Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 252
Phần 252

Đinh Trường Sinh không có tiếp tục nhìn tên tóc vàng kia, mà là nhìn về phía cái bàn sát vách có hai người, một người phía đối diện thì Đinh Trường Sinh nhìn thấy rõ ràng, một thanh niên tầm hai chục tuổi, còn có một người đưa lưng về phía hắn, không thấy rõ là mặt mũi, nhưng không hề nghi ngờ, tên tóc vàng nói đến đại ca chính là đến chỗ này rồi.

Thời điểm này, mấy nam sinh đi cùng với nữ sinh kia, nhao nhao đứng lên vây lấy tên tóc vàng, Đinh Trường Sinh vốn tưởng rằng mấy tên nam sinh vây tới, thì tên tóc vàng sẽ thu tay, nhưng mà không nghĩ tới tên tóc vàng đã không có thu tay, ngược lại là cùng cái nam sinh nổi lên xung đột.

Nữ sinh thừa cơ chạy tới một bên, nhưng mấy tên nam sinh rõ ràng không phải là đối thủ của tên tóc vàng, nhanh và gọn bị tên tóc vàng đánh gục hết rồi, Đinh Trường Sinh lúc này bấm 110 báo động cảnh sát, tên tóc vàng đánh đập mấy tên nam sinh xong, lại bắt đầu đuổi theo nữ sinh kia, chỉ bất quá lúc đi ngang qua Đinh Trường Sinh, thì đã nghe được Đinh Trường Sinh báo động cảnh sát.

– Này, mày đừng có xen vào việc của người khác, muốn chết phải không?

Ánh mắt rất hung nhìn Đinh Trường Sinh.

Lúc này, Kiều Lâm Hạo sợ hãi trốn sát bên người Kiều Hồng Trình, nhưng mà Kiều Hồng Trình bất động thanh sắc, nhìn xem Đinh Trường Sinh cùng đối phương nói chuyện.

– Có chuyện gì không? Mày có bản lĩnh đánh người, người ta không có bổn sự đánh lại mày, thì không thể báo động cảnh sát à… Aì… bây giờ lưu manh thật sự là không được rồi, nhuộm chút tóc vàng liền dám lên phố làm lưu manh, điều này cũng quá dễ dàng…

Đinh Trường Sinh như là nói với tóc vàng, hoặc như là đang lầu bầu trong miệng nói.

Lúc này Đinh Trường Sinh thông qua ánh mắt nhìn xéo qua, thấy được hai người bên bàn kia đang nhìn mình, ngay cả tên vừa rồi đưa lưng về phía Đinh Trường Sinh, cũng nghiêng đầu lại rồi, ánh mắt hắn rất sắc bén, nhìn qua hình như là cũng có tập võ.

– Mày lập lại lần nữa xem.

Tóc vàng rất tức giận hướng phía Đinh Trường Sinh bên này đi tới một bước, xem bộ dáng là đã muốn động thủ rồi.

– Không nói nữa, tao mệt mỏi rồi, tao chỉ khuyên mày ở đâu thì chạy trở về chỗ đó đi, đừng có ở chỗ này làm ảnh hưởng đến lão tử đang ăn, bằng không mà nói, tao sẽ đem mày đi nướng luôn đấy…

Đinh Trường Sinh sắc mặt phát lạnh, trừng mắt với tên tóc vàng nói ra.

– Hả… khẩu khí không nhỏ, mày cũng không hỏi thử một chút tao là ai, lại dám cùng đại gia mày nói chuyện như vậy.

Tóc vàng hiển nhiên đối với Đinh Trường Sinh tức giận, giơ chân lên liền hướng phía Đinh Trường Sinh đạp tới, Đinh Trường Sinh lúc này đưa lưng về phía hắn đấy, một cước này nếu đạp trúng rồi, thì Đinh Trường Sinh sẽ bổ nhào phải nằm ở trên mặt bàn ăn…

Kiều Hồng Trình chưa từng thấy qua thân thủ của Đinh Trường Sinh, đương nhiên không biết Đinh Trường Sinh có công phu gì, mắt nhìn thấy đối phương một cước đạp tới, ông muốn nhắc nhở Đinh Trường Sinh thì đã chậm, vừa mới hé miệng, còn chưa kịp nói, thì đã nhìn thấy dưới mông Đinh Trường Sinh trầm xuống, cái ghế gỗ nhỏ “răng rắc…”, đã gãy ra trên mặt đất, mà một cước kia của tên tóc vàng lướt qua bả vai Đinh Trường Sinh, đá hụt nên thoáng cái đã mất đi trọng tâm, toàn bộ người đều nằm ở trên thân Đinh Trường Sinh, lúc này Đinh Trường Sinh rất nhanh đứng dậy, thoáng cái đem tên tóc vàng nhấc lên trên mặt đất.

Lần này chẳng những là chung quanh người xem náo nhiệt sợ ngây người, càng thêm kinh ngạc còn là Kiều Hồng Trình, thoạt nhìn thì nh Trường Sinh khó có thể đào thoát một cước này, rõ ràng liền như vậy nhẹ nhàng bâng quơ hóa giải, hơn nữa còn đem đối phương lật tung trên mặt đất, lúc này hai tên được tên tóc vàng xưng là đại ca cũng là sững sờ, nhất là tên thanh niên vừa rồi đưa lưng về phía phía Đinh Trường Sinh càng là giật mình, hắn không thể tưởng được tại đây bên trong hàng nướng vỉa hè cũng có cao thủ.

