Chuyến xe bus số 13

Phần 170
Phần 170: ĐẠI THẦN

Đó là một con chó săn toàn thân đen nhánh. Con chó lớn này từ đâu ra? Sợ nó cắn, tôi run rẩy, vội nhảy vào bên trong, đóng cửa, chốt khóa.

Sáng hôm sau, vợ Chu gia nấu bữa sáng, để phần tôi trong bếp, còn hai mẹ con vào phòng ăn. Cái này thật quá đáng, tôi đâu phải bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm, sao ăn cũng phải tránh?

Ăn xong, thay bộ quần áo leo núi, vừa định ra cổng thì vợ Chu gia tròn phòng gọi: “Cậu đi đâu thế?”

Nói chuyện mà còn phải cách một cánh cửa, tôi không kiên nhẫn đáp: “Đi leo núi!” Rồi chẳng thèm đợi chị ta phản ứng, tôi liền đẩy cửa đi ra ngoài. Còn chưa ra khỏi sân, vợ Chu gia chợt cuống quýt chạy theo: “Cậu còn leo núi cái gì, vẫn còn thảnh thơi như vậy à. Không được đi đâu cả, ở nhà chờ chú Quách đến!”

Tôi hơi bực, đáp: “Đại tỷ, chị ở nhà chờ là được rồi, tôi cũng đâu phải người mua rượu giả cho Thái Tuế uống!”

Nói đoạn tôi lại định xoay ngườu, vợ Chu gia vội túm chặt lấy tôi, nói: “Tối qua hai mẹ con tôi lại nghe thấy ông già kia tới. Cậu đừng có đi lung tung, ở đây chờ chú Quách nghĩ cách đi!”

Lại nghe thấy??

Tối qua đưa Thang Nghiêu về nhà xong thì tôi liền đi ngủ, còn chẳng nằm mơ gì, một mạch tới sáng.

“Rốt cuộc thì chị có nghe ông ta nói gì không?”

Vợ Chu gia sắc mặt ngưng trọng, gật gật đầu: “Tối qua tôi cố ý dỏng tai lắng nghe, ông già kia mắng cậu cả đêm, lời nói rất khó nghe!”

Mắng mình?

Ngoài tay lãnh đạo thành phố, tôi chưa từng đắc tội với ma quỷ nào, sao lại mắng tôi? Hay thật là Thái Tuế đổ chuyện này lên đầu mình?

Thấy tôi sửng sốt, chị ta đẩy tôi vào phòng, nói: “Tiểu tử cậu ít trải, thiếu hiểu biết, chuyện này không qua loa được, cậu tuyệt đối không thể đi. Chờ lát nữa chú Quách đến, nghe xem ông ta nói gì.”

Đẩy tôi vào phòng, sợ tôi trốn đi, chị ta còn cắn răng ngồi cạnh, cùng nhau chờ lão Quách. Một lát sau thì Thang Nghiêu ăn mặc gọn gàng đến tìm tôi đi leo núi. Hôm trước đã nói cho vợ Chu gia rằng Thang Nghiêu đóng giả ma nữ, giờ trông thấy cô ấy, chị ta liền tức giận ra mặt, tỏ thái độ khinh ghét.

Thấy hai chúng tôi ngồi với nhau, Thang Nghiêu cười đểu, bảo tôi mau sắp xếp đi leo núi. Tôi chưa kịp mở miệng thì vợ Chu gia nói: “Cô nương này có ra dáng cô nương không vậy? Con gái mà hẹn con trai đi lên rừng, đêm hôm khuya khoắt còn mò cửa sổ nhà người ta? Ai da đúng là không biết xấu hổ!”

Vợ Chu gia nói rất ngoa ngoắt, tôi ái ngại nhìn Thang Nghiêu, ban đầu thì cô ấy sửng sốt, nhưng lập tức cười khanh khách đi đến trước mặt vợ Chu gia, nói nhỏ: “Chị dâu, biết tại sao nửa đêm tôi ngó cửa sổ phòng chị không? Là anh nhà báo mộng cho tôi, nghe nói chị với một trai trẻ ở chung nhà nên bảo tôi sang kiểm tra đấy!”

