Chuyến xe bus số 13

Phần 149
Phần 149: ÂM KHÍ TRÙM THÔN

Trông thấy tôi, Đạo Điên còn ngạc nhiên hơn, cau mày nhìn. Tôi chưa kịp mở miệng thì anh ta đã hỏi: “Tiểu tử cậu sao lại ở đây?”

Những thôn dân chắc thấy anh ta là đạo sĩ nên cứ nài nỉ giúp thôn bắt ma, tôi cao giọng nói với đám người: “Người này tôi quen, anh ta là diễn viên, chỉ mặc trang phụ biểu diễn thôi, mọi người không thấy áo anh ta rộng thùng thình à? Làm gì có khí chất đạo sĩ nào?”

Thôn dân thấy tôi và Đạo Điên quen biết nhau, lại thấy lời tôi nói rất có lý, không khỏi thất vọng thở dài, giải tán. Mọi người đi hết, tôi vội kéo Đạo Điên lại, hỏi: “Đạo trưởng, tôi đến nhà huynh để để lánh nạn, còn anh tới đây làm gì?”

Đạo Điên ngó trước ngó sau nói: “Đến bắt một thứ!”

Quả nhiên không ngoài dự đoán, lòng tôi căng thẳng, dè dặt nói: “Đến đây bắt một thứ? Nó chạy đến đây à?”

Đạo Điên gật đầu: “Chắc vậy, ở đây âm khí nặng, mà cậu lánh nạn gì trong thôn nhỏ này?”

Anh ta không biết việc tôi đối nghịch với lãnh đạo, tôi đáp qua loa: “Có người bên trên xuống tìm tôi kiếm chuyện, cứ tránh trước thì hơn.”

Đạo Điên gật đầu, có vẻ không hứng thú về chuyện của tôi, vung cây phất trần, nhìn về phía mặt trời đang nhả về tây: “Trời sắp tối rồi, nhà bạn cậu ở đâu, cho tôi tới ở cùng!”

Đạo Điên này cũng thật mặt dày, đã nói là nhà bạn mình mà anh ta cũng không ngại. Nhưng nơi đây xa lạ, nếu không cho anh ta về nhà Hoàn Tử Đầu, có khi lại phải ngủ ngoài gốc cây cũng nên.

Cũng may là Hoàn Tử Đầu hào sảng, không để ý ba chuyện vặt vãnh, nghĩ đoạn, tôi bèn dắt Đạo Điên về. Hoàn Tử Đầu đang ngủ, tôi đánh thức hắn dậy, trông thấy Đạo Điên hắn ngáp dài, khách sáo nói: “Ai da, đạo trưởng đến à!”

Đạo Điên không trả lời, liếc nhìn Hoàn Tử Đầu một cái, đột nhiên cau mày, thái độ trở nên nghiêm túc, thấp giọng: “Mấy ngày không gặp, sao âm khí trên người cậu lại nặng như thế?”

Hoàn Tử Đầu vốn sợ ma, nghe Đạo Điên nói thì hoảng hốt: “Âm khí nặng? Mấy ngày này tôi chỉ ăn ngủ ở nhà, không đi đâu. Hay gặp… gặp ma?”

Đạo Điên ngồi xuống cạnh hắn, nói: “Đúng là cậu gặp ma!”

Lời vừa nói ra, đến cả tôi cũng ngớ người, Hoàn Tử Đầu ngày nào chẳng ở cùng tôi, ma nữ kia là người đóng giả, ngoài đó ra thì còn ma nào nữa?

Đạo Điên dùng ngón trỏ viết gì đó lên lòng bàn tay, rồi xòe bàn tay ra, áp vào trán Hoàn Tử Đầu. Tay vừa chạm phải, Hoàn Tử Đầu liền la lên thất thanh, liều mạng lùi về phía sau. Một lát trôi qua, Hoàn Tử Đầu người đầm đìa mồ hôi, thở hồng hộc như đang rất đau đớn. Đạo Điên thu tay lại, cười nói: “Một tầng ma khí, lại thêm một lớp âm khí, nếu không phải có đồ vật kia bảo vệ, cái mạng nhỏ của cậu sớm đã không còn!”

