Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 42
Phần 42

Nói thật, Đinh Trường Sinh mặc dù đối với Đàm Quốc Khánh rất quen thuộc, nhưng về chuyện gia đình của Đàm Quốc Khánh thì lại thật đúng là không biết gì cả, bởi vì không phải ai cũng chú ý biết rõ về gia đình của địch nhân.

Do đó đây cũng là lý do mà Đinh Trường Sinh tìm đến Lan Hiểu San, còn có một việc trọng yếu đó là chính là Lôi Chấn, trước khi Lôi Chấn hi là đội trưởng chống ma túy, Lan Hiểu San là vợ, cho dù là không tham dự đến công tác của chồng, nhưng ít nhiều gì trong công việc của chồng có thể cũng sẽ biết.

Đinh Trường Sinh gần đây cảm thấy bất an, loại bất an này bắt đầu đến từ khi a Lang trong đêm tập kích hắn, Bạch Khai Sơn xem ra cũng không có dễ đối phó như hắn tưởng, với tư cách là thủ hạ của Bạch Khai Sơn, a Lang nếu không có sự cho phép Bạch Khai Sơn, thì gã không dám tại trong đêm đột nhập giết người.

Đây là thời gian gần đây Đinh Trường Sinh cảm thấy lúng túng, nhìn ngoài cửa sổ, trên đường dòng người qua lại hối hả, Đinh Trường Sinh cảm thấy mình phải quyết địn, Bạch Khai Sơn, Đàm Quốc Khánh, hai tên này luôn ẩn giấu trong bóng tối, mình không thể chờ đợi được nữa, phải sớm ra tay, thì chính mình mới sớm chút an toan…

Nói thật, thời điểm trước kia tính tình Đinh Trường Sinh vẫn là rất liều mạng, nhưng trong khoảng thời gian gần đây, nhất là ý định cùng Cổ Hiểu Manh kết hôn, tâm tình của hắn dần dần đã có biến hóa, ít nhất trong lòng của hắn bắt đầu đã có kiêng kị, sắp tới sẽ không còn là tự mình một người trên thế giới này lăn lộn hắn vì người nhà của mình mà cân nhắc, đây là tâm cảnh biến hóa của hắn.

– Nghĩ gì mà mất hồn vậy?

Nhìn thấy Đinh Trường Sinh đôi mắt nhìn chằm chằm bên ngoài, ngay cả lúc mình tiến đến, hắn cũng không có chú ý tới, Lan Hiểu San cảm thấy rất kinh ngạc, trong trí nhớ nàng, Đinh Trường Sinh chưa từng có thất thần qua như vậy.

– Chị Lan… mời ngồi, em cứ tưởng rằng phải đợi một hồi nữa chị mới tới đây chứ.

Đinh Trường Sinh cười cười nói.

– Chị từ bên ngoài vào thì đã thấy em rồi, nhưng không nghĩ đến em lại không phát hiện ra chị, vừa rồi nghĩ gì vậy?

Lan Hiểu San lại hỏi.

– Không có suy nghĩ gì nhiều… chỉ là trong lúc lơ đãng liền mất thần, chỉ là suy tư người trên thế giới này sống đến cùng là vì cái gì? Dù là người có cao thâm lý tưởng, cũng là vì một ngày ba bữa, còn những cái khác thì có ý nghĩa gì chứ?

Đinh Trường Sinh thật giống như là muốn nói cái gì…

– Định làm nhà hiền triết sao?

Lan Hiểu San cổ quái cười cười, hỏi.

– Ha ha… ngay cả chính mình cũng không hiểu, muốn gặp chị kỳ thật cũng không có việc gì, chỉ là muốn tìm một người tâm sự.

– Hừ… chẳng lẽ em không bề bộn, còn có thời gian rảnh tìm chị nói chuyện phiếm, hơn nữa… nếu em muốn nói chuyện trời đất, thì người đến khu đang phát triển đầu tư vẫn không phải xếp hàng ra sao?

Lan Hiểu San mặt cười như hoa, nói ra.