Vợ Chu gia nghe vậy thì mặt tái đi, Thang Nghiêu nói tiếp: “Chị dâu, có biết hôm đầu tiên tôi thấy gì trong phòng chị không? Tôi thấy trưởng thôn đã chết, ngồi bên cạnh nhìn chị ngủ!”

Nghe câu này, chẳng những vợ Chu gia mà đến tôi còn thấy sởn gai ốc, mấy hôm nay chị ta sợ hãi Thái Tuế đến chết khiếp rồi, giờ nghe Thang Nghiêu nói vậy, vừa sợ vừa tức. Vợ Chu gia đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, xắn tay áo định làm lớn chuyện.

Tôi đang suy nghĩ phải làm thế nào để can ngăn, thì chợt lão Quách tới. Ông ta tới thật đúng lúc, vợ Chu gia thấy ông vào, liền ngồi phịch xuống phản, hừ một tiếng.

Lão Quách từng này tuổi, đương nhiên nhìn là biết chuyện gì xảy ra, thấy không khí căng thẳng, ông ta không hỏi mà lảng sang chuyện khác: “Vợ Chu gia, tối qua ngủ có ngon không?”

“Khụ, chú Quách, cả đêm cháu không ngủ, chỉ chờ chú đến, tối qua Thái Tuế lại tới!”

Lão Quách không ngạc nhiên lắm, quay đầu nhìn tôi, khẽ gật đầu: “Giọng nói vẫn phát ra từ phòng cậu này?”

Vợ Chu gia vội nói là đúng, còn kể việc ông lão kia mắng chửi tôi cho lão Quách nghe. Lão Quách thở dài: “Anh bạn trẻ, cậu không phải người trong thôn, chuyện này làm cậu bị liên lụy rồi!”

Chưa kịp trả lời thì vợ Chu gia đã hỏi: “Chú Quách, chú nói vì sao Thái Tuế lại ở trong phòng cậu ấy? Nó có ảnh hưởng gì đến mẹ con cháu không?”

Lão Quách đáp: “Hôm qua tôi có đến nhà Lý mập, cùng ông ta nghiên cứu, cậu ấy cũng nói, cậu này chọc phải Thái Tuế sẽ xui xẻo.”

“Lý mập? Có phải người mà vợ anh ấy biết nhảy đại thần? (Một dạng giống như lên đồng ở VN)”

Lão Quách gật đầu: “Đúng vậy, trong thôn ta, hai vợ chồng nhà đó biết ít nhiều về phương diện này, nếu tối qua Thái Tuế lại tìm đến, vậy đừng chậm trễ nữa, mau qua nhà đó đi.”

Lão Quách nói thế thì buổi leo núi hôm nay coi như bỏ, không biết là vợ Chu gia sốt ruột dọn về nhà ở, hay là lo lắng cho an toàn của tôi, mà cuống cả lên.

Nhảy đại thần là một phương pháp xem tà bệnh độc đáo của Đông Bắc, để cho đại thần nhập vào người, sau đó người bệnh có thể đối thoại trực tiếp với đại thần, rất mang màu sắc kỳ bí.

Nhà Lý mập cách đó không xa, lúc chúng tôi đến thì thấy trong sân có chiếc xe hơi, nhà họ đang xem bệnh cho người trên thành phố xuống.

Vào trong nhà, chúng tôi xếp hàng chờ ngoài hành lang, tôi tò mò chen lên nhìn lén. Trong phòng chật kín người, ngồi chính giữa là một phụ nữ, miệng ngậm điếu thuốc đang nói chuyện với một bam giới ngồi đối diện, bên cạnh chị ta còn có một gã béo.

Có điều lạ là, người phụ nữ hút thuốc này, mở miệng ra nói sặc một mùi khẩu âm Tứ Xuyên, tôi nghe chẳng hiểu gì, chị ta nói một câu thì gã béo phải phiên dịch một câu.

Lão Quách cũng chen lên, nói nhỏ với tôi: “Bên cạnh là Lý mập, còn người hút thuốc là vợ cậu ấy, tên Mỹ Linh!”

Tôi gật đầu: “Bác Quách, chị Mỹ Linh này là người Tứ Xuyên à? Đi lấy chồng xa thế!”

Lão Quách lắc đầu: “Không, cũng là người Đông Bắc thôi, hiện giờ cô ấy đang bị đại thần nhập, người nói chuyện chính là đại thần!”

