Chuyến xe bus số 13

Phần 59
Phần 59: DƯƠNG THẢO CÂU

Cái đĩa động đậy, người bị dọa nhất không phải tôi, mà chính là Hoàn Tử Đầu bên cạnh. Tiểu Lục đương nhiên không tin cái địa tự động đậy, hỏi: “Hoàn Tử Đầu, có phải anh rung tay không?”

Hoàn Tử Đầu mắng: “Tôi con mẹ nó còn đang định hỏi anh đấy!”

Tôi cũng chẳng tin cái đĩa tự động đậy, ngẫm lại trong mấy người tham gia, tiểu Lục chân chất thật thà, không làm thế, Hoàn Tử Đầu sợ ma cũng vậy, Bạch Phàm vốn chỉ ham vui, càng không làm trò mèo ấy.

Chỉ còn lại Thang Nghiêu!!!

Ngay từ đầu đòi chơi thỉnh đĩa tiên, tôi đã cảm thấy không hay, mấy người cùng chơi với một hồn ma, chẳng phải chui đầu vào rọ sao?

Ba người chúng tôi hoang mang nhìn chằm chằm cái đĩa, chỉ có riêng Thang Nghiêu là cười vui vẻ.

“Đĩa tiên đĩa tiên, ai trong số năm chúng tôi là xấu nhất?”

Thang Nghiêu hỏi câu này, ai trong chúng tôi cũng tự xấu hổ, thật không ngờ bỗng cái đĩa không do dự mạ di chuyển về phía gần tôi. Mấy người họ thấy vậy thì vừa sợ lại vừa buồn cười, tôi chẳng thấy có gì thú vị, thầm mắng: “Tuy tôi đây không cao to như Hoàn Tử Đầu, nhưng cũng chẳng đến nỗi xấu như tiểu Lục. Đĩa tiên này rõ ràng không chuẩn, chắc chắn là Thang Nghiêu cố ý đẩy nó về phía tôi, khiến mình khó xử.”

Thang Nghiêu cười ngả cười nghiêng, bảo Bạch Phàm hỏi tiếp, nàng nhát gan đương nhiên không dám hỏi, nhưng tiểu Lục thì hưng phấn, nhìn chằm chằm cái đĩa, nói: “Ngài nói xem, tháng này tôi có được phát tiền thưởng không?”

Cái đĩa di chuyển sang chữ không.

Chơi đến đây, tôi cảm thấy vô cùng nhàm chán, vừa định buông tay thì Thang Nghiêu sớm hơn một bước, túm tay tôi, nói: “Tôi đi vệ sinh, mấy người chơi tiếp đi. Trước khi tiễn đĩa tiên thì nhất định phải có một người đặt tay trên cái đĩa!”

Dứt lời liền xoay người rời đi.

Thang Nghiêu đi rồi, màn diễn hiển nhiên là chấm dứt. Hoàn Tử Đầu thấy tiểu Lục hỏi, cũng cắn răng hỏi thử: “Đĩa tiên, ngài nói sau này tôi có được lên làm lão đại khu Phong Mãn không?”

Cái đĩa dịch chuyển đến vị trí có!

Tôi sợ đến nhảy dựng, Thang Nghiêu đi rồi, sao cái đĩa vẫn di chuyển? Nuốt nước bọt, tôi nghi là Hoàn Tử Đầu giở trò. Đang suy nghĩ thì chợt nghe choang một tiếng, người phục vụ không cẩn thận đánh rơi tách cà phê xuống đất.

Tiếng động đột ngột khiến Hoàn Tử Đầu và Tiểu Lục đồng thời giật mình buông tay, chỉ còn tôi với Bạch Phàm vẫn đang giữ tay ở đĩa.

Lúc này thì Thang Nghiêu quay lại, thấy chỉ còn hai chúng tôi, cười ha ha nói: “Bỏ tay thì không được chơi nữa. Chỉ còn đôi này, hỏi chuyện đi.”

Bạch Phàm nghe vậy thì nhìn tôi, nói nhỏ: “Lý Diệu, em sợ lắm, anh hỏi đi.”

Tôi hít sâu một hơi, nói: “Được, anh hỏi, hỏi xong liền nghỉ chơi, chẳng thú vị gì cả.”

Bạch Phàm gật đầu, tôi tùy tiện nghĩ câu hỏi, mở miệng: “Trên đời này có ma không?”

Cái đĩa không động đậy, tôi đang vui mừng thì đột nhiên nó kéo theo ngón tay tôi, di chuyển đến vị trí chữ Có. Mọi người giật nảy mình, không khỏi biến sắc. Tôi thì chẳng sợ, bởi bản thân chẳng tin cái đĩa vớ vẩn lại tự di chuyển được. Thế nhưng vấn đề là hiện giờ chỉ còn tôi và Bạch Phàm, cái đĩa là do Bạch Phàm di chuyển???