Bộ dáng của Lan Hiểu San khác xa lúc trước khi lần đầu Đinh Trường Sinh đến nhà nàng, tinh thần diện mạo bây giờ thật là cách biệt một trời, nàng bây giờ tươi tắn, trên người lại phát ra giá khí chất tựa như một người đàn bà khoái hoạt, trên mặt nụ cười ung dung đẹp đẽ, hai mắt sáng ngời lập loè, cao nhọn cái mũi, hồng nhuận môi son, trước ngực đôi bầu vú cao ngất chống tràn đầy trên cái áo, theo hô hấp nàng nhẹ nhàng rung động, thật giống như là có sinh mệnh, lúc này xuyên suốt triển lộ ra mị lực vô hạn thành thục, dáng người đầy đặn với cái mông rất tròn…

Tuy Đinh Trường Sinh đáp ứng chuyện của nàng, cho đến giờ vẫn chưa có thực hiện, nhưng nàng lại tin tưởng lời nói Đinh Trường Sinh, cũng tin tưởng vụ án này cuối cùng cũng sẽ có ngày phơi bày ra ánh sáng…

– Vậy thì phải phân biệt là cùng ai tán gẫu, cùng một đám thương nhân nói chuyện phiếm, thì đều nhắc đến mùi tiền, còn với người đàn bà cơ trí nói chuyện phiếm, thì lấy được trí khôn dẫn dắt, điều này có thể đồng dạng sao?

– Em câm mồm lại đi, chị biết ngay, em kêu chị đi ra chắc chắn là không có chuyện tốt, nói đi, muốn chị hỗ trợ cái gì?

Lan Hiểu San hỏi.

– Em muốn biết tất cả tư liệu về Đàm Quốc Khánh, chị bây giờ là chính ủy cục công an, hoàn toàn có đủ tư cách để tiếp cận những loại tài liệu như thế này…

– Đàm Quốc Khánh? Như thế nào? Em tìm ra hắn rồi hả?

– Mấy ngày hôm trước có đánh nhau một lần rồi, nhưng đáng tiếc không có bắt được hắn, tên này cứ nhìn chằm chằm vào em, Cố chủ nhiệm đang nằm tại trong bệnh viện, hắn đến bệnh viện thăm dò nhiều lần, em lo lắng hắn sẽ đối với Cố chủ nhiệm cùng Cổ Hiểu Manh bất lợi, bọn họ đều là thân nhân của em, cho nên em không muốn bọn họ bị bất cứ thương tổn gì.

Đinh Trường Sinh nói ra.

– Ừ, chuyện này không thành vấn đề, ngày mai chị đem hồ sơ của hắn đưa cho em.

– Chẳng những là hồ sơ, còn phải có tất cả tư liệu về người nhà của hắn, sẽ hữu dụng cho em.

– Làm cái gì vậy… em cũng đang làm cán bộ, thì không thể phạm pháp làm loạn kỷ cương.

Lan Hiểu San nghe Đinh Trường Sinh muốn tìm hiểu tin tức người nhà của, Đàm Quốc Khánh liền cảnh giác nói.

– Yên tâm… em biết đúng mực, hiện tại em ngoài sáng, hắn ở trong tối, cho nên em phải cho hắn biết, chỉ cần hắn dám đối với người nhà của em bất lợi, em cũng sẽ trả thù lại như thế, hiện tại em đang rất bị động.

Đinh Trường Sinh giải thích nói.

– Em nha, luôn dùng phương pháp mờ ám, như vậy không tốt.

Lan Hiểu San lo lắng nói.

– Không sao đâu chị… À, đúng rồi… em muốn hỏi thăm chút chuyện, chị có nghe anh Lôi Chấn nhắc qua một người tên gọi Bạch Khai Sơn không?

Đinh Trường Sinh lựa lời hỏi.

– Bạch Khai Sơn? Cái tên này thật quen tai a, nhưng không nhớ là Lôi Chấn nói, hay là từ trong nội bộ của cục công an thông báo, làm sao vậy?

– Há, cũng không có gì… vậy trước khi anh Lôi hy sinh, chị có nghe anh Lôi đề cập tới vụ việc nào, ví dụ như có chuyện rất khó làm, rất khó giải quyết, tại trước mặt chị mà phát ra bực tức?

Đinh Trường Sinh hỏi tiếp.

– Về chuyện này, quả thật chị không có nghe hắn nói qua, tại vì chức nghiệp có tính đặc thù, cho nên ở trong nhà đều không bàn công việc, với lại sau khi Lôi Chấn hy sinh thì chị mới đến thị cục nhận công tác, cho nên chị cũng không biết gì về chuyện riêng của Lôi Chấn…

Lan Hiểu San suy nghĩ cẩn thận rồi nói.

