Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 52
Phần 52

Lát sau Đinh Trường Sinh đem cấy dương vật còn ngâm trong âm đạo Triệu Hinh Nhã rút ra, đem nàng bày ra tư thế như con chó cái vểnh mông lên, hắn nửa quỳ sau lưng nàng, cầm cây dương vật đã cứng rắn lại, “ọc…” một tiếng, liền lần thứ hai cây thịt chui vào cái hang động âm đạo còn đang róc rách nước chảy!

Đinh Trường Sinh trừu cắm tốc độ thật nhanh khiến người kinh ngạc, truyền ra một loạt tiếng vang “phạch phạch” của hai bộ phận sinh dục va chạm vào nhau, bên trong cả gian phòng tràn đầy xuân sắc mê người.

Triệu Hinh Nhã lúc này giống như là chó cái động dục, vểnh váo lên cái mông, thừa nhận phía sau Đinh Trường Sinh đang dùng sức cắm vào…

– Ừ… a… tốt… a…

Cây dương vật Đinh Trường Sinh một vào một ra không ngừng tiến đến, dần dần Triệu Hinh Nhã cảm thấy bên trong âm đạo bên càng lúc càng nóng, vừa như ngứa, vừa như nhột, khiến nàng nhịn không được liên tục rên rỉ…

– Ách… ừ tốt… mạnh lên chút… ừ… a…

Nàng cảm thấy cơn sướng từ phía dưới cái âm hộ càng không ngưng dâng lên, cả người như muốn phiêu diêu…

– Nhanh… ừ… a… lại… tới… a… a… ừ… ừ…

Triệu Hinh Nhã cao trào tiếp theo vọt tới, toàn thân một điểm khí lực cũng không còn có, Đinh Trường Sinh liều mạng hết sức cắm dương vào, vào lúc Triệu Hinh Nhã đến cao trào thêm một lần nữa, thì Đinh Trường Sinh mới bạo phát, tinh dịch nóng rực bắn ra ở sâu bên trong âm đạo nàng…

Phảng phất là mảnh đất khô cạn đã lâu mấy năm, hôm nay nghênh đón nước cam tuyền tưới ruộng, trong đồng ruộng thảo nguyên trọn vẹn hưởng thụ lấy, phảng phất là giọng hát nhiều năm xao nhãng hôm nay nghênh đón sân khấu rực rỡ, làm cho người nhịn không được, thời thời khắc khắc đều phóng thích giọng hát của mình, vô luận là thấp giọng rên rỉ, hay là cao giọng ca xướng, đều là êm tai cực kỳ…

Phảng phất là cống thoát nước bị bế tắc nhiều năm, bất thông tắc thì đau nhức, trong sinh hoạt luôn bị đau nhức, nhưng một khi đã được thông cống thoát nước thì liền hết đau, phúc trạch vận đạt, đây là thiên tính, thiên tính thì không thể để cho bế tắc.

Vụng trộm đứng dậy, vụng trộm trượt xuống giường, vụng trộm rời khỏi nhà của Đinh Trường Sinh, vụng trộm quay trở lại trên giường nhà mình, len lén nhớ lại cái bí mật độc thuộc về mình này, thì lúc này trời cũng đã sáng.

– Con bà nó, đầu đau như búa bổ a, mẹ kiếp nó rượu gì kỳ vậy, đúng là uống rượu hỏng việc ah.

Đinh trường giật mình tỉnh lại, phát hiện đầu của mình vẫn là rất đau, nhưng hắn đã không ngủ lại được. Thế nhưng mà ngay lúc hắn muốn xuống giường, trong giây lát liền phát hiện mình đang trần truồng trong chăn, mẹ kiếp… ai cởi quần áo cho mình? Cái này vẫn không là khẩn yếu nhất, trong lúc lơ đãng hướng trên sàn nhà muốn muốn tìm kiếm giày mình, thì phát hiện thêm nữa… chuyện càng đáng sợ hơn, giấy vệ sinh đầy đất, từng đoàn từng đoàn, đã vậy lại còn dính nhơ nhớp chất lỏng rất là nhiều nữa…

Tối hôm qua, là ai tiễn đưa mình trở về? Trước là tự đi đến quán bar uống rượu, lúc đó nhận được điện thoại của La Gia Nghi, sau đó cùng La Gia Nghi uống rượu với nhau, lại sau đó… hình như là nàng tiễn đưa mình trở về, nhưng… không thể nào… cái chuyện này xảy ra… má ơi, chuyện này giờ đã hay rồi, nếu La Bàn Hạ biết được, không chặt đầu mình mới là lạ?

Nghĩ tới đây Đinh Trường Sinh đầu cũng hết cảm giác đau, lấy điện thoại di động ra gọi cho La Gia Nghi, nhưng trong nháy mắt, hắn lại dừng lại, gọi tới cho nàng để nói cái gì?

Chẳng lẽ nói cảm ơn chị tối hôm qua ngủ với em? Ặc… đã xong… lần này chết chắc, bất quá chính mình tối hôm qua hình như là say đến không ít, lẽ nào mà còn sức để làm cái chuyện này, vì cái gì mà mình không có nhớ đến chút nào cả?

