Chuyến xe bus số 13

Phần 108
Phần 108: TƯỢNG GỖ BIẾN MẤT

Hoàn Tử Đầu rất ít khi hốt hoảng, lần này trông biểu hiện của hắn thật căng thẳng, tôi vội ngồi dậy, mặc quần áo rồi cùng hắn đến tiệm đồ gỗ.

Đến cửa hàng, một cảnh tan hoang hiện ra, cửa kính bị vỡ nát, khắp nơi đồ hỗ bị vứt ngổn ngang. Thấy Hoàn Tử Đầu tới, mấy tên đàn em tóc vàng sợ hãi cúi đầu đứng một bên chờ dạy bảo. Hoàn Tử Đẩu đảo mắt một vòng, hỏi: “Chuyện thế nào, lặp lại ta nghe!”

Đàn em bên cạnh nói: “Cường ca, tối qua lúc chuẩn bị đi em đã kiểm tra cẩn thận, lúc đi cũng đảm bảo đã khóa cửa, không biết sao sáng nay đến thì thấy như vậy, em đã xem camera theo dõi, hình như…”

Tên đàn em sợ Hoàn Tử Đầu, vừa nói vừa cúi gằm, giọng càng ngày càng nhỏ. Hoàn Tử Đầu la lên: “Hình như người gỗ đặt ở quầy sống lại đúng không?”

“Đúng đúng, em xem camera, lúc trước tượng gỗ được đặt yên ổn trong quầy, sau đó thì biến mất một cách bí ẩn, tiếp đó thấy một quái nhân động tác cứng đờ đập phá xung quanh.”

Bức tượng gỗ mà tiểu Chu gửi nhầm được Hoàn Tử Đầu coi như bảo bối, đặt ở một tủ kính riêng. Tôi ngó qua, tủ kính đã biến mất cùng đồ vật bên trong, chỉ còn lại bệ đỡ.

Hoàn Tử Đầu không hỏi nữa, vội chạy vào gian phòng an ninh phía sau. Vừa mở video giám sát thì chúng tôi lại giật mình, đoạn video đã bị hỏng, không lên hình được nữa.

Hoàn Tử Đầu tức giận vỗ bàn một cái, ngẩng đầu lườm tên đàn em tóc vàng, tên đàn em sợ hãi thối lui, suýt thì ngã bệt mông xuống đất.

“Cường ca, video này không phải em làm hỏng, vừa nãy em còn xem bình thường mà!”

“Không phải ngươi làm hỏng? Nhìn đống web ngươi duyệt đi, máy tính dính đầy virus, ngươi không có não à?”

Hắn bị Hoàn Tử Đầu mắng mà không nói được gì, đứng trong góc phòng sợ run bần bật. Tôi khuyên nhủ: “Đừng căng thẳng quá, nói không chừng chỉ là bị ăn trộm mà thôi!”

Vừa dứt lời thì điện thoại Hoàn Tử Đầu vang lên, hắn chả thèm nhìn xem là ai gọi tới, tức giận bấm nút nghe. Chưa nói đến câu thứ hai, hắn lắc đầu nói: “Chưa từng thấy, không biết!” Sau đó đưa máy cho tôi: “Con mẹ nó, tìm anh!”

Tìm tôi?

Trong lòng đầy nghi hoặc, tôi nhận cái điện thoại. Là giọng tiểu Chu, tôi ừ một tiếng, cô bé nôn nóng nói: “Toi rồi, đại họa đến!”

Tôi cả kinh, hôm qua ở nhà cô bé, tôi dùng dao khắc mắt động vật để khắc cho người gỗ, liệu có phải nó đã bị lão Chu phát hiện? Tôi dè dặt hỏi: “Sao thế, tượng gỗ bị ông nội cô phát hiện à?”

“Không phải, tối qua ông nội kiểm tra, đã bị qua mặt, nhưng sáng sớm hôm nay thì tôi phát hiện, cái tượng gỗ đã biến mất!”

“Hả?” Tôi kinh ngạc kêu lên thành tiếng. Bên này vừa biến mất một tượng gỗ có khắc mắt, bên kia cũng y như vậy, trùng hợp thế sao? Tôi hỏi: “Còn mất gì nữa không?”

“Không, chỉ duy nhất cái tượng anh khắc hôm qua thôi!”

“Được rồi, giờ tôi qua đó tìm giúp cô!”

