựa cây gậy vào thành giường, tràm giọng: “Nếu có thể không đến Đường Oa Tử thì cố gắng không đến. Ở đó không có chỗ cho người ngoài đâu.”

Tôi dửng dưng cười: “Lão Lưu, không có chỗ cho người ngoài thì cũng đi được chứ sao, chắc nó không thể đáng sợ hơn Hổ Yêu Sơn đâu.”

“Được, đi thì đi. Có điều ta nhắc ngươi trước, thôn Đường Oa Tử rất phức tạp, đừng dễ tin người quá.”

Nói xong câu này, Lưu Khánh Chúc liền lên giường đi ngủ. Tôi nằm giường bên mà chẳng ngủ nổi, trong lòng cứ đắn đo về lão Vũ, bỗng nhiên cảm thấy xuất thân của hắn không hề đơn giản. Cái đồng hồ giết người gây hoang mang dư luận, theo lý thì người đứng đầu chắc chắn mất chức, nhưng lão Vũ lại vẫn ung dung giữ ghế của mình.

Đằng sau hắn có rất nhiều chuyện để nói!

Sáng hôm sau, tôi với lão Lưu bắt chuyến xe sớm nhất quay về công ty, trên đường đi hẹn nhau, thứ hai tuần sau sẽ đến thôn Đường Oa Tử tìm Quan Quân.

Về đến công ty, vừa hay lại gặp lão Vũ, từ xa trông thấy tôi, khuôn mặt hằm hằm đột nhiên trở thành tươi cười: “Lão đệ, về rồi à? Tôi nghe nói cậu tự nghỉ phép.”

Gặp lão Vũ lúc này, tâm trạng tôi rất phức tạp, vừa có phần oán hận, vừa có phần căm ghét. Hắn chính là tài xế thứ tư, bản thân biết rõ tuyến xe này nguy hiểm dường nào, nhưng vì sao cứ nhất quyết dí mình vào?

“Đi dự lễ cưới!”

Càng nhìn càng thấy hắn phiến toái, không muốn bắt chuyện, tôi bịa ra lý do rồi đi về hướng ký túc. Thấy thái độ của tôi, lão Vũ còn ở phía sau mắng với theo vài câu.

Mấy ngày không gặp, tên tiểu Lục này lại béo thêm một chút, thấy tôi về, nói phải đón gió tẩy trần cho tôi. Tôi liền gọi điện cho Bạch Phàm, hẹn tối đi ăn.

Cũng may là lần này nàng không dẫn cô bạn gái Thang Nghiêu đi cùng, bữa ăn diễn ra trong sự vui vẻ. Ăn xong thì đi dạo, tôi với Bạch Phàm đi trước, tiểu Lục đi sau. Nhớ đến Bạch Phàm từ nhỏ lớn lên ở Đường Oa Tử, tôi muốn hỏi thăm tình hình một chút: “Bạch Phàm, hỏi em câu này. Thôn em có người tên là Quan Quân, em có quen không?”

Bạch Phàm lắc đầu: “Không, thôn em họ Quan chỉ mấy hộ, mà chẳng nghe nói ai tên Quan Quân cả. Sao, người này có quan hệ gì với anh à?”

“Không có gì, anh có việc riêng, mấy hôm nữa đi Đường Oa Tử một chuyến.”

Bạch Phàm nghe tôi nói thì khẽ biến sắc: “Thôn chúng em không hoan nghênh người ngoài đâu. Khuyên anh một câu, nếu không có việc gì thì đừng đi bừa!”

Không hoan nghênh người ngoài? Sao giống lão Lưu căn dặn mình thế? Cố ý tỏ ra không lưu tâm, tôi lại chợt nhớ tới cô gái mặc váy đỏ.

“Phải rồi, cô gái tên Thang Nghiêu lần trước ăn cơm cùng ta, sau khi anh đi thì hai người có liên lạc không?”

Bạch Phàm tỏ ra nhẹ nhàng: “Có chứ, bọn em là bạn thân, tình cảm vẫn luôn tốt mà.”

Tôi vội dặn dò: “Bạch Phàm, có một số việc anh không tiện nói thẳng, nhưng em phải tin anh, sau khi em đi công tác trở về, Thang Nghiêu này đã không còn là Thang Nghiêu lúc trước nữa rồi!”

Bạch Phàm nghe mà bật cười: “Anh nói tầm bậy gì vậy, đừng tỏ ra khó chịu và cằn nhằn thế chứ.”

Còn định mở miệng, Bạch Phàm đã chẳng nghe nữa bước nhanh về phía trước.

