Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 14
Phần 14

Tuy Tần Chấn Bang vẫn chưa là nhà đầu tư chính thức của Hồ Châu, hơn nữa vẫn còn rất nhiều chuyện phải cùng thành phố cò kè mặc cả, nhưng trong thành phố này thì những lãnh đạo đều cho đủ Tần Chấn Bang mặt mũi, hơn nữa những người này đều cũng biết Tần Chấn Bang có bối cảnh rất sâu, cho nên lúc nghe con gái của Tần Chấn Bang bị gãy xương chân nằm viện, ai cũng đều biểu thị quan tâm đến.

Đương nhiên, Tần Mặc là một cô gái, những lãnh đạo kia đều là nam nhân, đến bệnh viện thăm hỏi thì cũng không phải là thuận tiện, vì vậy lúc này người nhà của lãnh đạo gia đành phải xuất mã rồi.

Cổ Thanh Sơn mặc dù cũng đang nằm viện, nhưng cũng phái tới hai mẹ con Dương Hiểu cùng Cố Hiểu Manh, Để Khôn Thành phái tới là vợ của ông ta Chân Lục Trúc, còn Thạch Ái Quốc phái tới là Tiêu Hồng cùng Thạch Mai Trinh.

– Một cô gái xinh đẹp như vậy, làm như thế nào chị lại nghe nói bởi vì em mà bị thương, thành thật khai báo, có phải là em vừa ý người ta, nhưng người ta không thích, nên em dùng sức mạnh gây ra phải không?

Thạch Mai Trinh quả nhiên là tận dụng mọi thứ, đi tới thăm Tần Mặc chỉ trong chốc lát là xong, rõ ràng đi ra phía ngoài lôi kéo Đinh Trường Sinh đi vào nhà vệ sinh nam.

– Chị điên rồi, đây chính là bệnh viện, nếu truyền đi ra ngoài thì em còn có thể Hồ Châu lăn lộn hay sao?

Đinh Trường Sinh bất đắc dĩ, người phụ nữ này chẳng phân biệt được nơi nào, cũng chẳng phân biệt được lúc nào thì thích hợp, chỉ cần mình được sướng khoái là được, mà ngay cả lần trước tại trong nhà Thạch Ái Quốc cũng là như vậy, trong lúc Thạch Ái Quốc đang ở nhà, cũng dám kéo mình lên lầu làm bừa, đã vậy dưới lầu còn có một Tiêu Hồng mẹ kế, thật sự là không chịu nỗi Thạch Mai Trinh.

– Hừ… chị biết, nhưng không làm như vậy, thì chị có thể tìm được em sao? Chị gọi điện thoại thì em không tiếp, gửi nhắn tin emi không hồi trở lại, có phải là em đang trốn chị phải không, chị nói cho em biết, em ở bên ngoài có mấy người đàn bà thì chị cũng không quan tâm, nhưng nếu em muốn muốn quăng bỏ chị, thì không có cửa đâu à…

– Làm gì có a…

– Có hay không thì trong lòng em biết. À… trong công ty xảy ra chút vấn đề, có em bớt thời gian đến công ty đến một chuyến đi, chị không làm được.

Thạch Mai Trinh cũng biết tại đây làm cái chuyện này không phải là nơi thích hợp, hơn nữa nhà vệ sinh nam trong bệnh viện cũng không có sạch, hơn nữa người đến người đi cũng khó mà làm thành chuyện tốt.

Nhưng rồi đến cuối cùng, Thạch Mai Trinh cũng đưa tay vào bên trong quần Đinh Trường Sinh, vuốt ve một lúc, rõ ràng còn kéo cây dương vật ra ngoài, Đinh Trường Sinh đúng lúc này bị Thạch Mai Trinh khiêu khích đã có phản ứng, không nghĩ tới Thạch Mai Trinh lại điên đến mức như vậy, nàng muốn giết thì hắn đành phải giết…

Tốc váy của Thạch Mai Trinh lên, kéo cái quần lót xuống sàn nhà, hắn đem đầu khấc đặt ở cửa miệng âm đạo Thạch Mai Trinh nhẹ nhàng trêu đùa vài cái, sau đó nhẹ nhàng nâng đùi phải của nàng lên, dùng sức đâm vào.