Đinh Trường Sinh bằng tốc độ nhanh nhất, bắt đầu quét dọn xong phòng ngủ, hủy bỏ tất cả những chứng cứ phạm tội, đúng lúc này lại có tiếng gõ cửa, Đinh Trường Sinh giật mình, chạy tới kéo lên mắt mèo cửa, hướng ra phía ngoài nhìn đến.

Đinh Trường Sinh không nghĩ tới Triệu Hinh Nhã sẽ đến sớm như vậy, hắn quay đầu lại nhìn quanh trong nhà mình, chứng cứ phạm tội nên tiêu diệt cơ bản đều đã dọn dẹp xong, cho nên liền mở cửa phòng ra…

– Thím… sao đến sớm như vậy?

Đinh Trường Sinh kỳ quái hỏi…

– Há… thím mỗi ngày đều tới, chỉ có cháu là không phải mỗi ngày đều trở về, thím đi ra ngoài mua cơm, sẵn mang cho cháu một phần, cũng may là cháu có ở nhà thì tốt rồi, nếu cháu không có ở đây, thì thím cầm về để dành ăn trưa.

Triệu Hinh Nhã ngửi thấy được trong phòng còn vương đầy cái mùi hăng hăng của cuộc giao hoan, khuôn mặt lập tức liền đỏ lên, tối hôm qua Đinh Trường Sinh ngược lại là ngủ rất ngon, nhưng nàng cơ bản thì không sao ngủ được.

Không phải là nàng không muốn ngủ, mà là vì thằng này hình như là như phát điên, hai lần còn tiên tiếp mà còn chưa đủ, đến lúc nửa đêm cũng không biết lại đè nàng ra làm thêm mấy lần, khi nàng quay trở về nhà của mình thì mới nhớ, tối hôm qua đem giấy vệ sinh chùi hỗn hợp dịch của nàng và Đinh Trường Sinh còn vứt đầy trên mặt đất, nhưng lúc này liền quay trở lại, chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao?

Cho nên nàng đợi một chút đến lúc trời đã sáng rồi, đi ra ngoài mua bữa sáng, dùng danh nghĩa đưa bữa ăn sáng cho Đinh Trường Sinh để xem tình hình, Triệu Hinh Nhã vẫn luôn cho rằng Đinh Trường Sinh đã biết rõ người đàn bà đêm qua giao hoan với hắn là mình, cho nên biểu hiện giống như là nữ nhân của hắn, nhưng đáng tiếc là Đinh Trường Sinh vẫn không có nghĩ tới phương diện kia…

– Ăn cơm nhanh đi, để lâu sẽ bị nguội lạnh đấy.

Triệu Hinh Nhã thu thập xong bàn ăn, đối với Đinh Trường Sinh nói ra.

– Ai… thím… cùng ăn chung a.

– Không… cháu ăn trước đi, để thím thu dọn phòng của cháu một chút…

Triệu Hinh Nhã nói xong liền hướng đến phòng ngủ của Đinh Trường Sinh đi đến, điều này làm cho Đinh Trường Sinh lại càng hoảng sợ.

Ngồi ở trước bàn ăn, Đinh Trường Sinh vỗ vỗ lồng ngực của mình, cũng may là mình thức dậy sớm một chút, đã thu thập xong, nếu không thì mình mặt mũi này để nơi nào.

Bất quá như thế lại làm cho Triệu Hinh Nhã thở dài một hơi, cuối cùng cũng là quét sạch sẽ rồi, nhưng rồi lại nghĩ đến, Khấu Oánh Oánh ưa thích Đinh Trường Sinh đến phát điên rồi, nếu con gái biết mình người làm mẹ, nhanh chân đến trước ăn sạch rồi, thì con gái mình sẽ nghĩ sao về mình đây, rồi sẽ xảy ra chuyện gì?

Sau khi Triệu Hinh Nhã đi rồi, Đinh Trường Sinh thở dài một hơi, nhưng hắn luôn cảm thấy là lạ, cảm thấy ánh mắt của Triệu Hinh Nhã hôm nay nhìn mình có điểm gì là lạ, rất lập loè, là cái loại ánh mắt muốn nhìn một người, mà lại không dám nhìn, lộ ra rất ngượng ngùng, mình rốt cuộc làm sao vậy? Chẳng lẽ là Triệu Hinh Nhã phát hiện trong phòng mình có chuyện phát sinh rồi…

Đinh Trường Sinh tiến vào gian phòng của mình, lúc này mới phát hiện khắp nơi đều tản ra hương vị dâm mỹ, Triệu Hinh Nhã là người đàn bà từng trải, làm sao không biết tối hôm qua có chuyện gì xảy ra, trách không được sắc mặt của nàng đỏ lên, còn lộ ra rất ngượng ngùng, nghĩ tới đây, Đinh Trường Sinh vỗ mặt của mình… ai… thật sự là thất sách.

