Chuyến xe bus số 13

Phần 224
Phần 224: ĐẦU ĐUÔI VỤ TAI NẠN XE

Lão Vũ lại chủ động giảng cho tôi về vụ tai nạn xe 10 năm trước. Lúc đầu, anh ta chính là một trong số những người ngăn cản tôi, sau bao nhiêu chuyện xảy ra, rốt cuộc thì anh ấy đã thay đổi cách nghĩ.

Tôi dỏng tai lắng nghe, rất ít khi thấy lão Vũ đứng đắn và bình tĩnh như vậy, anh ta đưa lưng về phía tôi, trầm giọng nói: “Bắt đầu nói từ lão Đường đi! Năm đó, tôi và lão Đường cùng vào công ty làm, xuất thân đều là tài xế bình thường. Tuyến xe số 13 mà hiện nay cậu lái, ban đầu không phải chỉ đến xưởng giấy, mà nó tới tận Hổ Yêu Sơn!”

Tuyến xe 13 ban đầu đến thẳng Hổ Yêu Sơn, thông tin này tôi đã đọc được trong tập hồ sơ thứ hai, hầu hết hành khách gặp nạn trên xe lão Đường đều là người thôn Hổ Yêu Sơn, chuyện này không có gì mới. Lão Vũ nói tiếp: “Hồi đó Hổ Yêu Sơn là một vựa rau lớn, gần như hộ nào trong thôn cũng trồng rau, tất cả kinh tế trong thôn đều trông cậy vào việc mang rau lên thành phố bán. Tuyến xe số 13 này mở ra chính là để phục vụ bà con Hổ Yêu Sơn, mà lão Đường là tài xế đầu tiên!”

Tôi không lên tiếng, nằm trên giường nghiêm túc lắng nghe.

“Lão Đường là một người rất tốt, tính tình hiền lành, chỉ duy có một tật xấu, đó là thích uống rượu! Cả một tuyến đường đó chỉ có duy nhất xe anh ấy chạy nửa đêm, nhắm mắt cũng lái được. Chuyện sau đó thì cậu cũng biết đấy, vào một ngày 15 âm lịch nọ, lão Đường và bạn thân là Triệu Long Phi uống rượu, sau đó lái xe đến dập chứa nước Đường Oa Tử thì lao xe xuống hồ.”

“Sau đó anh ta chạy thoát, không chết!” Tôi không nhịn được mà bồi một câu.

Lão Vũ gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy không chết! Toàn bộ người trên xe, chỉ mình anh ta sống sót, lúc xe gần lao xuống hồ, lão Đường đã nhảy cửa sổ thoát thân. Sau khi chạy trốn, anh ta không về công ty, cũng không đến đồn công an tự thú, mà chạy về nhà Triệu Long Phi, kể lại toàn bộ câu chuyện cho Long Phi nghe, Long Phi khuyên anh ấy ra tự thú, lão Đường mới rời nơi đó mà tìm đến tôi!”

Đến đoạn này thì tất cả những gì lão Vũ nói đều ăn khớp với thông tin tôi điều tra được, anh ấy không hề vấp váp câu nào, tôi tin lần này lão Vũ muốn dốc hết tâm can với mình, không giữ lại điều gì.

Lão Vũ khẽ than thở, nói: “Vũ Bảo Khố tôi thề với trời, lúc lão Đường kể chuyện tai nạn xe, tôi cũng giống Long Phi, khuyên anh ta ra tự thú! Nhưng lão Đường quá sợ hãi, nói rằng sự cố này không thể coi như việc ngoài ý muốn được, anh ấy uống rượu lái xe, sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự, ngồi tù!”

Tôi cười khẩy: “Giống hệt những gì tôi điều tra được, sau đó thì lão Đường tìm đến chú ruột là lãnh đạo thành phố, ỉm vụ này đi?”

Lão Vũ lắc đầu: “Không phải vậy, mà sau đó, lão Đường đi đầu thú!”