– Um…

Hai người trong cổ họng cùng lúc phát ra một tiếng, hai cái đầu lưỡi nhân cơ hội mút quấn lại với nhau, cơn sướng của Thạch Mai Trinh đã dâng lên khi cây dương vật trong nháy mắt đã chui vào trong âm đạo, dương vật của hắn tại trong âm đạo nhẹ nhàng co rúm vài cái, sau đó lui về cửa miệng âm đạo mài vài cái, rồi thật sự dùng sức cắm thẳng vào, bắt đầu đâm vào rút ra đâm vào, Thạch Mai Trinh từ từ cảm thấy sâu trong âm đạo của mình tê dại, càng lúc càng lợi hại, tùy lúc đều có thể kêu rên thành tiếng.

Tuy rằng hai người tư thế bất lợi cho cây dương vật xâm nhập, nhưng cây dương vật của hắn cũng không khó xuyên vào đến trung tâm, đầu khấc lần lượt đụng vào trên cổ tử cung của nàng.

Chợt Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy Thạch Mai Trinh thân thể cứng ngắc cau mày, vẻ mặt khó chịu, nàng biết mình không chịu nỗi sắp kêu lên thành tiếng, nên liền vội vươn tay nhéo giữ lại nơi gốc cây dương vật lại.

– Hừm… chị làm gì thế?

Đinh Nhị Cẩu không hiểu nhìn Thạch Mai Trinh đang thở hổn hển hỏi.

– Um… chờ một chút… chị nhịn không được muốn kêu lên thành tiếng làm sao bây giờ đây?

Xem ra nếu không giải quyết vấn đề này, thì là không thể tiếp tục được, Đinh Nhị Cẩu suy nghĩ rồi nói:

– Nếu không nhét cái quần lót vào trong miệng chị đi…

– Chán ghét…

Thạch Mai Trinh hờn dỗi, Đinh Nhị Cẩu bị vách thịt non âm đạo của nàng đang bó chặt, cây dương vật lại trướng đại thêm vài phần, hắn cũng không nhịn được liền đem cái quần lót của nàng nhét vào trong miệng Thạch Mai Trinh.

Vừa rồi cảm xúc đều bị Thạch Mai Trinh phá hủy, bây giờ mới được lặp lại, lập tức tăng lên tốc độ mạnh yếu của cây dương vật.

Một lúc sau tuy rằng miệng ngậm lấy cái quần lót, nhưng Thạch Mai Trinh vẫn là không nhịn được tiếng rên rỉ, trong lúc nàng đang phiêu phiêu, thì Đinh Nhị Cẩu lại đột nhiên đem dương vật rút ra, Thạch Mai Trinh chợt cảm thấy trong âm đạo mình một trận hư không, nhịn không được đem cái mông hẩy đuổi theo tới.

Đinh Nhị Cẩu xoay thân mình Thạch Mai Trinh ghé vào trên tường, sau đó cả người lại nhẹ nhàng ghé vào phía sau lưng nàng, cây dương vật kiên đĩnh xuyên qua cái khe mông lớn để ở lên miệng âm đạo, Đinh Nhị Cẩu đẩy cây dương vật tới, trong lúc cái mông lớn nhẹ nhàng cong lên theo sát, sau khi dùng sức một cái, cây dương vật liền lại cắm vào bên trong âm đạo nàng.

Đinh Nhị Cẩu với tư thế như vậy, tuy rằng không thể dốc hết mười phần toàn lực, bởi vì vấn đề góc độ, cho nên đầu khấc dương vật nhiều lần đâm không tới miệng tử cung, Thạch Mai Trinh gấp gáp so với vừa rồi càng thêm mãnh liệt.

Rất nhanh cái mông của Đinh Nhị Cẩu giống như motor, càng lúc càng nhanh, trong âm đạo, cây dương vật thật giống như máy đóng cọc vậy, cuối cùng miệng của Thạch Mai Trinh cái quần lót đã rớt ra, nhưng hai người ai cũng không có chú ý tới.

– Um… a… không được… hư hết rồi… úi… ui…

Thạch Mai Trinh thân người chợt kéo căng thẳng tắp, hai cái tay thật chặt bám trên tường, toàn thân run run, Đinh Nhị Cẩu cảm thấy chỗ đầu khấc dương vật từ sâu trong âm đạo nàng giống như cối xay thịt bình thường gắt gao vắt lấy đầu khấc của hắn, hắn liền sử hết khí lực toàn thân gia tốc tiến lên, nàng cũng cảm thấy bên trong âm đạo, cây dương vật lớn của hắn đã phồng tới cực điểm, biết Đinh Nhị Cẩu sắp bắn tinh, vội vàng kẹp chặt cơ thịt âm đạo phối hợp với hắn điên cuồng trong những giây cuối cùng.

