Chuyến xe bus số 13

Phần 112
Phần 112: NGHỀ GIA TRUYỀN

Chắc cái cầu thang này chính là dẫn tới tầng ngầm mà mắt trâu nói. Tôi cắn răng bật đèn flash điện thoại, lấy can đảm bước xuống. Qua chỗ ngoặt thì phát hiện một cánh cửa sắt lớn, hít sâu một hơi, tôi kéo ra, mùi máu tươi nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Soi đèn nhìn quanh một vòng, tôi sợ đến phát run.

Đó là một căn phòng kín mít, diện tích chừng 40m2, hai mươi mấy tượng thùng gỗ đầy máu dựng ven tường, đằng trước là một đám người với diện mạo kỳ quái.

Giống hệt những gì mắt trâu nói với tôi, đám người này đều bị biến dạng, mỏ gà, tai chó, đuôi cáo gì đó, đều có hết. Họ ngồi ngay ngắn ở nơi đó, nghe tiếng động thì không hẹn mà đồng loạt quay đầu. Bị nhiều quái nhân như vậy nhìn minht chằm chằm, tôi kinh sợ toát mồ hôi, cũng may là họ chỉ quay đầu nhìn chứ không đứng dậy.

Đám người biến dạng, thùng gỗ chứa đầy máu, xem ra mắt trâu không nói dối!

Cố gắng kìm nén nỗi sợ, tôi bước tới, đến gần một người có đôi tai chó, sợ bị cắn nên đứng cách một chút. Gã thấy tôi lại gần, tuy nét mặt không biến đổi, nhưng ánh mắt có thể thấy rất kích động, tròng mắt đảo quanh, cuối cùng nước mắt tràn bờ mi, rơi xuống.

Tôi kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: “Anh là người Thương Khâu, Hà Nam?”

Tuy không cử động, nhưng con ngươi của tai chó lắc lư theo chiều dọc từ trên xuống dưới. Tôi hiểu ý, hỏi tiếp: “Có phải lão Chu nhốt các anh dưới này?”

Lại tiếp tục biểu hiện là đúng, xem ra mắt trâu nói thật, ngoài việc thàn trí còn thanh tỉnh thì hơn hai mươi người đàn ông khỏe mạnh cứ như con rối, không cử động, cũng không nói được. Tầng hầm lạnh lẽo, ẩm ướt, đám người quần áo rách rưới, đầu bù tóc rối ngồi ngay ngắn, toàn thân bốc mùi hôi tanh khó ngửi.

Tôi cẩn thận quan sát, trong đây ngoài những thùng máu và quái nhân ra, thì sau lưng mỗi người đều giắt một tượng gỗ có khắc mắt. Đống người gỗ chắc đã bị ngâm lâu trong máu, từ trên xuống dưới một màu đỏ thẫm. Mỗi tượng gỗ, đôi mắt đều được khắc rất có thần, tôi phải bội phục tay nghề của lão Chu tự đáy lòng, có thể nói là một đại sư nhất đẳng.

Cạnh những tượng gỗ, còn có một con dao khắc, thiết nghĩ, mắt trâu không dám tự hủy những tượng gỗ này là có liên quan đến nỗi sợ dao khắc. Tôi thuận tay vung lên, tháo cả tượng gỗ và dao khắc xuống, nhìn cái tượng gỗ cứ y như người thật, lạnh cả sống lưng. Không nghĩ nhiều, tôi giơ tượng gỗ lên, hung hăng ném mạnh xuống đất. Bốp một tiếng, cái tượng gỗ bị va đập, đứt đầu. Tượng gỗ vừa hỏng thì tai chó xụi lơ quỵ xuống, sau đó ôm đầu thở gấp, một lúc sau mới dần bình tĩnh lại.

Người đàn ông tai chó hồi phục, rối rít quỳ xuống dập đầu. Nhìn anh ta cũng tầm tuổi mình, tôi nào nhận nổi đại lễ này, vội đỡ dậy hỏi han sự tình. Sau khi nghe lời anh ta nói y hết mắt trâu, tôi mới yên tâm, quyết định giải cứu những người còn lại.

Cả hai đang bận rộn dỡ đám tượng gỗ thì chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, trong lòng thầm kêu: Không xong, lão Chu quay về rồi!

