Chuyến xe bus số 13

Phần 49
Phần 49: TIẾNG NÓI DƯỚI GẦM GIƯỜNG

Vì để tìm Hà tiên sinh mà gây ra vụ đánh nhau, vất vả lắm mới lên được tầng 2, thì không ngờ trước mặt lại chỉ có một thanh niên non choẹt. Tôi thất vọng nhìn cậu ta, hỏi: “Chú em, trong phòng chỉ có mình cậu à? Có gặp một ông già họ Hà không?”

Cậu thanh niên liếc tôi một cái, nét mặt không có nhiều thay đổi, chỉ nhàn nhạt nói: “Cậu gọi ta là chú em, không sợ tổn thọ à?”

Với tình thế gấp gáp như hiện giờ, tôi nào có tâm tư cãi nhau, hỏi lại: “Rốt cuộc là cậu có từng gặp không?”

Thanh niên đứng lên, vuốt vuốt tay áo, đáp: “Ngày nào mà chả gặp, ta chính là ông già mà cậu nói đây!”

“Cậu?”

Tôi kinh ngạc, ngờ vực đánh giá từ đầu đến chân thanh niên trẻ, trong đầu hiện lên vô số câu hỏi. Lão Vũ và lão Lưu đều có tuổi, vậy mà họ đều gọi rất cung kính là Hà tiên sinh, vậy mà Hà tiên sinh lại là thằng nhóc miệng còn hôi sữa này sao?

Không thể tin nổi, tôi nhìn cậu ta, thấp giọng hỏi: “Chú em, Hà tiên sinh ít nhất phải hơn 60 tuổi, sao có thể là cậu được. Rốt cuộc cậu có biết ông ấy ở đâu không?”

Cậu thanh niên nhìn tôi, nhếch mép: “Hừ, đâu chỉ ngoài 60, năm nay ta 73 rồi!”

Tôi thật sự không thể hiểu nổi vì sao cậu ta lại cứ nói mình là Hà tiên sinh? Có điều, thanh niên này tuy vẻ ngoài trẻ trung, nhưng ngữ khí nói chuyện lại rất chững chạc. Chẳng lẽ cậu ta thật sự là Hà tiên sinh như mình nói?

Cũng có khả năng, trên cái thế giới người ma lẫn lộn này, Hà tiên sinh được người người đồn đại như truyền thuyết, nói không chừng có bản lĩnh cải lão hoàn đồng thật!

Chuyện đã đến nước này, thôi thì đánh một canh bạc vậy: “Hà tiên sinh, là ông thật sao? Tôi đến để xin ông giúp đỡ!”

Thanh niên trẻ thở dài: “Cái chuyến xe số 13 chỉ là chuyện nhỏ, sao làm đám tài xế các cậu sợ hãi như vậy chứ?”

“Chuyến xe số 13? Chuyện nhỏ?” Tôi với ông ta gặp nhau lần đầu, làm sao ông ấy biết tôi tìm đến là vì chuyến xe số 13?

Như vậy, hiển nhiên đây chính là Hà tiên sinh rồi! Tôi vui mừng quá đỗi, vội vàng hỏi: “Hà tiên sinh, làm cách nào tôi thoát được khỏi chuyến xe 13 này? Tính mạng đang bị đe dọa, xin ngài nhất định phải giúp tôi!”

Hà tiên sinh vừa định mở miệng thì chợt bên ngoài hành lang vang lên tiếng quát mắng. Không xong, đám người đã đánh nhau lên đến đây. Hà tiên sinh chẳng hề hoảng loạn, xua tay nói: “Đánh lên đây rồi, cậu có bản lĩnh kéo tôi ra khỏi đây đã rồi nói!”

Vừa dứt lời thì rầm một tiếng, Hạt Tử đá văng cửa xông vào: “Nhãi ranh, con mẹ nó, cách xa Hà tiên sinh ra cho ta!”

Hắn vừa nói hết câu thì bị Hoàn Tử Đầu đuổi kịp phía sau, co chân đá bay sang một bên. Tôi vội túm tay Hà tiên sinh chạy ra ngoài, vừa ra đến hành lang, không biết ai đó trong đám hỗn loạn hô lên một câu: “Cảnh sát tới!”

Hạt Tử nghe thấy, cuống quýt gọi đàn em: “Con mẹ nó, cảnh sát tới! Đừng đánh nữa, dẫn đám gái trong phòng rời đi đã!”

