Chuyến xe bus số 13

Phần 219
Phần 219: THẦY BẮT MA

Địa chỉ Hoàn Tử Đầu gửi cho tôi là một nơi nhỏ bé hẻo lánh, nhà máy sản xuất que cay ở thôn Hồ Đào, khu kinh tế mới.

Sự xuất hiện đột ngột xủa lão Vũ làm tôi rất vui, hiện giờ không bắt được lão Đường, lão Vũ cũng là một trong những tài xế từng lái chuyến xe 13, có anh ta không những có thể cung cấp manh mối về tên trộm mộ, mà còn có thể đứng ra làm chứng chống lại tay lãnh đạo.

Câu cuối mà Hoàn Tử Đầu nhắn, chỉ đến một mình, câu này hơi thừa. Đạo Điên thì chẳng biết đã đi đâu, tiểu Lục thì bận tối mắt, chỉ còn có mình tôi là rảnh rỗi. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm bắt xe đến thôn Hồ Đào.

Khu kinh tế mới là địa bàn của Hoàn Tử Đầu, theo như hắn nói thì ở đây, đến con chuột cũng nhận ra hắn. Tôi không biết là hắn trở về bằng cách nào sau khi mất tích tại Tứ Bình, bên cạnh đó việc lão Vũ đột nhiên xuất hiện cũng là nghi vấn.

Xuống xe, đi bộ thêm mấy dặm mới tới được thôn Hồ Đào. Mặc dù có tên là Hồ Đào, nhưng trong thôn lại trồng toàn cây hạnh, cả một rừng hạnh rộng mênh mông không nhìn thấy bờ.

Đứng ở cửa thôn, gọi điện cho Hoàn Tử Đầu, hắn bảo tôi đứng yên đó, sẽ cho người ra đón. Một lát sau thì có chiếc xe máy chạy tới, cầm lái là một tên trẻ tuổi mặc áo sát nách màu đen, đàn em của Hoàn Tử Đầu.

Ngồi lên sau xe, đi hơn 10 trên đoạn đường xóc nảy mới đến nhà máy ở chân núi. Hôm nay trời nắng chói chang, phải giơ tay che mắt mới nhìn được mấy chữ viết trên cánh cổng xi măng: Nhà Máy Que Cay Đường Tăng.

Tên đàn em nhảy xuống gõ bang bang vào cánh cổng đỏ, hai cánh cổng sắt được kéo vào trong. Bên trong nhà máy tràn ngập mùi que cay, trên những dây chuyền còn chất đầy bán thành phẩm chưa hoàn thành. Đi qua mấy gian nhà xưởng, trong cùng có một gian được ngăn bằng vách thép, Hoàn Tử Đầu đứng ngoài cửa, mồm ngậm điếu thuốc, tay vẫy vẫy: “Huynh đệ, đến rồi à!”

Tôi cẩn thận đánh giá một chút, người đứng hút thuốc cùng Hoàn Tử Đầu bên ngoài có hai ba tên, trong phòng có vài tên nữa, đều là đàn em.

“Anh mang nhiều người tới như vậy à? Lão Vũ đâu?”

Hoàn Tử Đầu chỉ tay vào trong phòng: “Ở bên trong!”

Nói rồi liền bá vai tôi đi vào, đây chắc là văn phòng của chủ nhà máy, chiếc quạt đang thổi ào ào, trên bàn chất đầy những sổ sách giấy tờ, đôi chỗ còn dính cả mỡ que cay.

Đằng trước cái bàn làm việc là một chiếc giường đơn sơ, lão Vũ đang nằm đắp chăn. Tôi kinh ngạc đi tới bên cạnh, lão Vũ trên mặt đầy râu ria lởm chởm, ánh mắt tán loạn nhìn khắp nơi, miệng lẩm bẩm những từ vô nghĩa.

Giác quan thứ sáu mách bảo tôi, đây là lão Vũ thật!

“Lão Vũ, tôi đây!” Tôi khẽ gọi một tiếng.

Nghe thấy âm thanh, lão Vũ quay đầu nhìn tôi rồi chợt hoảng hốt, tay túm chặt mép chăn, chỉ vào tôi mắng to: “Ma! Cút, cút xa ra…”

Rồi lại đột ngột giơ hai tay ra đòi bắt lấy tôi, tôi giật mình đứng dậy, Hoàn Tử Đầu liền sai đàn em đè anh ta xuống, nói: “Phát điên rồi!”

Tôi hít sâu một hơi: “Sao lại bị điên?”

“Không biết, anh thấy đấy, dáng vẻ này giống như sợ quá mà phát điên. Lúc tôi tìm thấy thì anh ta đã như vậy rồi!” Hoàn Tử Đầu ấn mẩu thuốc vào cái gạt tàn, lắc đầu.

