Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 173
Phần 173

– Nói mau… để tôi xem cậu có lý do gì để trình bày đây?

La Bàn Hạ ngữ khí vẫn là rất phẫn nộ, nhưng vẫn cho Đinh Trường Sinh một cơ hội để nói.

Vì vậy Đinh Trường Sinh đem sự tình từ đầu tới đuôi đều nói ra, hơn nữa còn cường điệu nhấn mạnh có người muốn diệt trừ hắn nên nổ súng, xem ra người của kỷ ủy làm việc quá tệ, nên để cho người khác dùng phương thức ám sát để khử hắn, may mắn là hắn phản ứng nhanh, nếu không thì hiện tại giờ chỉ còn là một cái xác…

Tuy ở trong quá trình nghe hắn kể lể ra thì đám người của Trương Văn Minh mấy lần muốn xen vào giải thích, nhưng đều bị Đinh Trường Sinh lấy tay chỉ vào mặt, nên không có một người nào dám lên tiếng, hoàn toàn chỉ có một mình Đinh Trường Sinh há miệng đạo diễn, đem mình nói than phiền là đang bị rất thảm, người kỷ ủy nối giáo cho giặc, hắn hận không thể ăn sống mấy người bọn chúng…

– Cậu nói đều là thật?

La Bàn Hạ xuất mồ hôi lạnh, nhất là khi Đinh Trường Sinh nói người nổ súng rất có thể là Đàm Quốc Khánh cục phó cục công an lúc trước, La Bàn Hạ trong đầu thoáng hiện người chủ mưu đầu tiên là Tương Hải Dương, liền nghĩ đến mảnh đất xưởng may kia vẫn còn đang tranh đoạt ở bên trong, bọn người này vì tiền thật đúng là chuyện gì cũng đều có thể làm được a, Đàm Quốc Khánh trước kia là kiện tướng đắc lực cho Tưởng Văn Sơn, không thể tưởng được hắn bây giờ lại xuất hiện.

– Thật hay giả bây giờ khó mà nói, cháu đã gọi điện thoại báo cảnh sát, người cục công an lát nữa sẽ đến, chờ bọn họ lấy đầu đạn giám định rồi nói sau, trực giác của cháu đoán là Đàm Quốc Khánh có thể không có sai, cháu hiện tại chỉ là không hiểu, đến cùng là ai muốn đẩy cháu vào chỗ chết, hơn nữa Đàm Quốc Khánh làm sao lại biết người kỷ ủy bắt cháu mang đến ở chỗ này, theo lời của kỷ ủy Trương Văn Minh nói nơi này là trấn Hắc Sơn, buổi tối thì cháu bị mang tới đây, vậy thì bên trong nội bộ kỷ ủy khả năng là có người cùng Đàm Quốc Khánh cấu kết, đây đều là suy đoán, bí thư… chú phải làm chủ lấy lại công bằng cho cháu a…

Đinh Trường Sinh càng về sau thanh âm càng trầm thấp, hình như là đang bị oan ức lắm vậy…

– Tôi biết rồi, chuyện này trước mắt cậu cứ chú ý an toàn, đến khi trời sáng rồi nói sau, kết quả bên cục công an xem xét như thế nào nhớ báo cho tôi biết.

La Bàn Hạ tối hậu nói ra.

– Vâng cháu biết rồi, bí thư cứ nghỉ ngơi đi, trời không còn sớm.

Đinh Trường Sinh dặn dò.

Nhìn xem Đinh Trường Sinh đã cúp điện thoại, Trương Văn Minh rốt cục nhịn không được.

– Đinh Trường Sinh, anh quá vô sỉ, luôn miệng cứ nói là nội bộ kỷ ủy xảy ra vấn đề, là chúng tôi bán đứng anh… anh cũng biết, súng kia là nhắm bắn tôi đấy, cũng không có bắn anh, vậy mà còn nói là người của chúng tôi bán đứng anh hả…

Trương Văn Minh quát.

– Này để tôi nói, anh là con người không có lương tâm, tôi vừa mới cứu anh một mạng, mới đó bây giờ đã lật lọng cắn tôi, theo từ vị trí của cửa sổ, bởi vì anh đứng cản ở trước mặt tôi, nếu không bắn chết anh, thì hắn không thể nhắm trúng tôi được, anh xem một chút đường đạn đi, đã làm nhiều năm kỷ ủy như vậy, tôi còn tưởng rằng ít nhiều gì cũng có chút kiến thức về hình sự chứ, vậy chứng tỏ lâu nay các vụ án trải qua trong tay anh đều là vu oan giá họa chứ chẳng biết gì cả…

Đinh Trường Sinh trả lời lại một cách mỉa mai nói.

Hắn rất rõ ràng, chính là có người muốn chụp cái bồn phân lên đầu hắn, hơn nữa kẻ chủ mưu này có thế lực rất mạnh, nếu dùng lực lượng bây giờ của hắn hiện có, để mà đối kháng với đối phương, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, hiện tại phương thức tốt nhất tựu là nhẫn nhịn yếu thế.

