Chuyến xe bus số 13

Phần 198
Phần 198: THEO DÕI

Thấy Lý Đồng nghiêm túc, tôi vỗ vai hắn cười nói: “Họ đều là những người bạn tốt nhất của tôi, anh không cần lo lắng, họ có vấn đề hay không, cũng không hại tôi đâu!”

Lý Đồng vẫn định nói nữa nhưng thấu tiểu Lục quay lại bèn thôi, ba chúng tôi về ký túc ngủ. Tuy rằng không nói rõ, nhưng tôi hiểu ý Lý Đồng, ba trong bốn người có vấn đề, nhất định hắn ám chỉ Bạch Phàm, Thang Nghiêu và Hoàn Tử Đầu.

Bạch Phàm có liên quan đến bác Lục, Hoàn Tử Đầu thì từng gặp đại họa, Thang Nghiêu thần thần bí bí chắc cũng có chút lạ, mấy vấn đề này tôi nắm được. Nhưng Lý Đồng không biết những chuyện đó, chắc khó tránh được quá mẫn cảm khi tiếp xúc, tôi cũng chẳng để trong lòng, bởi có thời gian minh chứng, bọn họ đều là bạn tốt nhất của tôi, là người có thể tin tưởng!

Trong thâm tâm tôi, thực chất chỉ một người là có vấn đề, chính là kẻ lừa đảo mà Hà tiên sinh nói, nhưng chưa thể biết được đó là ai. Lần này Lý Đồng về cùng tôi và vì đại họa, cho nên hắn rất sốt sắng đi xác nhận tính thực hư của lời ông lão râu dê. Đang bàn chuyện này với hắn trong bữa sáng thì đột nhiên công ty có một tin chấn động: Lão Vũ đã trở lại!

Mấy tháng trước chạy trốn bị bắt, lão Vũ bặt vô âm tín, giờ lãnh đạo đã ngã ngựa, anh ta cũng được coi là nhân chứng có sức ảnh hưởng, không biết là được thả ra hay là trốn thoát được.

Lão Vũ về công ty là để tìm tôi, anh ta mặc một bộ quần áo công nhân màu xám, đã lâu chưa cạo râu, ánh mắt đờ đẫn, tiều tụy đáng thương. Chẳng còn dáng vẻ tự cao khi còn ngồi văn phòng uống trà nghe radio, thay vào đó là bộ dạng khốn cùng.

Lần này lão Vũ tới đây, cũng chẳng có người ngoài, nhưng xét đến nội dung sắp nói, tôi cố ý tách Lý Đồng và tiểu Lục ra, dẫn mình lão lên ký túc.

Đã mấy tháng rời xa nơi này, lão Vũ cảm khái, dọc đường đi cứ nhìn trái nhìn phải. Vào phòng, lão Vũ ngồi xuống bắt chéo chân, thở dài nói: “Có thuốc không, cho tôi xin điếu!”

Tôi gật đầu, xoay người mở tủ lấy bao Ngọc Khê mới mua ra đưa cho anh ấy, lão Vũ rút điếu thuốc, châm lửa rít một hơi thật sâu, nhắm mắt hưởng thụ. Có thể tưởng tượng được anh ấy khổ sở thế nào khi bị bắt, tôi không quấy rầy, để yên cho anh ta hút, ngồi lặng lặng nhìn.

Một lúc lâu sau, lão Vũ mới mở mắt, cất giọng khàn khàn: “Thật không ngờ là cậu lại làm được!”

Biết anh ta ám chỉ vụ lãnh đạo, tôi gật đầu: “Ừ, sắp tuyên án được rồi, tuy giờ còn chưa tìm được lão Đường, nhưng ạn cũng đứng ra làm chứng được, hắn sẽ hết đường chối cãi!”

Lão Vũ dập tàn thuốc, đưa tay lên gãi tai, hỏi: “Nghe nói lúc ở Bắc Kinh, tập hồ sơ đã bị cháy, sao tự nhiên lại lòi ra được?”

