Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 50
Phần 50

– Này, tỉnh lại một chút, tại đây không thể ngủ được a, mới uống một chút rượu, lại dễ dàng say như vậy sao?

La Gia Nghi nửa tin nửa ngờ đẩy nhẹ Đinh Trường Sinh một cái, thân thể Đinh Trường Sinh nhoáng nhích một cái, thiếu chút nữa ngã xuống mặt đất, La Gia Nghi bị dọa sợ lật đật nắm hắn kéo lại.

– Ha ha… chuyện gì xảy ra vậy, em định ở lại chỗ này à?

La Gia Nghi lay hắn rồi hỏi tiếp.

– Um… à… uống xong chưa?

Đinh Trường Sinh còn buồn ngủ hỏi.

– Còn không thấy ngại sao, có chút rượu mà mất mặt vậy à? Nhà của em ở nơi nào, để chị đưa em trở về?

La Gia Nghi vịn Đinh Trường Sinh nghiêng ngả đi ra khỏi quán bar, đón một chiếc xe, dựa theo địa chỉ của Đinh Trường Sinh nói đưa hắn trở về.

Đến dưới lầu nhà Đinh Trường Sinh, thì vừa lúc Triệu Hinh Nhã tới giặt quần áo quét dọn vệ sinh cho Đinh Trường Sinh, nhưng khi Triệu Hinh Nhã thấy một người đàn bà đang đỡ Đinh Trường Sinh đi tới, nàng biết điều nên không có lên tiếng, mà là ẩn tránh ở một bên, tâm tình có chút phức tạp nhìn xem La Gia Nghi vịn Đinh Trường Sinh lên lầu, thấy Đinh Trường Sinh say đích có chút đau đầu, hắn có thể vào nhà cũng là không tệ rồi.

Triệu Hinh Nhã nhìn xem hai người lên lầu, nàng cũng trở về nhà của mình, nhưng vẫn luôn đứng ở trước cửa sổ, nhìn xem qua lầu đối diện động tĩnh, tuy trong nội tâm có điểm là lạ, nhưng cũng không có để ý đến, nàng biết rõ hiện tại Đinh Trường Sinh quyền cao chức trọng, cho nên mang đàn bà về nhà cũng là chuyện bình thường…

– Em không sao chứ? Uống miếng nước nhé?

La Gia Nghi đem Đinh Trường Sinh đỡ ngồi đến trên ghế salon, hỏi.

– Uống nước… bà ngoại ơi, rượu này uống vào thì chẳng biết lãnh đạo là ai đây này?

Đinh Trường Sinh vỗ đầu của mình, nói ra.

– Quán bar này, thường pha nhiều loại rượu chung với nhau, cho nên nếu không thường uống, thì thật đúng là chịu không được cái loại này, chị thấy em không thích hợp uống loại rượu này đâu.

La Gia Nghi rót một ly nước, đưa lên miệng Đinh Trường Sinh cho hắn uống, nói ra.

– Vâng… em nghỉ ngơi một chút là được rồi, chị đi về trước đi, đã trễ như vậy, coi chừng không an toàn.

Đinh Trường Sinh nhắm mắt lại nói.

– Em xác định là không có việc gì? Không cần tìm người đến xem chừng em a?

La Gia Nghi cũng muốn về sớm một chút, ở bên trong phòng này chỉ có mình và Đinh Trường Sinh hai người, cô nam quả nữ, nếu là trước kia thì cũng không có việc gì, mấu chốt là hiện tại Đinh Trường Sinh sắp kết hôn rồi, chuyện này nếu là truyền đi ra ngoài thì sẽ thành chuyện khác…

– Em không sao, chị đi đi, đóng cửa giùm em là được rồi.

Đinh Trường Sinh tay vỗ cái trán, nói ra.

– Vậy chị đi đây, em nhớ uống nhiều nước một chút.

La Gia Nghi đem nước để trên bàn trà cho hắn.

– Em biết, chị đi đi, trên đường cẩn thận.

Đinh Trường Sinh nói ra.