Cuối cùng là một trận tinh dịch chiếu vào trong cổ tử cung, âm đạo Thạch Mai Trinh bị phỏng một trận run run, Đinh Nhị Cẩu ghim sâu cây dương vật để đầu khấc chạm cổ tử cung dùng sức cọ xát thêm vài cái, Thạch Mai Trinh cảm thấy hoa tâm mình một trận tê dại, nhịn không được thành thịt non âm đạo lại kẹp chặt vài phần, gắt gao quấn ở mặt trên dương vật, Đinh Nhị Cẩu trong lòng hô to sảng khoái, hắn muốn đúng là cái loại cảm giác này, mà ngay sau đó liền cảm nhận được một làn nước ấm phun tại trên đầu khấc của mình.

Triệu Khánh Hổ nhìn thấy Bạch Khai Sơn đưa cho A Long hai cái hộp, thầm nghĩ, trong hai cái hộp này sẽ là cái gì đây chứ? Tuy đây là ở địa bàn của mình, nhưng lâu nay biết rõ Bạch Khai Sơn là thủ đoạn độc ác, tên tùy tùng đi theo Bạch Khai Sơn lần trước gặp mặt đã không thấy tăm hơi, nghe Tương Ngọc Điệp nói đã bị Bạch Khai Sơn tự mình giết chết, đối với dạng người đối người thân tín của mình mà ra tay độc ác như vậy, thì làm sao không đề phòng cho được chứ.

– Anh Bạch… đây là…

– Một ít đồ vật, không đáng giá nhắc tới, tôi biết lão đệ sắp lên chức ông nội rồi, ngẫu nhiên vừa rồi đạt được hai con ngựa làm bằng ngọc thời Hán, nên gửi cho hai vị tiểu công tử lễ vật.

Bạch Khai Sơn để hai hộp quà trên bàn trà, hơn nữa tự mình còn mở ra.

Triệu Khánh Hổ mặc dù không hiểu biết về đồ cổ, nhưng cũng biết Bạch Khai Sơn là nhân vật lăn lộn bên ngoài mấy thập niên, không có khả năng đem đồ giả đi lừa gạt lão, nhưng lão có chút khó hiểu, Hà Tình mang song bào thai là chuyện bí mật, Bạch Khai Sơn cùng mình kết giao thì không rất sâu, Bạch Khai Sơn làm sao mà biết được chứ.

– Ui… anh Bạch, cái này sao được, hai con ngựa ngọc này quý trọng như thế, tôi đảm đương không nổi đâu a, vô công bất thụ lộc mà.

– Ha ha, Khánh Hổ lão đệ, hôm nay tôi đến đây thật ra còn vì là một chuyện mua bán nữa, lão đệ cũng đã biết, Ngọc Điệp là con nuôi của tôi, hơn nữa chúng ta vẫn luôn là lui tới làm ăn đấy, từ khi chồng nàng chết rồi, về sau chuyện làm ăn của nàng đều là do tôi giúp đỡ trợ giúp, vốn đây cũng xem là song doanh, cả hai cùng có lợi, nhưng gần đây Ngọc Điệp lại quá giang đu theo một thằng nhãi ranh, làm càn đem lòng hảo tâm của tôi hóa thành một kẻ lòng lang dạ thú, hết cách rồi, dù sao Ngọc Điệp cũng là con gái nuôi, lão đệ nói tôi phải làm như thế nào đây chứ?

– Anh Bạch… có phải anh nói là Đinh Trường Sinh phải không?

– Ừ… chính là thằng nhãi con này, bất quá tôi nghe nói Khánh Hổ lão đệ cũng có mối quan hệ với Ngọc Điệp cũng là không cạn, không biết nếu như tin tức này mà tới tai của Đinh Trường Sinh thằng nhãi con kia biết, thì hắn có đa tưởng nghi ngờ gì không này?

Bạch Khai Sơn không hổ là nhân vật trên đường lăn lộn mấy thập niên, cho dù là tại Vệ Hoàng Trang đây đề phòng sâm nghiêm, lão vẫn là chuyện trò vui vẻ, không có một chút gì là khiếp ý cả.

– Ha ha… anh Bạch, anh hiểu lầm rồi… tôi cùng Tương Ngọc Điệp căn bản chỉ là gặp nhau vài lần mà thôi, nên nói là có quan hệ tốt, điều này làm sao có thể chứ?