Nhân dịp hỗn loạn, chúng tôi vội vàng rút ra ngoài sân, nhảy lên xe thoái chạy. Trên đường đi, Hoàn Tử Đầu trố hai con mắt lồi ra, sốt ruột hỏi tôi: “Huynh đệ, Hà tiên sinh đâu, không tìm được à?”

Tôi cười một tiếng, liếc mắt sang bên cạnh, nói: “Chẳng phải đã cướp được ra đây rồi sao, ông ấy chính là Hà tiên sinh!”

Hoàn Tử Đầu nhìn chằm chằm vào thanh niên ngồi cạnh, đánh giá một lượt rồi tức giận nói: “Dcm, các anh em xả thân đổ máu, anh lại cướp về một thằng nhãi học sinh cấp 3, lừa trẻ con à?”

Cả đường về, bất kể có giải thích thế nào thì Hoàn Tử Đầu cũng không tin thanh niên trẻ tuổi này chính là Hà tiên sinh. Hà tiên sinh cũng chẳng thèm để ý, chỉ ngồi đó thi thoảng nhếch mép cười khẩy.

Về đến công ty, Hoàn Tử đầu tỏ ra mình vừa bị làm nhục, không thèm quay lại mà đến hỏi han mấy anh em vừa đánh nhau. Tôi mời Hà tiên sinh lên phòng, ông ta kiên quyết từ chối, nói rằng chậu hoa nhà mình cả tháng nay chưa tưới nước, sợ sắp chết khô rồi, làm tôi gấp muốn khóc. Phí bao nhiêu công sức như vậy, dẫn theo cả đống người, nghĩ tìm được Hà tiên sinh, sẽ dốc cả bụng câu hỏi để hỏi, vậy mà ông ta lại chẳng có vẻ quan tâm, chỉ muốn về nhà tưới hoa.

Lại còn không cho tôi đi theo, thật sự chẳng lay chuyển được, tôi chỉ có thể hẹn ông ấy, sáng mai sẽ tới nhà nói chuyện. Lúc Hà tiên sinh chuẩn bị đi, đột nhiên tôi nhớ đến Hạt Tử, tôi gáp gáp hỏi: “Nếu Hạt Tử lại đến tìm ông thì sao?”

Hà tiên sinh không quay đầu, ném lại một câu: “Hắn phải làm tang sự, không đến ngay được đâu!”

Tôi khó hiểu nhìn theo bóng dáng Hà tiên sinh đi khỏi, trong lòng cuối cùng cũng có chút hy vọng.

Đánh nhau một trận, tiểu Lục bị thương không nhẹ, đầu sưng như cái thủ heo. 7h tối, sau khi xử lý vết thương cho tiểu Lục xong thì Hoàn Tử Đầu gọi điện đến, báo một tin làm tôi chấn động.

“Cha của Hạt Tử chết rồi!”

Chợt nhớ đến lời Hà tiên sinh nói lúc rời đu, tròn lòng thật bội phục ông ta, nhất định lần này mình được cứu rồi! Vui quá khiến mất ngủ, cả tối nằm trên giường, đầu tôi cứ suy nghĩ về một tương lai hạnh phúc bên Bạch Phàm.

Mãi cho đến khi tiểu Lục lái xe về, tôi vẫn còn đang nhìn xa xăm lên trần nhà mà cười ngây ngô. Tiểu Lục trêu tôi vài câu rồi lăn ra ngủ. Lúc này tôi chỉ mong trời sáng thật nhanh để đi tìm Hà tiên sinh.

Vừa nhắm mắt chuẩn bị ngủ, đột nhiên bên tai hình như nghe thấy có tiếng người nói trong phòng. Trở mình, tôi nói sang phía tiểu Lục: “Tiểu Lục, câu không ngủ yên, còn lầu bầu gì vậy?”

Vừa dứt câu thì nghe tiếng tiểu Lục ngáy giòn tan. Tôi ngáp một cái, nhắm đôi mắt lại, chợt tiếng nói chuyện nho nhỏ lại vang lên. Nghi hoặc nhìn sang giường tiểu Lục, cậu ta vẫn ngáy vang trời, giọng nói đó không phải của cậu ta.

Ngoài cửa có người?