Thế nhưng mà yếu thế cũng có hạn độ của yếu thế, do đó đối với chuyện nổ súng muốn giết người này, hắn phải hảo hảo lợi dụng, nói cách khác thật đúng là cảm ơn Đàm Quốc Khánh một phát súng này rồi.

Chuyện này cho dù không phải là do người kỷ ủy để lộ bí mật, thì cũng phải đem cái này mũ này chụp lên đầu người kỷ ủy, chứ mình thật đúng là không còn có đường nào khác…

Uông Minh Hạo cầm điện thoại di động trong phòng khách đi tới đi lui, nhưng một mực cũng không nghĩ ra nên làm cái gì bây giờ, La Bàn Hạ thì đã cúp điện thoại, mặc dù vụ án này là từ trên tỉnh áp xuống tới đấy, nhưng giống như là La Bàn Hạ đã nói như vậy, trước mắt thật đúng là không có cái gì chứng cứ rõ ràng chứng minh là Đinh Trường Sinh làm trái với quy định địa phương.

La Bàn Hạ sau khi cúp điện thoại, lại gọi điện thoại cho Uông Minh Hạo, ông cảm thấy đây là một cơ hội tốt, là có thể lợi dụng cơ hội này, dằn mặt Uông Minh Hạo, về phương diện này, thì La Bàn Hạ cùng Đinh Trường Sinh có suy nghĩ giống nhau…

– Ông Uông, tôi Bàn Hạ đây, ông không cần lo lắng nữa, đám Trương Văn Minh không có việc gì, hiện tại người của cục công an đang tới.

La Bàn Hạ nói ra.

– Há, vậy là tốt rồi… vậy là tốt rồi, cảm ơn bí thư, cái bản án của Đinh Trường Sinh phải có người của cục công an cùng phối hợp thì mới được a, dù sao người kỷ ủy biện pháp cưỡng chế vẫn còn là yếu đuối lắm…

Uông Minh Hạo cho rằng người của cục công an người tới là để phối hợp với bên kỷ ủy để trấn áp Đinh Trường Sinh, cho nên mới có lời nói này.

– Ông Uông, ông cũng là người lão luyện, đã làm bên ban kỷ luật thanh tra nhiều năm rồi, chắc cũng biết phải quản lý tốt người của mình chứ hả, ban kỷ luật thanh tra là một ban ngành đặc thù, người của ông phải biết tuân thủ kỷ luật, nhất là kỷ luật giữ bí mật, nói thật cho ông biết, điểm giữ người của ông đêm nay bị người ngoài đột nhập đến tập kích, Đinh Trường Sinh bị bắn, may mà không sao, nếu đêm nay xảy ra án mạng, để tôi xem ông làm sao báo với thành ủy đây…

La Bàn Hạ sẵng giọng nói.

– Hả… đột nhập bắn người… bí thư… chuyện này, tin tức từ đâu đến vậy?

Uông Minh Hạo sững sờ hỏi.

– Người của ông cũng không sao, ông gọi điện thoại hỏi đi, tôi mới vừa cùng Đinh Trường Sinh tiếp thông điện thoại, chính hắn báo cảnh sát, đang chờ đợi cảnh sát đến điều tra kìa…

La Bàn Hạ nói xong liền cúp điện thoại, không cho Uông Minh Hạo cơ hội giải thích, lại một lần nữa nện cho Uông Minh Hạo một cú đấm tinh thần.

Uông Minh Hạo đặt mông ngồi ở trên ghế salon, nghĩ đến La Bàn Hạ lời nói mới rồi, cái gì quản tốt người của ngươi, cái gì phải tuân thủ kỷ luật v, v… đây là ý gì, chẳng lẽ chuyện bắn súng tối nay cùng người kỷ ủy có liên quan?

Nghĩ tới đây, rốt cuộc Uông Minh Hạo ngủ không được, nếu như chuyện bắn súng đêm nay cùng với người của mình có quan hệ, như vậy thì đồng nghĩa là mình đối với thuộc hạ khi làm việc cụ thể thì là không biết gì hết, cho nên liền mặc quần áo, gọi điện thoại cho tài xế chạy xe tới, trực tiếp đi đến ban kỷ luật thanh tra.

Lúc này, đồng dạng sa vào phiền với Uông Minh Hạo còn có một người, đó chính là Cảnh Trường Văn từ trên văn phòng công an tỉnh xuống Bạch Sơn phá án, hắn đang canh giữ Hoa Cẩm Thành trước giường bệnh, nhìn cả người Hoa Cẩm Thành cắm các loại ống truyền, trong lúc nhất thời nóng nảy không biết phải làm sao.

– Bác sĩ, tình hình như thế nào rồi đây? Lúc nào ông ta có thể tỉnh lại.

Cảnh Trường Văn hỏi.

– Vấn đề này khó mà nói, người bệnh là bị uất ức trong lòng, nếu không cấp cứu kịp thời, chỉ sợ là đại la kim tiên cũng không đủ sức xoay chuyển, sau hai mươi bốn giờ nguy hiểm qua đi thì phải kiểm tra lại, chúng tôi đây cũng chỉ cố gắng hết sức.

Bác sĩ nói ra.

– Vâng… cảm ơn, tôi biết rồi.

Cảnh Trường Văn bất đắc dĩ nói.

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253