Việc đã đến nước này, tôi nói thật cho lão Vũ nghe: “Chỉ cháy một nửa thôi, tên được phái đi giết tôi, vì sợ tội nên báo cáo lên trên là cháy hết!”

“À!” Lão Vũ uể oải hỏi: “Nhân chứng là ai? Tất cả vất vả tìm mười năm cũng không thấy, mà cậu lại tìm được?”

Tôi thở dài: “Là một người dân ở Đường Oa Tử, để tìm được bà ấy tôi cũng phải tốn không ít công sức. Đây gọi là tà bất thắng chính, anh thấy phải không, lão Vũ?”

Lão Vũ cười, gật đầu: “Xem ra cậu đã đúng! Cái mạng già này của tôi cũng coi như được cậu cứu!”

Lão Vũ là đầu mối then chốt của toàn bộ vụ việc, tôi cười hỏi: “Lão Vũ, bọn chúng giam anh ở đâu vậy, chắc thời gian này chịu nhiều khổ cực hả?”

“Không sao, cũng may mà tôi kín miệng!”

Tôi ngẫm nghĩ, hỏi tiếp: “Anh cứ vậy mà được thả ra, không cần phải làm chứng à?”

Lão Vũ lắc đầu: “Khẩu cung lấy xong hết rồi, đến lúc xét xử thì tới là được!”

“Thế lão Đường đâu? Phải bắt được lão mới xét xử được chứ?”

“Ừ, hôm nay tôi đến tìm cậu, cũng chính là vì việc lão Đường!”

Nhắc đến lão Đường, tôi lại sốt ruột, hít thở sâu, ngồi thẳng lưng nói: “Anh là huynh đệ lâu năm với lão, hiện giờ anh có biết lão ở đâu không?”

Lão Vũ hút nốt hơi thuốc cuối, chậm rãi nói: “Tôi biết. Hiện giờ cả hai phía đều đang tìm anh ta, tôi không dám nói bừa cho ai nên tới tìm cậu, giờ tôi chỉ tin tưởng mình cậu thôi!”

Tôi hiểu, với tình cảnh của lão Vũ hiện giờ, lão Đường là căn cứ quan trọng nhất để định tội lãnh đạo, trong giờ phút này, không thể để xảy ra sai sót!

Gật đầu, tôi nhìn lão Vũ, nghiêm túc hỏi: “Lão Đường ở đâu? Tôi đi mang lão về, dù sao cũng từng là bạn một thời gian, chắc tôi sẽ khuyên được anh ấy!”

Lão Vũ gật đầu, ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Hiện giờ tất cả đều cho rằng lão Đường không còn ở thành phố. Nhưng thực ra anh ta không đi đâu cả!”

Không đi đâu? Tin này làm tôi rất chấn động, hiện giờ các bên đều đang đi tìm lão, vốn nghĩ có khi lão đã trốn ra nước ngoài cũng nên. Ai dè vẫn ở cái nơi nước sôi lửa bỏng này! Thấy tôi ngạc nhiên, lão Vũ cười: “Tôi đến chính là để nói cho cậu chuyện này. Hiện giờ lãnh đạo bị bắt, đám thuộc hạ sợ liên lụy đang điên cuồng tìm lão Đường, anh ấy rất nguy hiểm. Một khi bị đám này tìm được, chắc chắn chúng sẽ diệt khẩu, chúng ta đừng chậm trễ nữa, sáng mai cậu đi với tôi một chuyến!”

Biết độ nghiêm trọng của tình hình, tôi liền đồng ý, hẹn anh ấy ngày mai sẽ gặp nhau, sau đó lão Vũ không nhiều lời nữa, đứng dậy cáo từ. Đưa lão Vũ ra đến cổng công ty thì gặp Lý Đồng và tiểu Lục. Tiểu Lục thì khỏi phải nói, nhìn thấy lão Vũ cứ như nhìn thấy Hoàng thượng tiền triều, lao vào ôm thật chặt.

Mười năm trước Lý Đồng cũng từng gặp lão Vũ, giờ trông thấy thì đưa tay muốn bắt, chẳng ngờ lão chẳng thèm nhìn hắn một cái, lập tức rời đi, để lại Lý Đồng đứng trơ ra như khúc gỗ.