11h, mấy ngày nay đi khu kinh tế mới, đều là tiểu Lục lái xe thay, đêm nay cầm vô lăng có vẻ chưa quen lắm. Đường tới xưởng giấy, vẫn có rất nhiều thôn dân lên xe, nghĩ đến Đường Oa Tử, tôi bèn lân la bắt chuyện với khách. Gần ghế lái nhất có một phụ nữ trung niên bế đứa nhỏ, liếc mắt, tôi cười hỏi: “Đại tỷ, hôm nay buôn bán thế nào?”

Chị ta vẻ mặt không vui, cộc lốc đáp: “Cũng được!”

Thấy chị ấy không có hứng nói chuyện, tôi cũng chẳng hỏi thêm, tập trung lái xe. Đến khi xe tới xưởng giấy, thôn dân lục tục xuống xe, tôi mới để ý, chỗ chị gái vừa ngồi có rơi một cái túi thêu màu đỏ. Túi thêu rất đẹp, miệng túi được kéo kín, cũng không mở ra xem, nhưng cầm lên thì nó có vẻ giống một cành cây nhỏ…

Trong lòng vẫn canh cánh về người tên Quan Quân, mấy ngày liền lái xe mà lòng nhấp nhỏm không yên, tôi bèn chạy đi tìm lão Lưu, bàn bạc hay mình đi đến đó trước. Lão Lưu chẳng khuyên can nổi, cuối cùng đành lên đường cùng tôi đến Đường Oa Tử.

Thôn Đường Oa Tử là nơi trồng rau sạch nổi tiếng thành phố, ở đây phần lớn đều là đất hoa màu. Khác với Hổ Yêu Sơn, lần này đi trên đường, có rất nhiều thôn dân chủ động chào hỏi chúng tôi. Mỉm cười đẩy lão Lưu, tôi nói: “Lão Lưu, ông chắc mình đã từng đến đây sao? Thôn dân thân thiện như vậy, đâu có giống ông nói là không có chỗ cho người ngoài?”

Lão Lưu vẫn giữ sắc mặt lạnh băng: “Ta chưa đến bao giờ, chỉ nghe nói thế thôi!”

Bởi lần trước gián tiếp hại chết trưởng thôn Hổ Yêu Sơn, nên lần này bất kể thế nào tôi cũng không tìm trưởng thôn ở đây. Hai chúng tôi bàn bạc, tùy ý tìm một nhà nào đó xin ở lại, trả cho người ta ít tiền, tiện hỏi han về Quan Quân luôn.

Đến ngã tư thôn, thấy một gia đình nhà ngói ba gian khang trang, chúng tôi liền đi tới ngỏ ý xin dừng chân, không nghĩ thôn dân này lại sảng khoái đáp ứng.

Đây là một gia đình lớn, gồm ba thế hệ sinh sống, lúc ăn cơm người ngồi đầy quanh cái bàn to giữa sân, rất vui vẻ. Tôi với lão Lưu ngồi cạnh nhau, thấy có khách đến, trong bữa ăn chủ nhà còn gắp thêm cho vài miếng thịt.

Đang ăn, bỗng tôi chú ý tới người ngồi đối diện mình, trùng hợp, đó lại chính là chị gái mà mình hỏi chuyện trên xe mấy hôm trước. Cao hứng chào hỏi: “Đại tỷ, trùng hợp, vừa gặp tối hôm trước, không nghĩ đến giờ lại ngồi cùng mâm cơm.”

Đại tỷ nhìn tôi nói: “Là sao? Trí nhớ tôi không tốt lắm, cậu cũng làm việc ngoài đồng à.”

Tôi lắc đầu: “Không phải đại tỷ, tối hôm trước tôi gặp chị trên xe bus, chị quên rồi à, lúc đó chị đứng cạnh tôi mà. Lời của tôi vừa dứt, tất cả bàn ăn đều im bặt, có người đang gắp đồ ăn cũng sững sờ mà rơi xuống. Tất cả gia đình chuyển hướng ánh mắt vào tôi, một anh trai nói: “Lão đệ, cậu nhận nhầm người rồi, em gái tôi cả ngày làm việc đồng áng, làm gì có chuyện đi ra khỏi thôn?”

Tôi chẳng hiểu nổi, tuy mình hay quên, nhưng cũng không đến nỗi nhớ nhầm, đại tỷ này rõ ràng mấy hôm trước còn ngồi xe, sao lại không nhận?

“Đại tỷ, chẳng phải chị vào thành phố bán rau củ ư, lúc xuống xe còn để quên cái túi đây này.”

Đại tỷ mặt mê man nhìn tôi, tay nhận cái túi, nói: “Cái túi đẹp thế, tiếc là không phải của tôi!”

Vừa nói, chị ta vừa tiện tay tháo miệng túi ra. Thứ trong túi rơi xuống làm cả bàn ăn sợ hãi chạy tứ tán – một khúc xương ngón tay người!

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258