Tôi khoác tạm cái áo, mở cửa nhìn trái nhìn phải, đêm khuya tĩnh lặng, không một bóng người. Chợt nhớ đến lời lão Lưu nói, mình bị Lưu Vân Ba hạ chú, dương khí tổn thất, không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Ngày mai! Chỉ cần trời sáng tôi sẽ đi tìm Hà tiên sinh, cái gì mà hình nhân giấy vàng, cái gì mà chuyến xe số 13, đều chẳng có ý nghĩa!

Quay về giường, cố nhắm chặt mắt để đi vào giấc ngủ thì cái tiếng nói kia lại vang lên. Tiếng nói yếu ớt vô lực nhưng liên tục không ngừng, giống như một cô gái đang ai oán lầm bầm kể khổ. Lần này tôi không động nữa, cứ nằm nhắm mắt, muốn nghe xem rốt cuộc thì tiếng nói phát ra từ đâu.

Nghe chừng hơn 1p, tôi liền luống cuống, chẳng kịp xỏ giày mà nhảy bịch một cái xuống giường. Tiếng nói phát ra từ dưới gầm giường tôi nằm!

Cố gắng khống chế cảm xúc, hít sâu một hơi, tôi đứng nhìn chằm chằm xuống dưới, lắng nghe cẩn thận.

Giọng nói đã biến mất, trong căn phòng ký túc chật hẹp, ngoài tiếng ngày của tiểu Lục ra thì chẳng còn tiếng động nào khác.

Mình ảo giác chăng?

Đưa tay xoa xoa hai bên tai, đợi thêm vài phút, xác định không có âm thanh nào, tôi mới an tâm nằm xuống…

Trời sáng, chỉ cần trời sáng thôi, tất cả mọi băn khoăn và sợ hãi sẽ tan thành mây khói. Ngày mau tìm Hà tiên sinh xong tôi sẽ nghỉ việc, đến đâu thì đến.

Đang nghĩ như vậy, bỗng nhiên dưới gầm giường lại vang lên tiếng phụ nữ ai oán nói chuyện. Bên ngoài cửa sổ, gió cũng bắt đầu nổi lên, tiếng gió hòa với tiếng lẩm bẩm giữa màn đêm khiến người nghe tê rần da đầu. Lại lần nữa xoay người xuống đất, dẫm đôi chân trần dưới nền nhà, toàn thân nổi gai ốc, dưới gầm giường có người?

Ý nghĩ xẹt qua trong đầu, nó dần dần phóng đại nỗi sợ hãi đến vô hạn!

Có nên nhấc dát giường kiểm tra không?

Tôi thơt mạnh, nhìn chằm chằm vào cái giường gỗ rộng có hơn 1m, dưới gầm giường đúng là đủ không gian để chứa đồ, nhưng trước giờ tôi có để gì ở đó đâu, bên trong trống không mà?

Mồ hôi bắt đầu không tự chủ mà chảy ròng ròng. Nhưng chỉ cần trời sáng, mình có thể đi tìm Hà tiên sinh, nhờ giúp đỡ rời khỏi cái nơi chết tiệt này, không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.

Không cần phải nhấc dát giường lên kiểm tra, mặc kệ bên dưới có cái gì, tôi cũng phải cố chờ đến khi trời sáng!

Trong lòng thầm quyết định, tôi liền túm cái chăn, quấn lên người rồi ngồi sang mép giường tiểu Lục. Có tiếng ngáy của tiểu Lục làm bạn, tôi cứ thế ngồi cả đêm.

Sáng hôm sau, tiểu Lục tỉnh dậy, thấy tôi quấn chăn ngồi ở giường mình thì thất kinh: “Huynh đệ, anh làm gì vậy?”

Ngước đôi mắt thâm quầng, ngáp một cái, tôi vỗ vai cậu ta: “Xuống đi cho tôi nằm một lúc, cả đêm không ngủ rồi!”

Tiểu Lục khó hiểu, xuống giường mặc quần áo, tôi vội chui vào chăn cậu ta, tính ngủ một chút rồi sẽ đi tìm Hà tiên sinh.

Vẫn như thường lệ, tiểu Lục dậy là lúc cậu ta bắt đầu vệ sinh căn phòng. Đang mơ mơ màng màng thì chợt nghe tiếng cậu ấy kinh ngạc gọi tôi: “Huynh đệ, dưới gầm giường anh sao lại có cái này?”

Tôi miễn cưỡng mở mắt, nhìn sang thì thấy, tiểu Lục quét dưới gầm giường mình ra một nắm tóc dài của phụ nữ!!!

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258