Hoàn Tử Đầu khó hiểu, hỏi: “Đạo trưởng, dạo này tôi đâu cảm thấy cơ thể có gì bất thường, sao ông lại nói tôi gặp ma, còn nguy hiểm đến tính mạng nữa?”

Tôi ngồi ngẫm nghĩ nãy giờ, chợt nhớ ra, đúng vậy, cách đây không lâu, Hoàn Tử Đầu có từng gặp ma. Chính là Tam Gia thôn, tôi bị lão Tôn nhốt trong nhà kho, hắn nhảy vào giải cứu.

Lão Tôn tốn cả ngày bố trí, thỉnh ma để giết Xuân Sinh, kết quả là Hoàn Tử Đầu xông vào đã làm hỏng kế hoạch. Điều khiến tôi vui mừng nhất lúc đấy, đó là Hoàn Tử Đầu không bị tổn hại gì, chỉ có cái xác là phát nổ, vội nói: “Đúng rồi, đạo trưởng, lần trước đi tìm Trương thẩm ở Tam Gia thôn, lúc anh rời đi, Hoàn Tử Đầu vì cứu tôi mà xông vào một gian nhà kho có thỉnh ma!”

Đạo Điên gật gật đầu, nhìn vào mắt Hoàn Tử Đầu, nói: “Vậy thì chuẩn rồi, nếu tôi đoán không sai, hồn ma trong nhà kho đó, lúc sinh thời là một kẻ lang thang!”

Tôi thầm than Đạo Điên có bản lĩnh, đáp: “Đúng, là một người lang thang, lão Tôn dùng xác chết để triệu hồn.”

Hoàn Tử Đầu nghe vậy thì gãi tai nói: “Nói đến mới nhớ. Rõ ràng tôi và Xuân Sinh tìm được nhà lão Tôn, cũng rõ ràng đi vào nhà kho kia, nhưng sau đó chuyện gì xảy ra thì tôi không nhớ!”

Đạo Điên cười: “Dùng xác thỉnh ma, chiêu này rất độc ác, nếu không phải có đồ vật kia bảo hộ, giờ cậu đã uống canh mạnh bà rồi!”

Tôi nghe mà mơ hồ, hỏi: “Đạo trưởng, anh đừng úp mở nữa, đồ vật đó là cái gì?”

Đạo Điên cởi giày, ngồi hẳn lên giường, chậm rãi nói: “Chính là thứ mà tôi muốn bắt, nó không phải người, cũng chẳng phải ma, bản thân tôi còn chưa xác định rõ nó là thứ gì, chỉ có thể gọi là một đồ vật!”

Họa lớn???

Tôi toát mồ hôi, hỏi: “Ý anh là, thứ bảo hộ Hoàn Tử Đầu là họa lớn mà anh phải xuống núi?”

Đạo Điên khoanh chân, đáp: “Đúng vậy, gọi là họa lớn cũng không sai!”

Tôi nuốt nước bọt, nhớ đến cái chết của hai ông cháu lão Tôn, nói: “Đạo trưởng, cái đêm Hoàn Tử Đầu cứu tôi, phát hiện hai người chết trong sân. Chính là ông lão thỉnh ma và cháu trai, họ trợn trừng mắt, thất khiếu chảy máu chết rất thảm, theo anh…”

Thấy tôi hỏi nghiêm túc, Đạo Điên cười ha hả: “Theo anh cái gì mà theo anh, đó chẳng phải rõ ràng là thứ kia làm hay sao?”

Đầu tôi ong lên, tử trạng của hai ông cháu giống hệt Khâu lão thái và Mộng Nga, nếu đây là do ‘đại họa’ gây ra, vậy chẳng phải Khâu lão thái và Mộng nga cũng chết vì nó chứ không phải vì bác Lục? Bác Lục mà mình vẫn luôn căm hận, lại không phải hung thủ?