Bạch Phàm hoảng hốt rụt tay khỏi cái đĩa, cuộc chơi chỉ còn lại mình tôi. Trong lòng căng thẳng, chẳng nghĩ ngợi nhiều, cũng rút tay về. Hoàn Tử Đầu liền luống cuống, hỏi Thang Nghiêu: “Chẳng phải cô nói trước khi tiễn đĩa tiên đi thì ít nhất phải có một người đặt tay trên đĩa ư? Anh ấy bỏ tay rồi, sẽ sao đây?”

Thang Nghiêu nở nụ cười quỷ dị: “Dù sao thì mấy chúng ta cũng không sao hết. Người xui xẻo là anh ấy!”

Không khí lập tức trở nên khó xử, Bạch Phàm thấy mọi người căng thẳng liền đề nghị tan cuộc rồi ra về. Hoàn Tử Đầu muốn tiễn Thang Nghiêu, nhưng cô ta nhất quyết không đồng ý, chỉ để lại số điện thoại rồi đi mất. Ba chúng tôi đưa Bạch Phàm về chung cư, xong cũng bắt xe quay về.

Trên đường đi, Hoàn Tử Đầu cứ nhẩm nhẩm số điện thoại của Thang Nghiêu, nghe chừng vui lắm. Hắn từng giúp tôi không ít lần, là anh em, tuy lời này khó nghe, nhưng vẫn phải nói: “Số điện thoại này anh đừng có gọi. Thang Nghiêu không phải là người đâu!”

Lời vừa nói hết, Hoàn Tử Đầu khinh thường liếc tôi một cái: “Đĩa tiên nói anh là người xấu nhất trong đám, sao thế, tức à?”

Tôi bất đắc dĩ đề cao âm lượng: “Thang Nghiêu này hơn tháng trước mặc váy đỏ chết quỳ ở cái đồng hồ ma. Có tiểu Lục làm chứng!”

Nói xong, hai chúng tôi nhìn về tiểu Lục đang ngồi ghế trước. Cậu ta nghe thấy, quay đầu lại nói: “Huynh đệ, Thang Nghiêu người ta nhí nha nhí nhảnh từ đầu buổi đến giờ, lại còn vừa cùng chúng ta chơi trò chơi. Sao anh cứ nhất định phải nói cô ấy đã chết? Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, cô ấy không phải người chết ở cái đồng hồ!”

Câu nói của tiểu Lục làm tôi vô cùng thất vọng. Mình cũng thật hồ đồ, ai lại đi bảo một kẻ vô thần như cậu ta làm chứng bao giờ? Hai người này, một thì đầu óc cố chấp, một thì mê gái, mình nói sao mới hữu dụng?

Quay về ký túc, tôi chẳng quan tâm đến họ, chui vào chăn ngủ. Hôm qua vừa bất ngờ đọc được tập hồ sơ thứ hai, chuyện này vẫn luôn canh cánh trong đầu tôi. Tại sao lão Vũ cứ khăng khăng không cho mình đi điều tra?

Còn nữa, hành khách gặp nạn trong ba vụ rõ ràng đều là người Hổ Yêu Sơn, sao lão lại nói dối là người Đường Oa Tử? Chuyện này không thể cứ cho qua như vậy được.

Sáng hôm sau, tôi ăn sáng xong bèn mang theo mấy vấn đề đi hỏi lão Lưu.

Khu 2386 đường Hoài Viễn, không biết mình đã tới bao nhiêu lần rồi. Tầng ba có Lưu Vân Ba, tầng tám có Lưu Khánh Chúc, hai lão già họ Lưu, luân phiên khiến nỗi ám ảnh trong tôi tiếp diễn.

Lão Vũ đã quay lại, hẳn Lưu Vân Ba cũng ở nhà, tôi lo lắng đề phòng, nhanh chóng vọt qua tầng 3. Thật trùng hợp, phòng hắn đang mở, Lưu Vân Ba ngồi trong nhà, chúng tôi nhìn thoáng qua nhau.

Giật nảy mình, tôi vội chạy lên lầu. Lưu Vân Ba hạ chú Bách quỷ khốc môn tàn nhẫn, là muốn hại chết mình.

Cũng may lão Lưu có nhà, tôi vội kể chuyện tập hồ sơ cho ông ấy nghe. Lão Lưu vẫn giữ thái độ không gợn sóng, lại nói một câu y chang lão Vũ: “Đừng điều tra, nguyên nhân vụ tai nạn xe mười năm trước không liên quan gì đến ngươi. Giờ cứ tìm cách để ngươi rời đi là được!”