“Cái gì? Anh ta đầu thú?” Tôi không tin nổi tai mình.

“Đúng, sau khi được tôi và Long Phi khuyên nhủ, lão Đường đã tới đồn công an tự thú, và khai tất cả vào khẩu cung. Nhưng vụ án chưa được đưa sang khâu xét xử thì tay lãnh đạo kia đã nhúng tay!”

Thật không thể ngờ lão Đường đã từng đi tự thú, chuyện này không nằm trong thông tin tôi tra được, nó là một cú đánh vào tinh thần, tôi cố nén đau nhức vịn tường ngồi dậy: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó thì cậu biết rồi đấy, tay lãnh đạo đã xử lý gọn ghẽ vụ tai nạn, cũng rút luôn khẩu cung từ đồn công an ra. Ngoài tập hồ sơ đầu tiên tôi giấu trong tòa nhà hoang thì những tài liệu khác đều đã bị thiêu hủy.”

Trong lòng tôi à lên một tiếng, chẳng trách trong tập hồ sơ thứ ba lại có cả khẩu cung của lão Đường, những nội dung khác thì ngay ngắn rõ ràng, hóa ra đã được bên công an sửa soạn lại. Xem ra lão Vũ nói đúng, sau khi xảy ra chuyện, không phải lão Đường bỏ trốn ngay, mà ra tự thú trước!

Tôi thắc mắc: “Nếu nói như anh, sau khi gây ra tai nạn, lão Đường không tìm chú mình nhờ giúp đỡ, mà là ông ta chủ động ỉm việc này đi?”

“Đúng, chính là như vậy!” Lão Vũ gật đầu, thái độ cực kỳ nghiêm túc, tôi không mảy may nghi ngơg gì.

“Tại sao lại làm vậy?”

“Ban đầu, tôi và lão Đường được vào công ty làm, đều do chú anh ấy bố trí. Thời điểm lão Đường gây tai nạn cũng chính là giai đoạn mấu chốt trong việc bầu bán ban giam đốc, cậu hiểu chứ?”

Tôi bừng tỉnh đại ngộ mà gật đầu. Cái mấu chốt này là nhạy cảm nhất, tức là lúc đó, tay lãnh đạo dập vụ này không phải vì bảo vệ lão Đường, mà là bảo vệ cái ghế của chính mình.

Nếu vụ tai nạn xe bị công khai, vậy việc lão Đường và lão Vũ vào công ty bằng cách nào sẽ trỏe thành vấn đề. Tuy vấn đề này nhỏ thôi, nhưng với đối thủ cạnh tranh thì nó lại là vết nhơ trong việc lạm dụng chức quyền.

“Nói vậy thì vì bản thân mà tay lãnh đạo bất đắc dĩ phải theo vụ này tới cùng!”

“Đúng! Lúc đó thành phố đang thay đổi cơ cấu, hai người được đề cử đều chực chờ đối phương lộ ra nhược điểm. Vừa hay lúc đó chú của lão Đường đang là giám đốc chỗ chúng ta, cho nên phải xử lý gọn ghẽ vụ tai nạn!”

Tôi thở dài một hơi, hóa ra ngọn nguồn của việc bao che, là vì tranh đấu trên chốn quan trường đây là điều mà trước đây tôi không nghĩ tới.

“Bọn họ còn vu oan cho Triệu Long Phi, ép một người đang sống sờ sờ tự sát. Anh thì sao, anh cũng biết toàn bộ sự việc, sao họ lại không giết anh, sao anh lại sở hữu tập hồ sơ thứ ba kia?”

Lão Vũ quay đầu nhìn tôi: “Triệu Long Phi chết, lão Đường ân hận lắm, biết người tiếp theo chính là tôi, chính tay lão đưa hồ sơ cho tôi, là muốn giữ cho tôi một mạng!”