Dứt lời, tôi mặc kệ Hoàn Tử Đầu ở bên này, cúp máy liền chạy thẳng đến nhà Chu gia. Cửa hàng đang mở, tôi vào trong thì vừa đúng lúc lão Chu ra ngoài, ông ấy nhớ mặt tôi, cười hỏi: “Sao thế anh bạn trẻ, đến có việc gì?”

Thoáng nhìn tiểu Chu đứng bên cạnh, tôi ngại ngùng nói: “Bác Chu, cháu… không có gì, cháu đến tìm tiểu Chu!”

Lão Chu sửng sốt, nhìn tôi rồi lại nhìn cô bé, có lẽ hiểu lầm gì đó, gật đầu nói: “Được, tìm tiểu Chu thì tốt, vậy hai đứa nói chuyện, ta về muộn một chút!”

Nói rồi xách theo cái túi to đi ra ngoài cửa. Thấy ông lão đu xa, tôi vội cùng tiểu Chu vào phòng, hỏi: “Sao cái tượng tôi khắc lại biến mất, bị trộm à?”

Tiểu Chu ủ rũ: “Tối qua rõ ràng tôi đặt nó cùng đống đồ gỗ khác, sáng sớm nay đã không thấy nó đâu nữa. Ngoài nó ra thì không thiếu bất cứ tượng nào khác, không giống bị trộm lắm.”

Tôi không dám nói cho tiểu Chu việc bên cửa hàng Hoàn Tử Đầu, trong lòng âm thầm tính toán: Quái lạ, nếu không phải ăn trộm, hai cái tượng gỗ này biết tự chạy đi à?

Không nói nhiều lời, tôi với tiểu Chu bắt tay vào tìm kiếm, lục khắp gian phía trước phía sau, đến cả bếp và toilet cũng tìm, nhưng chẳng thấy bóng dáng bức tượng đâu. Mệt đến toát mồ hôi, tôi nhìn thấy một căn phòng ở sân sau, hỏi: “Theo tôi nghĩ, có lẽ ông nội cô thấy bức tượng khác lạ, nên mang nó vào phòng làm việc rồi chăng?”

Vừa nhấc chân thì tiểu Chi vội giữ chặt tôi lại, nghiêm nghị nói: “Khồn được, đấy là phòng điêu khắc của ông nội, không ai được tự ý vào, kể cả tôi.”

“Phòng điêu khắc? Hôm qua lúc tôi với Hoàn Tử Đầu đến đây, chẳng phải lão Chu ngồi bên ngoài kia khắc sao? Tiểu Chu nói tiếp: “Những đồ vật bên ngoài đều là được khắc ở phòng khách, nhưng bắt đầu từ nửa năm trước, ông khắc thứ gì đó trong phòng này, đến giờ vẫn chưa khắc xong.”

Tay nghề của lão Chu tôi đã được chứng kiến, rất điêu luyện, vậy mà nửa năm trời chưa khắc xong một vật, vậy nó phải khổng lồ thế nào? Nghe tiểu Chu nói vậy tôi càng tò mò, vội đẩy cio bé ra, nói: “Ai da không sao đâu, tôi không đụng chạm linh tinh, chỉ nhìn một cái thôi, biết đâu bức tượng bị mất ở trong đó thật.”

Tiểu Chu vãn kiên quyết không cho tôi vào, đứng chắn trước cửa, trừng mắt: “Tôi nói không được là không được, đến tôi ông nội còn không cho vào, sao tôi có thể để người ngoài như anh vào được?”

Thấy cô bé thật sự quyết tâm, tôi cũng không muốn làm khó, quay ra phòng khách ngồi nghĩ biện pháp. Ban đầu còn nói chuyện được, nhưng càng về sau thì càng thấy không ổn, cô bé lại đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi, cứ như tất cả là do tôi gây ra, còn cô ta thì vô tội vậy.

Tôi biết việc mình không mang tượng gỗ về trả cho cô bé là trách nhiệm của tôi, nhưng nếu suy cho cùng, chẳng phải nó bắt nguồn từ cái sai của cô ta sao?

Phụ nữ là vậy, bất kể lớn tuổi hay nhỏ tuổi, đều là loài động vật không chịu nói đạo lý!

Trách nhiệm đã phân rõ xong, tôi bất đắc dĩ nói: “Giờ không tìm được, hay là tôi lại đi mua khúc gỗ, khắc thêm cái khác?”

Tiểu Chu thở dài, khoát tay: “Ông nội ra ngoài mua gỗ nguyên liệu, lát nữa sẽ về, không kịp đâu!”

Tôi khó hiểu, hỏi: “Chẳng phải chỉ là một cái tượng gỗ thôi sao, có dao, có gỗ, tiện tay khắc lúc nào chả được, hay là cô cứ thành thật nói với ông đi.”