Câu nói của lão làm tôi mơ hồ, tình hình hiện tại của tôi chính là, tự nhiên có đám người đuổi giết mình, sau đó có người bên cạnh bảo mình mau chạy đi, đừng có hỏi vì sao chúng đuổi.

Tuyệt đối không thể được!

Tôi chịu oan ức, chịu khổ sở, nhất định phải được biết nguyên nhân.

Lão Lưu thấy sự ấm ức của tôi, nhỏ giọng nói: “Ta mới nghe nói được trong giới có một người rất giỏi, rảnh thì cùng ta đi Dương Thảo Câu.” (Câu ở đây có nghĩa là kênh, mương, rạch)

Dương Thảo Câu ở một thị trấn ven thành phố, tôi có người bạn học sống ở đó, mấy năm trước cậu ta cưới vợ, thì tôi bận đi công tác nên không về dự được. Nghi hoặc, tôi hỏi: “Dương Thảo Câu là vùng nông thôn, nghèo lắm, ở đó có cao nhân ư?”

Lão Lưu gật đầu: “Có một bán tiên vô cùng lợi hại. Tuy có thể năng lực không bằng Hà tiên sinh, nhưng người này cũng đã khai thiên nhãn, xem bói số một. Ta đi cầu ông ấy chỉ cho ngươi một con đường, xem chuyện này có cách nào không.”

Nghe lão Lưu giới thiệu như vậy, trong lòng tôi liền lại dấy lên hy vọng. Chẳng nghĩ nhiều, tôi đồng ý, gọi điện cho lão Vũ xin nghỉ, cũng chả mang theo đồ đạc gì, trực tiếp lên đường đến Dương Thảo Câu ở huyện Doanh Khẩu.

Trên đường đi, nhớ tới chuyện tối qua, tôi bèn hỏi lão Lưu, mình còn chưa tiễn đĩa tiên đi đã buông tay thì có làm sao không. Lão Lưu lắc đầu: “Không có đĩa tiên đĩa tiếc gì đâu, chỉ là tiểu quỷ thôi. Còn chưa kể, phương pháp của các ngươi tối qua là sai, tiểu quỷ cũng chẳng thỉnh được lên đâu, không sao cả!”

Lão Lưu nói như vậy, chẳng những không giúp tôi bớt nghi ngờ, mà còn càng làm nỗi nghi ngờ tăng lên, thậm chí sợ hãi. Thế thì tối qua, chẳng có ma quỷ nào làm cái đĩa di chuyển, vậy người di chuyển đia, chẳng phải Bạch Phàm ư?

Bác Lục bảo mình đi tìm tập hồ sơ, Bạch Phàm lại có quen biết với bác Lục. Tôi cứ có cảm giác, vụ tai nạn xe của mười năm trước không hề đơn giản, mà sự phức tạp của những người liên quan còn vượt xa sự tưởng tượng của mình!

Chờ đi Dương Thảo Câu về lần này, mình phải điều tra bí mật về Bạch Phàm và bác Lục mới được.

Đến thị trấn Doanh Khẩu thì đã là 4h chiều, tôi với lão Lưu xuống xe, bắt thêm một chặng nữa, 7h tối mới tới được cái Dương Thảo Câu hẻo lánh này.

Nơi đây còn nghèo hơn so với tôi tưởng, nhà ngói rất ít, hầu hết đều chỉ là nhà vách đất. Hỏi lão Lưu, người cần tìm họ tên là gì, lão lắc đầu nói, chỉ biết ông ấy sống ở đây, mọi người gọi là Từ bán tiên.

Đang lo lắng tôi nay không có chỗ ở, thì chợt nghe phía sau lưng có người gọi tên mình: “Lý Diệu, có phải anh không?”

Quay đầu nhìn lại, chính là Chu Tráng, bạn học đã hơn chục năm không gặp. Chu Tráng mặc cái áo sơ mi rộng thùng thình, quần cũng vậy, có thể thấy cuộc sống cậu ấy không khấm khá gì. Tôi vội chụp vai cậu ta, nói: “Huynh đệ, đã bao năm không gặp rồi. Tôi còn nhớ cậu sống ở Dương Thảo Câu, thật đúng là trùng hợp.”

Chu Tráng nhiệt tình hỏi han, nhưng tôi chẳng nghe được gì, bởi sự chú ý của tôi đổ dồn hết vào một cô gái mặc quần áo đen, tóc dài xõa ngang vai, đứng phía sau cậu ấy.

Người phụ nữ mặt đầy sẹo, chẳng có chút huyết sắc, đôi mắt trợn trắng dã, gắt gao nhìn tôi chằm chằm!

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258