Ở thị trấn nhỏ bên Hà Nam, có thể nói Lý Đồng là một đại nhân vật, người đến nhờ hắn chữa bệnh, ngoài việc phải chi khoản tiền lớn, còn phải cung kính cúi đầu. Giờ lại bị người khác coi như không khí, nhất thời thẹn quá mà đỏ mặt.

Tôi với tiểu Lục cố nén cười, vội nói chắc lão Vũ không nhận ra hắn. Đêm nay tiểu Lục phải lái xe, chỉ còn tôi với Lý Đồng trong phòng nằm nói chuyện phiếm. Hắn vẫn đang canh cánh việc đi tìm ông lão râu dê, biết hắn sốt ruột làm việc thiện tích đức, nhưng đã hẹn lão Vũ mai sẽ đi tìm lão Đường, chuyện này phải tạm gác lại đã.

Sự xuất hiện của lão Vũ lúc này có thể nói là dệt hoa trên gấm, nhưng xét sự quan trọng của vấn đề, tôi vẫn gọi điện cho Hoàn Tử Đầu, nhờ hắn mai dẫn mình đi.

Cúp máy, chợt thấy Lý Đồng lôi một cái lọ dưới gầm giường ra. Cái lọ này chính là dùng trong lúc quá âm, tôi hỏi: “Hôm nay mua cái lọ mới à? Vẫn định quá âm sao?”

Lý Đồng không ngẩng đầu, tay gấp giấy, nói: “Đúng vậy, chính là cái lọ để đựng tiểu quỷ. Đêm nay tôi quá âm, tranh thủ tìm lại tiểu quỷ chuyên báo thông tin cho mình!”

Ngẫm lại, tiểu quỷ chuyên thông báo tin tức cho hắn, trong hoản cảnh đại họa không biết khi nào sẽ ra tay thì có nó cũng là một chuyện tốt! Tôi gật đầu: “Lúc quá âm vẫn phải kiêng kỵ ba điều?”

“Đúng, thấy ký túc của anh không ai nuôi có mèo, vấn đề không lớn, đừng gọi tên tôi là được!”

“Yên tâm, chỉ có tiểu Lục biết tên anh thôi. Mà anh đã dặn anh ấy chưa?”

Lý Đồng gấp xong tờ giấy dầu, lấy giẻ lau qua cái lọ rồi đặt ở đầu giường, nói: “Dặn rồi, thấy cậu ta có vẻ hơi ngốc, trên đường đi mua đồ, tôi phải dặn đi dặn lại năm sáu lần!”

Tôi cười khẩy không nói nữa, vừa đúng lúc Bạch Phàm gửi tin wechat, tôi hàn huyên với nàng một lúc. Cả đêm không có gì xảy ra.

Sáng hôm sah, tiểu Lục với Lý Đồng còn chưa dậy, tôi đã ra ngoài đến bến xe hẹn trước Hoàn Tử Đầu. Sợ bị người ta nhận ra, hôm nay lão Vũ mặc một áo khoác cao cổ, đội mũ lưỡi chai, bịt khẩu trang kín mít.

Gặp nhau, chúng tôi gật đầu thay cho chào hỏi, lão Vũ nói nơi cần đi rồi mua vé. Nơi lão đưa chúng tôi tới rất hẻo lánh, trước giờ tôi với Hoàn Tử Đầu cũng chưa nghe bao giờ, nó gọi là thôn Thổ Bao Tử (Tức là đồ nhà quê – một cách gọi châm biếm của người TQ).

Trong tưởng tượng của tôi thì hẳn lão Đường đang ăn chơi phè phỡn, nhưng giờ nghe cái địa danh này, liền biết hoàn cảnh của lão. Tới thôn Thổ Bao Tử đã là xế chiều, xuống xe, lão Vũ cũng không sốt ruột dẫn chúng tôi vào, mà ghé đầu nói nhỏ: “Tối nay không thể đi tìm lão Đường, chúng ta bị theo dõi!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258