Quan sát kỹ lão Vũ một lần, tinh thần lão rất mẫn cảm, hai mắt láo liên đảo đi đảo lại, cứ như đang đề phòng thứ ma quỷ gì đó thật.

“Mà tiểu tử nhà anh, sao ở Tứ Bình lại mất tích, về đây từ lúc nào?”

Hoàn Tử Đầu bất đắc dĩ cười: “Anh còn hỏi tôi à? Sáng hôm đó ngủ dậy, anh, Đạo Điên và Lý Đồng chả thấy bóng dáng ai cả.”

Tôi nghe vậy thì ái ngại, nhớ lại hôm đó mình với Đạo Điên đi ra ngoài, đúng là đã không nói cho hắn biết.

“Tại đi vội ấy, thấy anh ngủ như lợn chết nên không gọi. Thế sau khi dậy thì anh đi đâu? Sao không quay về nhà nghỉ?”

Hoàn Tử Đầu uể oải đáp: “Thì tôi gặp chuyện này đây!”

“Chuyện gì?”

“Con mẹ nó!” Hoàn Tử Đầu chửi tục một câu, sau đó bảo đám đàn em: “Hổ Tử, mấy đứa đừng vào đây, một ra ngoài cổng, một còn lại ra đầu thôn đi!”

Tên đàn em tên Hổ Tử vội cúi đầu khom lưng, dẫn theo hai tên đi ra ngoài. Sắp xếp xong, Hoàn Tử Đầu ngồi xuống ghế, nói: “Hôm ấy tỉnh dậy phát hiện bọn anh đi mất, tôi bèn ra ngoài đi dạo. Vừa hay có người bạn nghe nói tôi ở Tứ Bình nên gọi điện, nhưng người bạn đó ở thành phố, tôi liền lên đó!”

“Nam hay nữ?”

Hoàn Tử Đầu ngập ngừng, nhỏ giọng nói: “Nư… nữ!”

Tôi cười khổ: “Tôi đã đoán anh sẽ đi nhà thổ mà, anh thật đúng con mẹ nó vô tư!”

Hoàn Tử Đầu xấu hổ ra hiệu im lặng: “Anh nghe tôi nói hết đã. Đang trên đường tới đó thì tôi nhận được điện thoại của đàn em, nói đã tìm thấy lão Vũ, cho nên vội quay về gấp!”

“Tìm được ở đâu?”

Hoàn Tử Đầu giơ tay vẫy tên tóc vàng đứng cạnh: “Ngươi thuật lại cho anh ấy nghe!”

Tóc vàng nhìn tôi, nói: “Là thế này, đại ca chúng tôi có một mạng chuyên bên phá dỡ di dời, kiêm luôn cưỡng chế. Phát hiện ông ấy ở một quán ăn cũ đã bỏ đi, Cường ca có lần đã từng nói về người này với tôi, nhìn thấy giống, tôi liền gửi ảnh chụp cho anh ấy!”

“Cứu ra dễ dàng như vậy? Không ai canh giữ anh ta?”

Tóc vàng nói: “Có người canh, bên đó không phải địa bàn nên tôi mới gọi cho Cường ca!”

Hoàn Tử Đầu tiếp lời: “Đúng vậy, sau khi vội vàng quay về, tôi liền dẫn người đi cướp lão Vũ!”

Tôi lại nhìn lão Vũ, hỏi: “Lúc cứu ra anh ấy đã điên?”

“Cứu ra đã như vậy, chắc quá hoảng sợ!”

Sợ quá phát điên? Tôi thầm lặp lại câu nói, lão Vũ khá to gan, thứ gì mới khiến anh ấy hóa điên được chứ?

Tóc vàng chen vào: “Cường ca, đệ có ông bác biết xem tà bệnh, từ nhỏ đi theo ông ấy đã chứng kiến không ít chuyện. Người này trông có vẻ như là bị tà ám!”

Hoàn Tử Đầu chống eo gật đầu: “Ta thấy cũng giống. Ngươi tìm người đến xem cho ông ấy đi!”

Tà ám dọa, nói cách khác là đã gặp phải thứ không sạch sẽ. Hoàn Tử Đầu quay lại hỏi tôi: “Anh đến đây, Đạo Điên với Lý Đồng có biết không?”

Nhớ lại tin nhắn Hoàn Tử Đầu dặn mình, tôi đáp: “Đạo Điên thì không biết đi đâu mất, còn Lý đồng… chết rồi!”

“Lý Đồng chết?”

Hoàn Tử Đầu thốt lên, hiển nhiên là bị giật mình…

“Chết rồi! Chết trong một cái hố, những chuyện khác đừng hỏi, tôi cũng không biết tại sao hắn chết! Mà sao anh lại dặn tôi phải đến một mình?”