Tiểu Chu lo lắng nói: “Anh không biết đâu, ông nội yêu khắc gỗ như sinh mạng. Tôi làm bất cứ thứ gì cũng không sao, nhưng đụng đến gỗ khắc của ông nhất định ông sẽ nổi giận. Lúc còn nhỏ, tôi sơ ý đụng tay lúc ông đang khắc mà bị ông đánh kên bờ xuống ruộng. Lần này lại còn làm mất tượng gỗ có mắt thì…”

Tiểu Chu càng nói càng sợ hãi, co hai chân lên ghế, sắp khóc đến nơi. Tôi hỏi: “Khắc mắt và không khắc mắt thì khác nhau chỗ nào. Hàng hóa mà ông cô giao, chưa bao giờ khắc mắt ư?”

“Những tượng gỗ có khắc đôi mắt đều không dùng để bán, ông nội dành riêng một phòng, đặt tất cả chúng ở bên trong.”

“Dành riêng một phòng cho người gỗ?”

Tôi cảm thấy có gì đó khó tưởng tượng, thậm chí hơi đáng sợ. Lão Chu nhìn đâu phải người có vấn đề về tinh thần, sao lại dành phòng ở cho người gỗ?

Còn chưa hết kinh ngạc, tiểu Chu lại nói tiếp: “Trong phòng không chỉ riêng người gỗ khắc mắt, mà còn có một ít mèo gỗ, chó gỗ, còn có vài đồ gia dụng nhỏ nữa.”

Tôi sợ hãi nuốt nước bọt, trước giờ chỉ có người chết mới đặt những đồ như vậy bằng giấy trong phòng. Lão Chu cũng không sống bằng nghề bán đồ tang lễ, sao phải làm như vậy?

“Vừa rồi đã tìm khắp nhà, làm gì có phòng dành riêng cho người gỗ?”

Tiểu Chu đáp: “Trong phòng ngủ của ông nội, anh cũng không được vào.”

Đến chịu, tiểu Chu này muốn cưỡi ngựa nhưng lại không cho ngựa ăn cỏ. Muốn tôi giúp đỡ mà làm cái này không được, làm cái kia không được, ở lại đây chỉ phí thời gian, chi bằng quay về giúp Hoàn Tử Đầu tìm tượng gỗ còn hơn.

Tôi đứng dậy nói: “Tôi quay về chỗ đầu trọc thúi tìm cái tượng gỗ mà cô giao nhầm, nếu tìm được thì khỏi quan tâm tượng gỗ ở đây chạy đi đâu.”

Tiểu Chu nông nóng hỏi: “Còn có thể tìm được sao? Sáng nay tôi gọi điện, anh ta bảo chưa từng nhìn thấy mà!”

“Thì cứ thử tìm xem, có gì liên lạc qua điện thoại.” Nói rồi tôi trao đổi số điện thoại với tiểu Chu, sau đó mặc áo khoác rời đi.

Hôm nay là 15 âm lịch, bản thân còn chưa biết tai ương gì sẽ xảy đến với mình, lại dính vào chuyện hai tượng gỗ mất tích, tôi cười khẩy, phát hiện bao thuốc đã trống trơn, vội đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua.

Thanh toán tiền xong đi ra thì gặp mấy phụ nữ trung niên đang đứng trước cửa buôn chuyện. Một người có vẻ lớn tuổi nhất nói với chị gái đầu quấn lô: “Nghe nói con chó nhà cô tối qua bị bọn buôn chó đánh bả à?”

Chị gái quấn lô thở dài: “Ừ, nuôi bao nhiêu năm rồi, thương phát khóc!”

“Đám buôn chó này cũng thật không phải con người, bắt được phải đánh cho què chân. Tối qua có thấy bọn nó không?”

“Có, lão Tống nhà tôi suýt thì bắt được, trông hắn vừa cao vừa gậy, gương mặt còn rất đáng sợ.”

“Những kẻ làm chuyện thất đức chắc chắn bị phá tướng, trông hắn như thế nào cô nói xem, sau này chúng tôi lưu ý giúp cho.”

Chị gái đầu quấn lô nói: “Trông sợ lắm, mũi miệng thì không có gì đáng nói, nhưng đôi mắt hắn rất lớn, còn lồi cả ra ngoài, nhìn y hệt như mắt trâu bò vậy…”

Tôi nghe xong mà sửng sốt, bao thuốc trong tay vừa mới mua rơi bịch xuống đất.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258