– Ai ui… đừng ở chỗ này đánh nhau a, các vị… các vị, đừng đánh nữa, tôi đây cũng là mua bá nhỏ, cầu xin các vị…

Lúc này lão bản đi lên hòa giải nói ra.

– Lão bản, cái ghế gỗ này bị gãy nát, cứ bảo tên này bồi thường là được rồi.

Đinh Trường Sinh chỉ vào cái ghế gỗ gãy, quay người chỉ vào tên tóc vàng nói ra.

Lúc này tên tóc vàng đã bò lên, ánh mắt ngoan độc nhìn Đinh Trường Sinh, ngay trong chớp mắt, thằng này kéo lên ống quần, rút ra trong cái tất chân một thanh chủy thủ, hướng phía Đinh Trường Sinh liền lao đến, lần này càng làm cho Kiều Hồng Trình bị dọa mất hồn.

– Trường Sinh, cẩn thận.

Đinh Trường Sinh nghe được Kiều Hồng Trình cảnh báo, theo bản năng quay người lại, né được tên tóc vàng đâm tới, lúc này tên tóc vàng một kích không trúng, quay người chạy tới, trong tay chủy thủ lóe hàn quang, ở đây người xem náo nhiệt đều sợ hãi trở lui…

Nhưng mà lúc này tên tóc vàng tiên cơ đã mất, tay cầm sao của hắn vừa tới trước mặt Đinh Trường Sinh, đã bị Đinh Trường Sinh một tay nắm bắt được cổ tay, tóc vàng khó hơn động một bước, hắn lần này ý thức được, hôm nay thật sự gặp phải đối thủ, lá gan chơi liều biến mất, thay vào đó là sợ hãi đến mức không thở nỗi, người sống là còn hơi, cái đây một hơi không còn, thì toàn bộ thân người cũng xong rồi, “bộp…” một tiếng, tóc vàng không thể chịu được cổ tay đau đớn, thanh chủy thủ rơi trên mặt đất.

– Vừa rồi tao nói rồi, đừng có làm ảnh hưởng đến lúc tao đang ăn, nhưng mà mày không chịu nghe, rõ ràng lại còn muốn giết người…

Đinh Trường Sinh nói ra.

– Em không dám, thả em ra đi, em sẽ bồi thường cái ghế bị gãy của anh…
– Đã chậm rồi.

Đinh Trường Sinh nói xong, buông lỏng ra cổ tay tên tóc vàng, thằng này thoáng cái co quắp ngồi dưới đất.

Nhưng mà Đinh Trường Sinh không có coi là xong, nhìn chung quanh, chủ yếu là nhìn hai thằng đại ca của tên tóc vàng, hai thằng này thật đúng là vẫn có thể ngồi được, điều này nói rõ, một là hai người này rất có thể cũng bị sợ hãi, không dám triển khai, hai là bọn chúng có đảm lượng rất tốt, hoặc là không phải nhân vật tầm thường, Đinh Trường Sinh chủ động loại bỏ loại thứ nhất, hắn chính là muốn đem hai người này bức đi ra, ngươi bất động ta sẽ dồn ép ngươi động.

Đinh Trường Sinh thò tay nắm lấy tóc tên tóc vàng lôi đi, cũng không biết Đinh Trường Sinh đây là muốn đi đâu?

Kiều Hồng Trình muốn ngăn cản Đinh Trường Sinh, nhưng Đinh Trường Sinh động tác quá là nhanh, ông còn chưa nghĩ ra sẽ kết thúc như thế nào, thì đã nhìn thấy Đinh Trường Sinh lôi kéo tên tóc vàng đi tới bên bếp lò nướng que thịt nướng, lấy tới một cái ghế, lại đưa tay dùng muỗng múc một muỗng dầu ăn đổ xuống than củi, lửa liền bùng cháy lên.

– Lão đại, cứu mạng, Chu lão đại, cứu mạng a.

Tóc vàng thấy mình xong rồi, hôm nay thằng gia hỏa này thật sự là nói được thì làm được, hồi nãy là có nói muốn nướng hắn, cá hình như là quả thật muốn nướng mình trên bếp lò a.

Lúc này lửa cũng nổi cao lên, Đinh Trường Sinh một chân đứng ở trên mặt ghế, tay nắm đầu tóc tên tóc vàng, dí vào gần bên bếp lò rực lửa, tất cả mọi người đều ngừng lại hô hấp.

– Trường Sinh, đừng làm ẩu.

Kiều Hồng Trình nhịn không được nữa, ông cho rằng Đinh Trường Sinh tuyệt đối là dám làm việc này đấy.

Trên bàn kia tên thanh niên lúc này đứng lên, hướng phía bếp lò đi tới, tóc vàng là thủ hạ của hắn, hắn không thể không quản, nếu mình mặc kệ, như vậy về sau còn có ai sẽ đi theo hắn, Chu thiếu gia lăn lộn nữa…

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253