Chuyện cứ như vậy mà quay ngoắt 180°, tôi hít sâu một hơi, hỏi: “Đạo trưởng, anh chắc chắn không phải bác Lục làm chứ?”

Đạo Điên khoát tay: “Bác Lục sinh thời là người tốt, chết đi thì chất chứa oán hận mà biến thành ác ma, điều này là đúng. Có điều ngoài việc tác động một số chuyện thì ông ta chưa giết người, cậu không nghĩ đến, nếu ông ấy giết người thật thì Đạo Điên ta sao có thể bỏ qua?”

Nói xong, Đạo Điên liếc tôi rồi tiếp tục: “Âm khí trên người hắn rất quen, đừng nói tiểu tử đầu trọc này, đến cả cậu cũng đã từng gặp đấy!”

Đang đắm chìm trong suy nghĩ bác Lục không phải hung thủ thì nháy mắt, câu nói của Đạo Điên lại kéo tôi xuống đáy vực, khiến tôi sợ đến không đứng vững. Mình và Hoàn Tử Đầu đều có âm khí, đều từng gặp nó?

Tôi ớn lạnh, những người mà tôi với Hoàn Tử Đầu gặp chung khá ít, tự nhiên tôi có một suy đoán, liệu nó có phải chính là kẻ lừa đảo luôn ẩn nấp cạnh mình không?

Đạo Điên thì chỉ biết bắt ma, chứ chẳng có tình cảm gì với chúng tôi, nói xong liền lăn ra ngủ. Tôi và Hoàn Tử Đầu ngồi sững sờ, ai nấy đều có tâm sự riêng. Cả đêm, cố nhắm mắt thế nào cũng không ngủ nổi, tôi nhường giường cho Đạo Điên, mình thì ra ngoài sân ngồi hút thuốc.

Kẻ luôn thúc giục tôi tra án là bác Lục, cái này chính xác, nhưng kẻ giết người lại là ‘đại họa’. Nó giết Khâu lão thái, giết Mộng Nga, là để giúp bác Lục một tay ư?

Nói như vậy, phải chăng bác Lục vô tội, mình đã trách oan Bạch Phàm với ông cô ấy? Thức trắng cả đêm đến sáng, Đạo Điên tỉnh dậy thấy tôi thâm quầng mắt thì lầm bầm mắng là đồ nhát gan, không có tiền đồ.

Tôi thở dài, cả ba ăn sáng xong, bèn cùng Hoàn Tử Đầu lên bãi chôn mèo. Trên đường đi, Hoàn Tử Đầu cứ thắc mắc mãi về thứ bảo vệ mình, Đạo Điên lại chỉ lắc đầu làm hắn rất hoang mang. Không biết thứ đó đang chờ nuôi béo rồi thịt, hay là nó có thân thích gì với hắn.

Đến bãi chôn mèo, theo thói quen, Đạo Điên nhìn một vòng, đánh giá. Tôi từng nghe anh ta nói, nên biết là anh ta đang cảm khí, thứ khí tức mà người thường như chúng tôi không thấy được.

Năm phút sau, Đạo Điên vung phất trần, lại chuẩn bị xuống núi. Hoàn Tử Đầu thắc mắc: “Đạo trưởng, theo ông thì liệu thứ này có phải yêu quái không, chính là cái loại thành tinh gì gì đó?”

Đạo Điên gật đầu: “Cũng có khả năng, tuy nhiên chưa dám nói chắc, chỉ khi nào chính mắt đối diện, mới có thể xác định được!”

Hoàn Tử Đầu lại hỏi: “Hôm qua ông tới, thế nó tới đây lúc nào? Liệu đã chạy trốn hay chưa?”

Đạo Điên lắc đầu: “Chưa trốn, hiện giờ cả thôn bao trùm trong âm khí, nhất định nó vẫn còn ở đây!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258