Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 80
Phần 80

Đinh Trường Sinh thả An Lôi ra, cũng không có đi xuống, mà là đặt mông ngồi ở trên bậc thang, nghiền ngẫm nhìn An Lôi.

– Kỳ thật, con người của Trần Đông tôi rất hiểu rõ, tôi cũng biết Giang Thiên Hà là người của hắn, nhưng còn cô, thì tôi không rõ ràng lắm, bất quá tôi biết rõ tâm tư của hắn, hắn vẫn luôn để cho cô tiếp cận tôi để có mối quan hệ thân mật, hắn có thể đề bạt cô lên để đền bù tổn thất cho cô, nhưng không ngờ là tôi không nhúc nhích trong lòng, có phải là hắn rất thất vọng phải không?

An Lôi nghe được Đinh Trường Sinh nói như thế, mắt trắng không còn chút máu, nhưng thái độ của nàng cũng ngang với là chấp nhận lời nói của Đinh Trường Sinh, vì vậy Đinh Trường Sinh tiếp tục nói:

– Tôi biết, trước kia tôi là người tâm phúc Thạch bí thư, nhưng không nghĩ đến Thạch bí thư nhanh như vậy phải bị điều đi, Trần Đông đúng lúc này nhất định là đã cho Đinh Trường Sinh này sớm muộn cũng sẽ xong đời, có phải hay không? Cho nên đây cũng nguyên nhân vì sao bản án của Mã Kiều Tam tôi phải tìm đến cô mà không phải tìm đến hắn, bởi vì con người này, tôi cảm thấy không đáng tin cậy, bổn sự nhìn người khi dĩa thức ăn đã hết thật tốt quá.

– Vậy anh tìm tôi và cho rằng tôi đã đáp ứng anh rồi?

An Lôi biết lúc này thì không có gặp nguy hiểm, cho nên vừa đi xuống lại gian phòng vừa nói.

– Tùy cô… cô có đáp ứng hay không đối với tôi cũng không đáng kể, tôi đưa cho cô cái gian phòng này, không phải bởi vì vụ án kia, mà đó là bởi vì cô, coi như xong rồi, tôi cũng không nói nhiều lời dư thừa nữa, tôi chỉ hỏi cô một câu, con người của tôi, nhìn vào có phải cũng rất vừa mắt phải không?

Đinh Trường Sinh vô liêm sỉ hỏi.

An Lôi liếc Đinh Trường Sinh, nói ra:

– Cũng tạm được, ít ra cũng không phải là rất đáng ghét.

– Vậy thì tốt, tôi có lời nói thẳng, bất quá nói trước, vô luận lát nữa tôi nói cái gì, cô cũng không có tức giận đấy, đều là người trưởng thành, đừng có chưa gì thì nháo nhào, tôi chỉ nói sự tình, luận sự, vậy có được không?

Đinh Trường Sinh hỏi.

An Lôi không biết Đinh Trường Sinh muốn nói cái gì, nhưng cũng không có lắc đầu, cũng không có gật đầu, mà là im lặng nhìn xem Đinh Trường Sinh.

– An Lôi, chuyện tình cảm của cô hãy để cho tôi hai năm, gian phòng này sẽ là của cô, cô là người học luật pháp, nên biết rõ vấn đề này, bởi vì nếu tôi muốn trả lại gian phòng này, thì nhất định là có thể trả được, bởi vì mặc dù là cô ký tên trên hợp đồng, nhưng thẻ ngân hàng là của tôi xuất tiền, chẳng khác nào là tôi cho cô mượn tiền, nhưng trong hai năm tôi theo đuổi cô nếu không thành công, thì sẽ đánh mất quyền lấy lại, gian phòng này sẽ là của cô, như thế nào được không?

– Ặc… ha ha…

An Lôi nghe được Đinh Trường Sinh nói như vậy, thoáng cái cười lên vui vẻ.

– Cô cười cái gì?

Đinh Trường Sinh không rõ An Lôi có ý gì, chẳng lẽ lời nói lý thuyết này rất buồn cười?