La Gia Nghi nhìn nhìn Đinh Trường Sơn, hình như thấy hắn đã thanh tỉnh không ít, nghĩ thầm hẳn là không có việc gì rồi, vì vậy cầm túi xách của mình liền bước ra cửa.

La Gia Nghi đi rồi, nhưng Triệu Hinh Nhã vẫn luôn ở bên trong tại bên nhà mình nhìn xem động tĩnh bên này, chứng kiến người đàn bà mà Đinh Trường Sinh mang tới rõ ràng không có ngủ lại, làm cho Triệu Hinh Nhã cũng ngạc nhiên, nhưng nhớ tới lúc thấy Đinh Trường Sinh đi không vững, còn phải có người vịn mới có thể đi được, xem ra là hắn uống không ít, đêm nay nếu hắn khát nước hay cần cái gì, thì không có ai chiếu cố cho hắn…

– Oánh Oánh, ngày mai mẹ có một số phê bài thi phải sửa, mẹ quên mang về, mẹ sẽ tới trường học, buổi tối có khả năng sẽ không trở lại, lát nữa con đi ngủ đi, có được không?

Triệu Hinh Nhã đi vào phòng của Khấu oánh oánh nói ra.

– Hả… buổi tối mẹ không về? Vậy mẹ ở đâu?

– Mẹ ở văn phòng a, không có việc gì, cũng đã khuya rồi, con khóa chặt cửa, mẹ đi đây…

Triệu Hinh Nhã nói xong liền bước đi ra ngoài, Khấu oánh oánh theo ở phía sau rồi khóa cửa lại.

Nhưng vì sợ Khấu oánh oánh phát hiện mình phải qua nhà của Đinh Trường Sinh, Triệu Hinh Nhã đến bên ngoài tiểu khu, đợi một hồi mới quay trở về, sau đó lặng lẽ đi đến nhà của Đinh Trường Sinh, dùng chìa khóa nhà Đinh Trường Sinh mở cửa ra.

Lúc này, Đinh Trường Sinh một mình nằm lì ở trên giường, ngủ tiếng ngáy vang động trời, quần áo cũng không có cởi, giày cũng không có cởi, Triệu Hinh Nhã vội vàng đến trong phòng ngủ Đinh Trường Sinh, sau đó giúp cho Đinh Trường Sinh cởi giày, cởi quần áo.

Trong lúc giúp Đinh Trường Sinh cởi quần ra, Triệu Hinh Nhã không nghĩ đến cái gì cả, Đinh Trường Sinh vẫn luôn xưng hô nàng là thím, cho nên nàng đối đãi với Đinh Trường Sinh tựa như là con cháu của mình vậy, tuy là giữa bọn họ trước kia từng phát sinh qua một lần mập mờ nhưng chưa đi đến mức cuối cùng, nhưng đó là chuyện của lúc trước, cho nên Triệu Hinh Nhã không có một mực để ở trong lòng…

Thế nhưng lúc đang mở ra dây lưng quần Đinh Trường Sinh, Đinh Trường Sinh bởi vì nghẹn nước tiểu, cây thịt tráng kiện kia của hắn liền lộ ra, hơn nữa không đơn thuần là vấn đề cường tráng, Triệu Hinh Nhã liền bị dọa sợ đến không dám thoát khỏi cái quần của hắn nữa, bởi vì cái đồ vật kia phảng phất là muốn nứt vỡ ra trong cái quần lót.

– Đứa nhỏ này, đi ngủ mà còn không thành thật, không biết đang suy nghĩ cái chuyện xấu gì đây này.

Triệu hinh Nhã ở bên trong tâm thầm nói, đắp chăn cho Đinh Trường Sinh rồi rời đi ngay.