Trên tỉnh lý có động tác rất nhanh, trong thời gian rất ngắn, Ấn Thiên Hoa tự mình đến Hồ Châu, đương nhiên là trước đó La Bàn Hạ đã đi lên tỉnh, sau đó ngồi xe cùng Ấn Thiên Hoa qua về Hồ Châu, lúc này tại cửa đại viện thành ủy, Đào Thành Quân mang theo một đám người đứng ở cửa lớn, chuẩn bị nghênh đón bí thư thành ủy mới đến nhậm chức.

Chỉ là trong những người này, duy chỉ có thiếu Thạch Ái Quốc Đinh Trường Sinh hòa trộn chung ở mặt sau cùng với đám người kia…

– Huynh đệ… cậu tính như thế nào rồi? Có ở lại Hồ Châu, hay là tìm cách lập mưu để ra đi?

Trần Đông đang đứng bên cạnh Đinh Trường Sinh nhìn những người khác, nhỏ giọng đối với Đinh Trường Sinh nói ra.

Trần Đông là người mà Thạch Ái Quốc chủ trương gắng sức nhắc lên làm kiểm sát trưởng viện kiểm sát, còn Đinh Trường Sinh là dòng chính của Thạch Ái Quốc, cho nên hai người này có rất nhiều tiếng nói chung, đây cũng là lúc mà Trần Đông muốn dò xét đáy ngọn nguồn của Đinh Trường Sinh.

– Ha ha, anh em mình đều là cán bộ, đương nhiên là nơi nào cần thì tới nơi đó, đâu có thể tự mình quyết định được chứ?

Đinh Trường Sinh cười nhạt nói.

– Biết là vậy nhưng một đời vua một đời thần, cậu và La bí thư đều là người từ Bạch Sơn đi ra, tôi cảm thấy cậu nên đi đường vòng một chút, nói cách khác, nếu việc này không chịu vận động, thì về sau sẽ không dễ làm.

Trần Đông tiếp tục nói.

– Anh Trần… có phải là anh đã nghe phong phanh chuyện gì?

– Ừ, việc này hai anh em chúng ta sẽ trò chuyện sau, nơi đây nhiều phức tạp, khó mà nói.

Trần Đông cảnh giác nhìn chung quanh, ngậm miệng không nói nữa, Đinh Trường Sinh cũng không hỏi thêm.

Cùng phía dưới những… giữa cán bộ nhìn thấy lẫn nhau cũng chỉ là gật đầu, rõ ràng một câu đều không nói, muốn bảo hôm nay tại đây, khó xử nhất chính là Đào Thành Quân, ai cũng biết ông ta là người Thạch Ái Quốc, nhưng bây giờ lại phải tới nơi này nghênh đón La Bàn Hạ.

Đào Thành Quân là quản gia thành ủy, La Bàn Hạ đến rồi, cái chức vụ trưởng thư ký có đổi hay không đổi, điều này vẫn là không mấy người biết, nhưng Đào Thành Quân còn làm một ngày, thì phải cam đoan công việc của thành ủy Hồ Châu vận chuyển một ngà, đây là chức trách của trưởng thư ký thành ủy.

– Đến rồi… đến rồi…

Không biết phía trước là ai kêu lên, vì vậy tiếng xì xào của tất cả mọi người liền im lặng, phía sau nhón chân lên nhìn xem phía trước, trước mặt nhìn lấy từ xa mà đến gần ba chiếc xe con, chỉ chốc lát, xe con vững vàng ngừng lại tại cổng lớn, vốn là có thể lái vào bên trong thành ủy, nhưng ngoài cổng lớn bị người đứng khá đông chặn lại, cho nên người trên xe chỉ có thể là phải bước xuống.

Tiến lên mở cửa xe là Để Khôn Thành, Thạch Ái Quốc không có ở đây, thì nơi này Để Khôn Thành làm người dẫn đầu, chuyện này dù bên thành ủy nhưng Đào Thành Quân không có cùng Để Khôn Thành tranh giành, chuyện này có gì hay ho đâu mà tranh giành…

– Ấn chủ nhiệm trưởng, hoan nghênh chủ nhiệm đến Hồ Châu.

Để Khôn Thành mở cửa xe, cùng Ấn Thiên Hoa nắm tay rồi nói ra, kỳ thật bọn họ rất quen, trong thời điểm Để Khôn Thành làm thư ký cho bí thư An Như Sơn trên tỉnh, bọn họ cách vài ngày lại cùng nhau ăn cơm…

– Khôn Thành, ông sau khi xuống đây cũng học những… lời khách sáo này sao?

Ấn Thiên Hoa cầm chặt tay Để Khôn Thành, còn Để Khôn Thành hai tay nắm một tay Ấn Thiên Hoa, cái tay còn lại của Ấn Thiên Hoa vỗ vài cái trên cánh tay Để Khôn Thành, đây là biểu hiện rất thân mật, đứng phía sau Ấn Thiên Hoa, La Bàn Hạ nhìn thấy liền nhíu chặt mày lại…

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253