Ngàn vạn lần cũng không nghĩ tới, chứng cứ quan trọng nhất để lật lại bản án lại do chính tay lão Đường giao lão Vũ giữ, xem ra tình bạn của họ rất sâu đậm. Lúc tôi mới vào công ty, lão Đường cứ độc lai độc vãng, chẳng hề tiếp xúc với lão Vũ, diễn xuất cũng rất hay!

Lão Vũ thở dài nói tiếp: “Lão Đường uống say khiến toàn bộ thôn dân trên xe chết, đúng là phải chịu trách nhiệm. Nhưng anh ấy cũng coi như là tự thú chưa toại nguyện!”

Tự thú chưa toại nguyện? Lần đầu tôi được nghe cụm từ này.

“Sau đó thì sao? Vụ tai nạn bị dập, vậy mà tay lãnh đạo vẫn yên tâm để lão Đường công tác ở đơn vị?”

Lão Vũ xua tay: “Sau khi vụ việc xảy ra, lão Đường bị giấu đi một thời gian. Mãi đến khi tay lãnh đạo đắc cử, dưới sự kiên trì của lão Đường, chú anh ấy mới miễn cưỡng đồng ý, đuổi việc tất cả tài xế từng quen biết lão Đường, cho anh ấy vào ban hậu cần.”

Hóa ra là như vậy, qua lời kể của lão Vũ, cuối cùng tôi cũng đã có cái nhìn tổng thể về vụ tai nạn xe. Nói đến đây, lão Vũ chợt căng thẳng, đến cạnh mép giường tôi, hạ giọng nói: “Tôi kể đầu đuôi sự việc cho cậu, chính là muốn cậu hiểu, lão Đường không phải không dám nhận trách nhiệm, anh ấy là người đáng tin!”

Thấy lão Vũ có vẻ cẩn thận, tôi nghi hoặc: “Anh cần tôi phải tin lão Đường để làm gì?”

Lão Vũ nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: “Bởi vì lão Đường đang giúp cậu!”

Anh ta vừa dứt lời, lồng ngực tôi bỗng khó thở, ho khan một trận. Vuốt vuốt ngực, tôi nói: “Lão Đường giúp tôi? Chuyện này, con mẹ nó lấy cơ sở đâu ra?”

Lão Vũ khá kích động, ghé sát thêm vào tôi nói nhỏ: “Tôi hỏi cậu, lúc mới nhận chuyến xe 13, ai là người nói cho cậu ở Đường Oa Tử đã xảy ra 3 vụ tai nạn?”

“Lão Đường!” Tôi buột miệng, rồi lập tức thấy chấn động. Vấn đề này mình đã từng nghĩ tới, nhưng mãi vẫn chưa nghĩ ra, lão Đường là tài xế đầu tiên, cũng là đương sự đang lẩn trốn, rõ ràng vụ tai nạn đã qua 10 năm, trên internet còn chẳng có thông tin gì, tại sao lão lại chủ động nói cho mình?

Lão Vũ không giải thích, nhìn như xoáy vào đầu tôi, hỏi tiếp: “Thế ai nói cho cậu, ba tài xế trước khi xảy ra chuyện, đều chở một bà lão để quên sọt đồ ăn?”

“Cũng là lão Đường!” Tôi hơi sốt ruột, gắt: “Con mẹ nó anh đừng úp mở với tôi nữa, rốt cuộc anh muốn nói cái gì?”

Lão Vũ thè lưỡi liếm cặp môi khô nứt nẻ: “Sau khi lão Đường xảy ra chuyện, hai tài xế sau đó đều bị tai nạn ở đúng vị trí đó. Đây không phải sự cố ngoài ý muốn, mà là có tà ám quấy phá!”

Càng đi sâu vào vấn đề, nội dung lão Vũ nói càng khiến tôi thấy hứng thú.

“Tà ám quấy phá?”

Lão Vũ gật đầu: “Bao gồm cả vụ tai nạn đầu tiên của lão Đường, không phải do anh ấy say rượu nên lao xe xuống hồ, mà là, đêm đó có tà ám xuất hiện!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258