Triệu Khánh Hổ đương nhiên sẽ không thừa nhận mình và Tương Ngọc Điệp quan hệ, nhưng là hai người đã sớm hoạch định xong Tương Ngọc Điệp phụ trách nguồn cung cấp, Triệu Khánh Hổ phụ trách con đường phân phối hàng, cho nên hiện tại bây giờ lão đang lo lắng Bạch Khai Sơn đến cùng có biết chuyện này hay không?

– Còn chàng trai là Triệu Cương phải không, tuổi trẻ tài cao a, đúng rồi… về sau nếu có đi lên tỉnh thành, phải ghé vào nhà hàng của tôi chơi đấy nhé, không phải là tôi Bạch Khai Sơn keo kiệt, sao từ Hồ Châu lên đến cửa nhà hàng của tôi rồi, rõ ràng lại không vào trong ăn cơm chứ, đây là cái đạo lý gì vậy?

Bạch Khai Sơn nhìn xem sắc mặt đỏ lên của Triệu Cương, hắn nói là Triệu Cương, nhưng lại là gõ trên người của Triệu Khánh Hổ, hừ… còn nói cùng Tương Ngọc Điệp quan hệ không sâu, quan hệ không sâu mà đáng giá phái đám tay chân đi sau lưng giúp Tương Ngọc Điệp sao?

Triệu Khánh Hổ xấu hổ, còn Triệu Cương thằng này càng là một câu cũng nói không nên lời.

– Này còn đứng đấy làm gì? Còn không nhanh cầm lấy lễ vật của anh Bạch cất vào bên trong?

Triệu Khánh Hổ cũng không phản đối, quay đầu nói với Triệu Cương đang đừng như gà gỗ kia.

Trong nội tâm của lão uất ức, đây chính là ở trong địa bàn của mình, rõ ràng lại để cho lão lưu manh này chiếm được thượng phong tuyệt đối.

– Không thể tưởng được, tôi lăn lộn sống hơn nửa đời người, vẫn không được hưởng thụ bằng lão đệ ah.

Triệu Khánh Hổ cùng Bạch Khai Sơn một bên đang ngâm mình trong suối nước nóng, uống rượu đỏ, một bên thương thảo về chuyện làm ăn.

– Nấu anh Bạch ưa thích chỗ ngâm suối nước nóng này, về sau cứ thường đến đây đi, chỗ này của tôi lúc nào cũng rộng mở cửa đón lấy anh Bạch.

Triệu Khánh Hổ nở nụ cười nói ra.

– Lão đệ… lúc này tôi nghe nói thằng nhãi con kia từ khi trở thành chủ nhiệm khu khai phát về sau, khu đang phát triển Hồ Châu bây giờ xây dựng rầm rộ, thật giống như là đang chuẩn bị làm một trận lớn?

– Ha ha… hắn có cái bổn sự này, chẳng qua là ỷ vào Thạch Ái Quốc ở sau lưng chống đỡ nên mò mẫm mà thôi, để xem có thể nổi lên được bao nhiêu cơn sóng?

Triệu Khánh Hổ từ khi thông qua Ấn Thiên Hoa thì biết trên tỉnh đối với Hồ Châu có ý kiến không tốt về Thạch Ái Quốc, thì đã không còn đem Đinh Trường Sinh để ở trong mắt, lão hiện tại trọng điểm là nhắm đến chủ tịch Để Khôn Thành.

Nếu Thạch Ái Quốc phải đi, Để Khôn Thành cũng không có thể có thể lên được vị trí bí thư, nhưng ít nhất Để Khôn Thành vẫn còn có thể giữ được vị trí chủ tịch thành phố, còn về phần bí thư thành ủy là ai, hiện tại cũng không ai biết được, là La Bàn Hạ ư? Có thể là từ trên tỉnh sẽ có người khác nhảy dù xuống, nhưng chắc chắn là Để Khôn Thành tạm thời là trên tỉnh sẽ chưa động đến.

Một vấn đề khác, Để Khôn Thành bây giờ đang tứ cố vô thân, chỉ có một Sở Hạc Hiên là một mực đi theo hắn, nhưng làm một lãnh đạo nếu muốn lập thành tích, thì phải làm tốt kinh tế, mà bây giờ làm tốt kinh tế thì không thể rời xa thương nhân được, mà thương nhân nếu muốn đạt được lợi ích, thì cũng không có ly khai quyền lực, tuy một mực cường điệu thành lập xã hội pháp trị, nhưng là trước mắt xem ra, chính sách pháp luật không có tác dụng đấy.