Triệu Hinh Nhã đi đến trong phòng khách, lúc này mới cảm thấy không biết vì cái gì mà thân thể mình tại sao lại nóng như vậy, hơn nữa cảm giác được đỏ mặt càng lợi hại, nóng hừng hực như bị phỏng, sau đó nàng có cảm giác trong cơ thể có loại cảm giác rất ngứa, thân dưới hư không càng lúc càng gãi ngứa khó nhịn…

Bàn tay Triệu Hinh Nhã run rẩy duỗi vào bên trong cái âm hộ mình, bên dưới nhịn không được nữa vườn không nhà trống cô quạnh, dịch nhờn đã cỏ dại lan tràn, nàng hai mắt nhắm nghiền, chỉ thấy khuôn mặt Triệu Hinh Nhã hàm xuân, cắn môi dưới không dám phát ra âm thanh, một tay thành thục động lòng người trên mặt âm hộ vuốt ve, ngón tay thon dài chậm rãi đâm tiến sâu vào âm đạo mình, đổi lấy thỏa mãn thở dài một tiếng, trong đầu lại tất cả đều là cây thịt tráng kiện hung dữ của Đinh Trường Sinh, tuy nàng cảm thấy rất xấu hổ, nhưng điều này lại làm cho nàng càng thêm hưng phấn, ngón tay đút vào âm đạo tốc độ cũng trở nên càng thêm nhanh.

Từ ngày ly dị đã qua rất lâu rồi, độ tuổi của nàng cũng chính là độ tuổi tàn bạo chi năm, bây giờ lại nhìn thấy cây thịt to lớn trước mắt, làm sao nàng chịu được kích thích, Triệu Hinh Nhã một bên thở hổn hển, một bên nhắm mắt hồi tưởng, so với trước đây dùng tay thỏa mãn khi nhu cầu sinh lý đòi hỏi, lần này cường liệt hơn nhiều, có lẽ là bởi vì vừa rồi một màn kia! Mình có bao nhiêu lâu không có được khoái cảm, cái khoái cảm mạnh mẽ lần này lại là nhìn thấy cây thịt của đứa cháu gọi mình là thím mà có được, tuy hoang đường nhưng mà hết sức hưng phấn…

– Nước… nước…

Triệu Hinh Nhã vừa mới vừa ngồi vững lại không lâu, từ trong phòng ngủ truyền đến tiếng của Đinh Trường Sinh thấp giọng muốn uống nước, nàng liền đi vào phòng ngủ của hắn.

– Này… uống chậm một chút, coi chừng bị nghẹn…

Triệu Hinh Nhã đỡ cổ của Đinh Trường Sinh, để hắn ngồi lên, sau đó đưa hắn dựa vào tại trên thân thể của mình, còn nàng thì tựa vào trên đầu giường, giống như là đang thận trọng cho một hài tử bị bệnh uống nước.

– Há… uống đã đủ rồi, cảm ơn… tại sao chị lại ở chỗ này?

Đinh Trường Sinh vẫn lả đang nhắm mắt, nhưng hắn vừa rồi trong giấc mộng mơ thấy Chu Hồng Kỳ đến thăm hắn, còn đút cho hắn nước uống, cho nên Đinh Trường Sinh mới hỏi như thế.

– Em uống nhiều quá, nên chị đến xem chừng em, không sao chứ, như thế nào uống nhiều như vậy à?

Triệu Hinh Nhã cẩn thận đem Đinh Trường Sinh nằm xuống, dựa vào câu hỏi gọi chị của hắn mà trả lời, nhỏ giọng hỏi.

– Không có việc gì, em không uống nhiều, chỉ là em mất hứng, không cao hứng, mà là rất khó chịu, rất khó chịu, sao chị lại bỏ em…

Đinh Trường Sinh mặc dù là nhắm hai mắt, tựa như là thanh tỉnh, lại hình như là không tỉnh lại nữa, cứ mơ mơ màng màng nói chuyện không đâu, nhưng nếu là như vậy, thì Triệu Hinh Nhã cũng không có giật mình, bởi vì khi Đinh Trường Sinh nói xong, nàng cảm thấy không đúng, xem xét Đinh Trường Sinh, thì thấy đã là lệ rơi đầy mặt, Triệu Hinh Nhã không biết làm sao, từ trước tới nay nàng chưa từng gặp qua Đinh Trường Sinh khóc tại trước mặt ai…

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253