Hoàn Tử Đầu có vẻ vẫn chưa tiếp nhận được việc Lý Đồng chết, nét mặt đăm chiêu, rút điếu thuốc ra châm: “Chẳng vì sao cả, từ lúc ở thôn ngầm tôi đã cảm thấy tay đạo sĩ thần thàn bí bí phiền phức, lão Vũ lại quan trọng với anh như vậy, tôi không muốn mạo hiểm để người thứ ba biết!”

Tôi nói: “Tuy đạo trưởng kiệm lời, nhưng là người tốt, có thể tin tưởng được!”

Hoàn Tử Đầu nhả khói: “Lão Vũ có liên quan đến vụ kiện, khỏi cần anh ta nhúng tay. Không có đạo sĩ, ta vẫn có thể chữa bệnh cho lão Vũ được!”

Dứt lời hắn quay đầu bảo tóc vàng: “Đông Tử, người bác biết xem bệnh của ngươi còn sống không?”

Tóc vang vội đáp: “Còn, sức khỏe vẫn tốt lắm!”

Hoàn Tử Đầu gật gật, nhìn tôi hỏi: “Nhà máy này tôi bao, là nơi tuyệt đối an toàn. Tôi thấy khỏi cần đi đâu, cứ ngồi đây chờ ông thầy kia tới xem bệnh, được chứ?”

Đề nghị này thì tôi đồng ý, lão Vũ quan trọng như thế, cố gắng hết sức đừng để anh ta ló mặt ra càng tốt. Tóc vàng hí hửng: “Được rồi Cường ca, việc này cứ giao cho đệ, đệ đi mời bác mình đến!”

Hoàn Tử Đầu bèn móc trong ví ra một xấp tiền đỏ, đưa cho hắn: “Biếu bác ngươi tiền uống rượu!”

Tóc vàng cười hớn hở cầm tiền, vội chạy về đón người. Ngồi trong nhà máy chờ đến tận 5h chiều, mặt trời sắp lặn thì tóc vàng mới đưa được ông bác dưới quê lên.

Đó là một ông già với đôi mày ngài, người mặc bộ quần áo màu đen kiểu Tôn Trung Sơn, mắt đeo cặp kính tròn nhỏ, cứ như người từ thập niên 80 xuyên không tới vậy. Tôi với Hoàn Tử Đầu liếc nhìn nhau, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

Thầy âm dương tôi đã gặp có hai loại, một là loại ẩn sơn ẩn thủy, giống kiểu Đạo Điên, nhìn qua thì như một kẻ lang thang lóc chóc không bản lĩnh, nhưng lại là cao thủ thâm tàng bất lộ. Loại còn lại chính là kẻ ăn mặc tỏ ra bí ẩn, tạo cho người ta cảm giác vừa nhìn đã biết là thầy bắt ma, hệt như đám xem bói chân cầu vượt, thực chất thì chả ra cái thá gì.

Mà người đang đứng trước mắt đây, chính là loại thứ hai!

Tuy hoài nghi về năng lực ông ta, nhưng dù sao cũng đã tới, để ông ấy thử xem sao. Ông già tự nói họ tên, giới thiệu mình là đại sư bắt ma cuối cùng còn sống trên đời, tổ tiên hành nghề bắt ma đã từ thời dân quốc. Sau khi ba hoa chích chòe một hồi, để cho thấy mình có bản lĩnh, ông ta còn muốn biểu hiện một chút. Chúng tôi đi vào chỗ trống trong nhà xưởng, ông ta lấy ra một tờ giấy ghi họ tên đặt dưới đất, rồi đậy một tờ giấy vuông lên trên. Sau đó nhìn Hoàn Tử Đầu, nói: “Anh bạn trẻ này, trong tờ giấy kia có họ của cậu, đừng nói ra, tôi sẽ đoán được!”

Hoàn Tử Đầu khá ngạc nhiên: “Được, tôi nhớ rồi. Ông đoán xem tôi họ gì?”

Ông già nhếch mép cười, bấm đốt ngón tay: “Tiểu tử, tôi không cần hỏi sinh thần bát tự, chỉ cần nhìn thần sắc và ánh mắt là có thể đoán được. Cậu họ Trương đúng không?”

Hoàn Tử Đầu còn chưa có phản ứng, tóc vàng đứng cạnh đã vỗ tay cái bốp, lên tiếng: “Bác tính chuẩn quá, hảo hảo!”

Tôi nhăn mặt toát mồ hôi, ông già này là bác của tóc vàng, khả năng trên đường đi họ đã nố qua với nhau, chỉ đoán họ mà cũng gọi là bản lĩnh?

Nhưng Hoàn Tử Đầu đầu óc đơn giản, không phản ứng được bèn đỡ ông ta vào trong phòng. Ông già liếc nhìn lão Vũ, lại bấm đốt ngón tay rồi lấy la bàn ra, xoay quanh giữa phòng hai vòng, chậm rãi nói: “Người này gặp phải ác ma! Có điều tôi dư sức chữa bệnh cho cậu ấy!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258