Hai chúng tôi tăng tốc phá hủy những tượng gỗ, chẳng bao lâu sau thì kétttt một tiếng, cửa sắt bị mở toang. Lão Chu đứng ở cửa, hai mắt long sòng sọc chỉ vài mặt tôi, hét lên: “Nhãi ranh, ngươi phá hủy tâm huyết của ta!”

Dứt lời, lão lấy con dao khắc ra, rút con dao khắc động vật, lẩm bẩm niệm chú. Đột nhiên những quái nhân chưa được cứu chợt đứng phắt dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh.

Hỏng rồi!!!

Những đôi mắt vừa mới đầy sự sỡ hãi hoang mang, giờ đã trở nên trống rỗng vô hồn, tôi với tai chó hoảng hốt lùi lại vài bước, đám người như phát điên, bắt đầu xông tới.

Đang chuẩn bị phải khổ chiến thì bỗng lại có tiếng bước chân dồn dập, tiểu Chu và Hoàn Tử Đầu cũng đã tới. Nhìn thấy đám quái nhân, đầu tiên là cả hai sững sờ, sau đo Hoàn Tử Đầu phản ứng được, chửi tục một câu, lao đến giúp tôi.

Hoàn Tử Đầu là chuyên gia đánh đấm, tuy đám quái nhân sức rất khỏe, nhưng vẫn không thể đánh lại hắn. Chỉ có điều, những quái nhân bị đánh bật ra, mặt đầy máu lại đứng dậy, tựa như chẳng biết đau đớn là gì!

Thấy Hoàn Tử Đầu ra tay quá tàn nhẫn, tôi vội hô: “Nhẹ tay một chút, họ đều là người tốt!”

Hoàn Tử Đầu mắng: “Đều biến thành quái vật, con mẹ nó tốt ở chỗ nào?”

Thật khó xử, chợt trong cái khó ló cái khôn, tôi vội la lên với tiểu Chu: “Tiểu Chu, cô mau giật những tượng gỗ xuống!”

Tiểu Chu cũng rất bất bình với những gì lão Chu làm, vừa nghe tôi nói liền chạy tới tháo đám tượng gỗ xuống, lão Chu muốn ngăn, nhưng vì là cháu ruột nên không hạ thủ được, đàn trơ mắt nhìn từng cái tượng gỗ bị ném gãy.

Theo những tượng gỗ bị phá hủy, đám quái nhân rốt cuộc cũng ngã xuống, đau đớn rên rỉ. Mấy người chúng tôi cũng chẳng khá hơn là bao, chân tay mặt mũi bị cào máu be bét. Hoàn Tử Đầu có vẻ đã hiểu ra, trừng mắt siết chặt nắm đấm tiến lại chỗ lão Chu.

Tôi vừa thở hổn hển, vừa giữ hắn lại, nói: “Đừng, lão già như vậy rồi, anh đấm một cái là lão chầu trời luôn đấy!”

Hoàn Tử Đầu tức giận giậm chân bình bịch, vừa định mở mồm thì tiểu Chủ thấp giọng hỏi ông nội: “Ông, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Thấy tất cả tượng gỗ đã bị hủy, lão Chu thở dài một tiếng rồi ngồi bệt xuống đất. Tiểu Chu lo lắng chạy tới đỡ lão, những quái nhân đã khôi phục thần trí, chỉ vào mặt lão, mắng: “Lão già này là kẻ lừa đảo, về nông thôn lừa bọn ta lên đây, ngày nào cũng ép uống máu, biến chúng ta thành người không ra người, quỷ không ra quỷ!”

Tiểu Chu nhìn đám quái nhân, rồi nhìn lão Chu, khó tin được, hỏi: “Ông nội, chẳng phải ông nói họ không chịu được khổ nên về quê hết rồi ư? Sao giờ tất cả lại ở đây?”

Lão Chu cố trấn định đứng vững, hữu khí vô lực nói: “Khụ… Chu gia nhà chúng ta, mười tám đời tổ tiên đều là thợ khắc gỗ, nhưng tới đời con thì ta e là không truyền nổi nghề nữa rồi!”

Nói xong, lão ngưng một chút rồi nhìn tiểu Chu, tiếp: “Nghề khắc gỗ nhà ta, nhìn bề ngoài chỉ là một nghề thủ công thuần, nhưng thật ra bên trong có rất nhiều quy củ và lưu ý. Con sinh vào ngày 7 tháng 7 âm lịch, tiết quỷ, là ‘quỷ thủ’ mà thợ khắc gỗ kiêng kỵ nhất. Người sinh vào ngày này, cả đời sẽ không thể điêu khắc vật sống, không thể khắc đôi mắt của chúng.”