– Đinh Trường Sinh, anh thật đúng là quá vô sỉ, cái gì đem thời gian của cô cho tôi hai năm, không phải là anh muốn bao nuôi tôi sao? Thế thì cứ nói thẳng ra, việc gì mà nói quanh co như vậy?

– Đúng, chính là ý này, cô làm quyết định đi, ít nhất tôi còn là người trẻ tuổi cường tráng, chứ không phải là mấy lão già năm, sáu chục tuổi bao nuôi, đối với cô mà nói, không có thiệt thòi gì.

Đinh Trường Sinh hài hước nói ra.

An Lôi ánh mắt của nhìn thẳng Đinh Trường Sinh, đó là một loại ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người, như là ánh mắt chó sói, khiến cho Đinh Trường Sinh là tay thợ săn này cũng nhịn không được, phải muốn sởn da gà…

– Cút…

An Lôi nói một chữ.

– Tôi sẽ chờ cô trả lời một câu thuyết phục, nếu như cô đáp ứng, cô cứ đến đây dọn dẹp thoáng một chút, mua chút đồ dùng trong nhà, còn chuyện sửa tên trên hợp đồng, thì đừng suy nghĩ tới, cái này chính là nhà của cô, vô luận là tôi có thái độ gì, tại nơi đây là của cô thì được rồi.

Đinh Trường Sinh nói xong, cũng không quay đầu mở cửa đi ra ngoài.

An Lôi nhìn theo bóng lưng của Đinh Trường Sinh qua lỗ cửa chống trộm từ từ biến mất, nàng thoáng cái ngồi ở trên sàn nhà bằng gỗ, mặc dù có chút mát, nhưng so với lòng của nàng còn lạnh hơn, đối với nàng mà nói, lời nói của Đinh Trường Sinh giống như là dao găm vậy, trực tiếp đâm vào ở bên trong trái tim nàng, mang theo đau đớn, khiến cho người hít thở không thông.

Đinh Trường Sinh lời nói chẳng khác gì là trần truồng vũ nhục nhân cách của nàng, nhưng nàng một câu phản bác thực sự thì nói không nên lời, chớ đừng nói chi là là đối với Đinh Trường Sinh phản kích.

Hắn nói không sai, Trần Đông trước kia đối với nàng ký thác kỳ vọng, mục đích là thông qua nàng, cùng lên giường với Đinh Trường Sinh để mối quan hệ thêm chặt chẽ, từ đó sẽ thu được sự ưu ái của bí thư thành ủy Thạch Ái Quốc, nhưng không ai nghĩ tới, Thạch Ái Quốc lại đi sớm như vậy…

Mặc dù bây giờ cơ hồ tất cả mọi người đều cho là hướng đi của Thạch Ái Quốc là không còn tốt, không hề nghi ngờ, cũng sẽ không bao giờ quay trở lại trên cương vị một lãnh đạo nữa, liên đới là Đinh Trường Sinh một tên tay sai trung thành cho Thạch Ái Quốc thì vận mệnh lại càng thêm không tốt, cho nên bây giờ Đinh Trường Sinh tại thành phố Hồ Châu chỉ là một người mà không ai chào đón.

Cũng chính là bởi vì những chuyện này, Trần Đông đối với cảm nhận An Lôi cũng triệt để thay đổi, hắn không còn yêu cầu nàng tiếp xúc nịnh nọt Đinh Trường Sinh nữa rồi, cũng bởi vì chỉ có một Giang Thiên Hà, thật sự hắn đã nhàm chán, hắn liền đem ánh mắt tập trung lên trên thân của An Lôi.

An Lôi nói gần đây công tác bề bộn nhiều việc, nhưng nàng cũng hiểu, đó là bởi vì Trần Đông không ngừng đang tìm cớ, đối với nàng không ngừng ám chỉ, nhưng An Lôi cứ như vậy mà vờ đi, vô luận Trần Đông ám chỉ như thế nào, An Lôi một điểm cũng làm như mình không biết, bây giờ chỉ một câu, sinh hoạt hiện tại của An Lôi tại viện kiểm sát hoàn cảnh cũng không còn tốt.