Cho nên, sau khi cân nhắc căn cứ vào các loại vấn đề này, đại gia Triệu Khánh Hổ ở Hồ Châu đã lựa chọn Để Khôn Thành, không cần nói vì sao thì cũng biết, tiền cùng quyền kết hợp mới là hợp tác tốt nhất, nói một cách khác là cấu kết với quan viên chính phủ.

– Tôi cũng nghe nói Tương Ngọc Điệp đang muốn xây dựng một cái xưởng thuốc trong khu đang phát triển, lão đệ có biết việc này không vậy?

Bạch Khai Sơn đương nhiên sẽ không tin tưởng chuyện ma quỷ của Triệu Khánh Hổ nói ra, Tương Ngọc Điệp tại Hồ Châu xây dựng nhà máy, rất có thể là muốn chuyển dời xưởng thuốc, đem tinh lực chủ yếu tập trung đến Hồ Châu, như vậy thì đến lúc đó Tương Ngọc Điệp sẽ dựa vào thế lực của Triệu Khánh Hổ tại Hồ Châu, đến lúc đó Bạch Khai Sơn có muốn chọc vào thì vô cùng khó khăn.

– Há, việc này tôi cũng có biết, hình như là muốn đầu tư một cái xưởng thuốc gì đó, nghe nói gần đây sắp động công, anh Bạch cũng biết việc này sao…

– Thực không dấu diếm, lão đệ… Tương Ngọc Điệp này, trước kia thật sự là tôi đã quá xem thường cô ta, giờ đây cô ta muốn làm một mình, nhưng dù sao cô ta cũng chỉ là một người đàn bà góa, có thể làm được chuyện phức tạp như vậy sao? Tương Ngọc Điệp căn bản không biết rõ trong chuyện này có bao nhiêu sự tình cần phải giải quyết, tôi nghĩ, cô ta nhất định sẽ tìm người để hợp tác, vậy lão đệ đoán xem cô ta sẽ tìm đến ai để hợp tác đây?

Bạch Khai Sơn lão hồ ly này rốt cục lật bài tẩy ra.

Lúc này phía bên ngoài chỉ có Triệu Cương cùng A Long canh giữ ở suối nước nóng, hai người cứ đứng như vậy không ai nói chuyện với ai.

Triệu Cương vừa mới đi đến trong phòng Hà Tình, bởi vì Hà Tình mang thai đôi, bụng lớn nên đã rất mệt mỏi, cơ bản đều là nằm ở trên giường, hơn nữa còn là nằm nghiêng.

Đối mặt như vậy một người đàn bà có thai, Triệu Cương không dám có bất cứ biểu lộ gì, thậm chí ngay cả lời cũng không dám nói, bởi vì trong gian phòng này khắp nơi Triệu Khánh Hổ đều lắp đặt camera cùng máy ghi âm, cho nên Từ Kiều Kiều không muốn tới nơi này là vậy, bởi vì chẳng khác nào là ngồi tù, Nhưng dù không muốn đến, nàng cũng không còn có cách nào khác, bây giờ không phải là vì vấn đề công tác, mà là vì tình bạn với Hà Tình, trong thời điểm Hà Tình chật vật như vậy, nàng buộc phải đến để giúp một tay.

– Cũng không biết bây giờ Hà Tình ra thế nào rồi?

Từ Kiều Kiều ngồi ở kế bên tay lái, Đinh Trường Sinh lái xe, tự mình đưa Từ Kiều Kiều đến Vệ Hoàng Sơn Trang.

– Đinh tiên sinh, anh không thể đi vào, tôi phải xin chỉ thị một chút.

Bảo vệ như thường lệ đem Đinh Trường Sinh cản lại.

– Con bà nó, cứ bày ra chuyện, tôi tới đây nhiều lần rồi, anh không biết tôi sao? Nếu muốn xin chỉ thị thì bảo Triệu Cương tên vương bát đản kia ra đây cho tôi, không… bảo cho Triệu Khánh Hổ ra đây, con mẹ nó, lão tử tiễn đưa bạn gái của mình đến đây hầu hạ nữ nhân của bọn hắn, vậy mà còn tự cao tự đại, thôi được rồi, anh không cần xin chỉ thị, chúng tôi không vào nữa.