Hoàn Tử Đầu nghe mà như lạc vào sương mù, hỏi: “Nếu cô ta khắc mắt thì sao? Nó sẽ sống dậy à?”

Lão Chu lắc đầu: “Không đến mức sống dậy, nhưng sẽ tổn thọ chính bản thân thợ khắc. Pàm nghề khắc gỗ, sao có thể cả đời không khắc vật sống nào chứ, vì muốn truyền nghề xuống thế hệ sau, tôi liền nhớ đến cách làm của tổ tiên.”

Nói tới đây thì tiểu Chu bật khóc, run rẩy nói: “Ông, những người này do ông nhốt ở đây thật ư? Bộ dạng của họ cũng là do ông làm?”

Lão Chu nhắm mắt gật đầu, lát sau mới chậm rãi nói: “Ba con dao khắc mà tổ tiên truyền lại, thực chất là để cho ‘quỷ thủ’ dùng, chỉ cần hạ chú vào những người này, dùng ba con dao khắc mắt những tượng gỗ ngâm máu, chờ đến khi họ hoàn toàn biến thành hình dáng động vật, ‘quỷ thủ’ sẽ điêu khắc được vật sống mà không cần sợ giảm tuổi thọ, nghề gia truyền của nhà chúng ta sẽ được nối dõi.”

Tiểu Chu lắc đầu, khóc lớn hơn: “Ông, con đã nói với ông bao nhiêu lần rồi, con không thích khắc vật sống, khắc những thứ khác cũng được mà.”

Người tai chó nghe vậy nói: “Lão Chu, bọn tôi đều tin tưởng ông mới theo ông từ dưới quê lên đây. Ai mà chẳng lớn lên nhờ công sinh dưỡng của cha mẹ, lão làm thế thật quá thất đức!”

Dứt lời, đám người thi nhau chửi rủa.

Rốt cuộc, lão Chu cũng rớt nước mắt hối hận, gật đầu liên tục, nói: “Là tôi quá ngu dốt, thật lòng xin lỗi mọi người!”

Toàn bộ sự việc đã sáng tỏ, giờ việc đổ lỗi cho ai không mang nhiều ý nghĩa nữa, tôi hỏi: “Bộ dạng của họ như vậy, có thể khôi phục lại không?”

“Có, chưa bị biến đổi hoàn toàn thì vẫn khôi phục được!”

Lão Chu lau nước mắt, nói: “Tôi có cách, chỉ cần giải chú là được, có điều hơi mất thời gian, nhưng tôi sẽ có trách nhiệm đến cùng!”

Thấy lão Chu thái độ thành khẩn, tai chó thở dài: “Lão Chu, từ lúc chúng tôi theo ông đến đây, ông vẫn luôn chiếu cố, chỉ là chuyện này…”

Hoàn Tử Đầu nghe đến đó thì xua tay: “Được rồi, cứ vậy đi, bọn ngươi tìm tạm chỗ ở gần đây, mỗi ngày bắt lão già này xem bênh, bao giờ khỏi mới thôi, ta sẽ cho người canh chừng lão.”

Đám quái nhân nhìn lẫn nhau, gật đầu đồng ý. Thấy tất cả đã giải quyết xong, tôi thở phào, chợt nhớ đến căn phòng dành riêng cho tượng gỗ mà tiểu Chu nói, bèn hỏi: “Thế căn phòng cho tượng gỗ là chuyện gì?”

Lão Chu sửng sốt, chắc không nghĩ là tôi biết cả việc này, nói: “Đó không phải thứ tà ám gì cả, tôi thỉnh thoảng cũng xem tà bệnh cho người khác, chẳng qua là ít ai biết đến thôi. Những tượng gỗ mà lần đầu cậu tới đây gặp trên giá, đều là những người tôi từng chữa, nếu nghiêm trọng sẽ khắc mắt lên, đặt trong phòng để giữ hồn thay cho họ!”

Người bệnh? Tôi cả kinh, vội lấy điện thoại ra, tìm ảnh chụp Bạch Phàm, hỏi: “Lão Chu, ông xem có nhận ra người này không?”

Lão Chu cầm lấy điện thoại, nhìn bức ảnh, gật đầu: “Tuy đã nhiều năm, nhưng cô gái này không thay đổi gương mặt mấy, tôi nhớ rõ, năm đó đã chữa tà bệnh cho cô ấy!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258