Hôm nay Đinh Trường Sinh nhắc đến Giang Thiên Hà là người của Trần Đông, An Lôi đương nhiên là biết đến, chẳng những là ở bên ngoài cơ quan, cho dù là ]ở bên trong cơ quan, Giang Thiên Hà cũng thường xuyên đến bên trong phòng làm việc của Trần Đông hu hí mấy tiếng đồng hồ, còn bọn họ ở trong làm cái gì thì tất cả mọi người đều là biết rõ.

Cho dù An Lôi cũng không còn là một cô gái còn trong trắng, nhưng cô vẫn rất sợ hãi, có câu minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, nàng lại là thủ hạ của Trần Đông, ai biết có một ngày nào đó sẽ có bẫy rập, đây đối với An Lôi hiện tại sợ nhất là chuyện như vậy, có đôi khi nàng suy nghĩ, hay là mình từ chức đi cho rồi.

Thế nhưng vấn đề này không phải là ý muốn của nàng, làm một kiểm sát trưởng là lý tưởng của nàng, hơn nữa nhà nàng thì ở tại nông thôn, mà trong nhà chỉ còn trông cậy vào nàng, để có thể đem em trai và em gái thoát ra khỏi vùng nông thôn vất vả kia, cho nên nàng vẫn luôn phải cắn răng kiên trì chịu đựng.

Giống như là nói đến Đinh Trường Sinh, cơ hồ tất cả mọi người cho rằng chỉ cần Thạch Ái Quốc ra đi, thì Đinh Trường Sinh chắc chắn sẽ xong đời, trước đây hình như là Đinh Trường Sinh hoàn thành lập ra mọi thứ thành tích đều là do Thạch Ái Quốc chủ trì, vậy cho nên mới dễ dàng làm cho người ta sinh ra một loại cảm nhận cho rằng chính bản thân Đinh Trường Sinh thì không có năng lực, hắn giống như là một con chó của Thạch Ái Quốc, chỉ cần chủ của ngươi đi rồi, thì con chó này xương sống cũng bị rút sạch.

Đây chính là đại đa số người đều cho là Đinh Trường Sinh sẽ có kết cục như vậy, đương nhiên cũng có chút ít người thì không cho là như vậy, thì An Lôi là một trong số ít đó.

An Lôi từ lúc đi theo Đinh Trường Sinh đến văn phòng huyện ủy Thanh Hà, được chứng kiến bổn sự của Đinh Trường Sinh khi quyết định vấn đề nhanh chóng, tuy nhiên trong lúc đó thì hắn có Thạch Ái Quốc ủng hộ, những sự tình kia cứ làm xong trước thì sẽ báo cáo sau, nhưng An Lôi cũng minh bạch, một mình hắn thì sẽ không có cái phách lực này.

Nói đến vụ án Mã Kiều Tam này, từ thẩm vấn Mã Kiều Tam trong hồ sơ ghi chép, nhiều lần nhắc tới một người thì cũng là Đinh Trường Sinh, đây là lúc Đinh Trường Sinh tự mình chủ trì làm bản án, không đến thời gian một tuần thì xảy ra vụ án cục trưởng tài chính Khang Minh Đức bị giết.

Chứ đừng nói chi là tại trên tỉnh hắn tự mình bắn gục Cát Hổ tên tội phạm bị truy nã, mặc dù coi như tùy tiện, nhưng thằng này đúng không phải là một người đơn giản, đây là cảm nhận cơ bản của An Lôi đối với Đinh Trường Sinh.

An Lôi không biết vì sao Đinh Trường Sinh hôm nay tại sao lại nói những lời này, nhưng nàng hiểu được, đúng là mình cũng không có bao nhiêu thời gian để chờ đợi, bởi vì Trần Đông mỗi ngày đều dùng lấy cớ gọi An Lôi đến phòng làm việc của mình, như vậy mình có thể lại chống lại Trần Đông bao nhiêu lâu đây này?

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253