Vấn đề của người trên thành phố xuống xem ra rất khó giải quyết, Mỹ Linh hút liên tiếp năm sáu điếu thuốc. Nửa tiếng sau vẫn chưa xong việc, Thang Nghiêu kéo tôi ra sau, cười nói nhỏ: “Ban nãy tôi nghe loáng thoáng, cái gì mà Thái Tuế, rồi lại có ông già nói chuyện, rốt cuộc là sao?”

Chuyện kể ra khá phức tạp, tôi chỉ nói ngắn gọn là nhà vợ Chu gia đào phải Thái Tuế nên giờ tôi gặp phiền toái. Thang Nghiêu suy tư gì đó gật đầu, cười cợt: “Chờ lát nữa chị Mỹ Linh xem bệnh, nếu không được thì tôi chữa cho anh, tôi cũng biết xem tà bệnh đấy!”

Hai chúng tôi đang nói chuyện thì bên trong chắc cũng vừa xong việc, tay nam giới thành phố kia móc ra một xấp tiền đưa cho Lý mập, tất cả khom lưng đi ra ngoài.

Ở một thôn hẻo lánh mà cũng có người thành phố xuống xem bệnh, khả năng Mỹ Linh này đúng là có bản lĩnh. Thấy họ ra ngoài, lão Quác vội gọi tôi vào.

Vào trong phòng, chị Mỹ Linh đã búi lại đầu tóc, liếc nhìn tôi, hỏi: “Anh bạn, cậu làm sao?”

Sặc mùi Đông Bắc!! Thật quái lạ, vừa nãy rõ ràng chị ta nói chuyện với người thành phố bằng giọng Tứ Xuyên, chẳng lẽ là đại thần nhập thể thật sao?

Lão Quách sốt ruột kể lại tình hình của tôi cho chị ấy nghe, Lý mập đứng cạnh nói: “Ai da, tối qua nó lại đến tìm à? Vậy mau xem đi!”

Mỹ Linh gật đầu, chậm rãi nói: “Tôi vừa mới xem bệnh cho người ta xong, đến chiều mới thỉnh đại thần lại được để xem cho cậu!”

Thang Nghiêu tò mò: “Chị Mỹ Linh, người thành phố vừa rồi là bị sao?”

Mỹ Linh nói: “Là một chủ doanh nghiệp ở thành phố, thích ăn thịt rắn, giờ bị người ta tìm đến!”

“Người đó bị bệnh gì?”

Lý mập đứng cạnh, cười nói: “Toàn thân mọc vảy rắn!”

Vợ Chu gia đứng ngay sau tôi, nghe anh ta bói thì kêu lên một tiếng, toàn thân run rẩy.

Nếu chiều mới thỉnh được đại thần, giờ hãy còn sớm, chúng tôi thu xếp về nhà trước. Vợ Chu gia lo lắng sợ hãi nên chẳng buồn nấu cơm, tôi ra quán cơm đầu thôn mua mấy phần về cùng ăn.

Ăn xong, ngồi tán gẫu một lúc, đến 2h chiều thì tất cả lại quay lại nhà Lý mập.

Ngồi xuống đối diện với Mỹ Linh, Lý mập thì đứng cạnh, tay phải cầm một chiếc trống cổ, tay trái cầm cái dùi. Trước khi thỉnh đại thần, Lý mập đốt một nén nhang cắm vào cái bát hương trên nóc tủ. Xong xuôi, Mỹ Linh nhắm hai mắt, còn Lý mập bắt đầu cất tiếng hát. Giọng anh ta oang oang, hát kiểu tùy xướng, vừa lắc lư vừa gõ trống, từ ngữ hát ra cũng rất quái lạ, nghe không hiểu gì.

Mỹ Linh ngồi đó toàn thân rung lên, giờ đang ban ngày, không đến nỗi quá sợ hãi, nhưng nhìn Lý mập hát, Mỹ Linh rùng mình, tôi cũng hơi căng thẳng.

Năm phút sau thì người Mỹ Linh càng ngày càng run mạnh, giống như sắp ngã khỏi ghế, tôi lo lắng định đị lên đỡ chị ta thì đột nhiên…

Mỹ Linh trợn trắng hai mắt, không run nữa, tùe từ cất giọng Tứ Xuyên hỏi tôi: “Ngươi có chuyện gì?”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258