Nói xong Đinh Trường Sinh lùi xe lại, chuẩn bị quay trở về.

– Ai… ai… không phải, Đinh tiên sinh, tôi cũng là làm theo quy định, anh thông cảm giùm tôi.

Nhìn thấy Đinh Trường Sinh đem xe quay đầu, tên bảo vệ không kịp xin chỉ thị, chạy ra đứng ở trước mặt của xe của Đinh Trường Sinh, không cho hắn đi.

– Anh cút ngay cho tôi, lão tử hôm nay tâm tình không tốt, biến đi.

– Được… được rồi, Đinh tiên sinh, xin mời vào trong đi.

Bảo vệ biết rõ hắn cùng Triệu Cương không phải là có quan hệ bình thường, mỗi lần hắn đến đều là Triệu Cương tự mình ra tới tận cửa đón, cho nên khi thấy Đinh Trường Sinh thật sự nổi giận, liền mau mở cổng, nhưng đúng lúc này trong trạm an ninh có tên bảo vệ khác vừa mới xin chỉ thị Triệu Cương, thì Triệu Cương nói mình muốn đích thân ra đón, nhưng Đinh Trường Sinh đã lái xe vọt vào bên trong đại viện Vệ Hoàng Sơn Trang rồi.

Đinh Trường Sinh đã quen đường trong này rồi, nên lái xe đến thẳng bãi đỗ xe trước biệt thự, vừa đến chỗ này thì trông thấy một chiếc xe sang trọng, liền quan sát kỹ lưỡng, một chiếc Rolls – Royce Phantom, bảng số trên tỉnh, Đinh Trường Sinh thấy hơi lạ, Triệu Khánh Hổ còn có xe bảng số trên tỉnh sao?

Nhưng hắn không có chú ý tới trong xe đang có ngồi một người, đây là A Hổ một trong bốn tên thân tín đi theo Bạch Khai Sơn, A Long thì đang canh giữ ở ngoài cửa ao suối nước nóng bảo hộ Bạch Khai Sơn, còn hắn thì ở ngay ở chỗ này không có đi ra ngoài, phạm vi bảo hộ kể cả chiếc xe, để tránh chiếc xe bị người động tay động chân, nhỡ bị đặt mìn nổ tung thì làm sao?

– Là thằng này?

Vốn A Hổ ngồi ở trong xe, nhưng lúc đó lại nhìn thấy Đinh Trường Sinh, giận không chỗ phát tiết, lần trước bị tiểu tử này chơi cho một vố, hắn vẫn luôn là canh cánh trong lòng đấy, bởi vì lúc thằng này ở trong bộ đội cũng là khó gặp đối thủ, lần đầu tiên ở trước mặt Bạch Khai Sơn lại bị Đinh Trường Sinh hạ nhục, làm cho hắn cảm thấy uất ức cực kỳ.

Cho nên lần này vừa nhìn thấy Đinh Trường Sinh, mắt đã đỏ lên, liền đẩy cửa xe bước ra liền.

– Úi trời… tôi tưởng là xe của ai? Không ngờ lão Bạch cũng đã đến Hồ Châu rồi sao?

Đinh Trường Sinh nhìn thấy là bảo tiêu của Bạch Khai Sơn, thì hiểu ra, đây không phải xe Triệu Khánh Hổ, mà là của Bạch Khai Sơn, trong khi Bạch Khai Sơn là hắc đạo trên tỉnh, làm sao lại cùng Triệu Khánh Hổ quấy cùng một chỗ đây này?

Nhưng mặc kệ là nói như thế nào đi nữa, Bạch Khai Sơn đã đến trên địa bàn của Triệu Khánh Hổ, như vậy chuyện này sẽ không đơn giản như vậy, xem ra hai người này nếu không có cấu kết, thì khẳng định cũng là quan hệ không nông cạn rồi, hắn liền do dự có nên để cho Từ Kiều Kiều tiếp tục ở lại chỗ này hay không, cho dù Từ Kiều Kiều điêu ngoa đến cỡ nào, nhưng nàng hiện tại đã là nữ nhân của mình, mình không thể để cho nàng thân ở hiểm địa được.

– Hừ… lần trước là mày may mắn thôi, hôm nay tao sẽ không tiện nghi cho mày nữa, tao rất ít gặp được đối thủ, cho nên tao muốn chúng ta hôm nay thử lại một trận, mày có dám không a.

A Hổ khiêu khích nói.

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253