– Vâng… còn có chuyện này em muốn thỉnh giáo chuyện này xin chị đừng nóng giận, em cũng là ngẫu nhiên mới nghe nói, nghe nói cha của chị trước đây là bí thư ban kỷ luật thanh tra của tỉnh?

Đinh Trường Sinh thử hỏi dò một câu, bởi vì Lan Hiểu San chưa từng có đề cập qua chuyện này, hơn nữa cách mình hỏi lại rất có điểm giống như có ý tứ điều tra Lan Hiểu San, nếu là như thế thì oan uổng cho Đinh Trường Sinh rồi, chuyện này là do hắn nghe Đường Linh Linh nói.

– Chuyện đã qua, nhắc đến ông ấy làm cái gì?

Lan Hiểu San cũng không có tức giận, chỉ là thần sắc như không màng tới, giống như là không muốn nhắc tới việc này vậy.

– Cũng không có việc gì, tốt rồi… chúng ta chọn món ăn đi, tùy tiện ăn một chút đi, em mới từ Bạch Sơn chạy gấp trở về, đang đói đây này.

Đinh Trường Sinh nói ra.

– Em tự mình ăn đi, chị uống ly cà phê thì đã được rồi…

Lan Hiểu San nói ra.

– Um… sao được a… chị Lan, đây là em mời chị ăn cơm mà…

– Không, lần này chị mời em, chuyện của Lôi Chấn em còn phải tốn nhiều tâm trí với công sức, hơn nữa tên Đàm Quốc Khánh này rất giảo hoạt, nếu như hắn có thể bị đưa ra làm chứng, thì Hồ Châu rất nhiều sự tình đều sẽ được phơi bày, hắn chẳng những từng là phó cục trưởng công an thành phố, mà còn là quản gia cho nhà Tưởng Văn Sơn…

Lan Hiểu San cười cười nói.

– Chị Lan yên tâm đi, chuyện này em đã đáp ứng chị rồi, thì sẽ không nuốt lời, hơn nữa, lúc ấy chị cũng đã đáp ứng em, chỉ cần là em thay mặt anh Lôi báo thù, thì chị sẽ đáp ứng em bất cứ một chuyện gì? Có phải hay không?

Đinh Trường Sinh hài hước nhìn Lan Hiểu San nói ra.

Lan Hiểu San sửng sốt một chút, nhưng không có trả lời ngay, không phải nàng không muốn nhận, mà là nàng đang suy nghĩ Đinh Trường Sinh vừa rồi hỏi câu nói kia, đó chính là về vấn đề gia thế của nàng, vấn đề này đã rất nhiều năm không có người đề cập tới, chỉ là không biết Đinh Trường Sinh theo từ nơi nào mà biết được.

Cha của nàng đích thật là bí thư ban kỷ luật thanh tra của tỉnh Trung Nam trước đây, từ lúc làm cho đến lúc lui, lui một cách sạch sẽ mà không cần phải chuyển đến các ban ngành khác để dưỡng lão trước khi về hưu, chuyện này cũng đã làm cho quan trường tỉnh Trung Nam chấn động rất lớn, bởi khi khi còn đương kim làm quan đầu ngành, ít người cam lòng thoáng cái rút lui sạch sẽ như vậy…

Hệ thống cán bộ ban kỷ luật thanh tra của tỉnh Trung Nam rất nhiều người biết cha nàng, mà ngay cả hiện tại bí thư Uông Minh Hạo bí thư ban kỷ luật thanh tra của Hồ Châu cũng đã từng là bộ hạ của ông ấy, cho đến bây giờ, cán bộ của tỉnh Trung Nam rất nhiều người trong ban kỷ luật thanh tra đều đã từng là dưới quyền của cha nàng, nhất là cán bộ cấp phòng cấp sở…

Lan Hiểu San lại nghĩ, vừa rồi Đinh Trường Sinh hỏi như vậy, có phải là quan hệ đến việc thay đổi nhân sự gần đây của Hồ Châu hay không, chẳng lẽ nhanh như vậy Đinh Trường Sinh đã không chịu nổi, hay là hắn muốn những thứ khác phía sau hậu trường, chẳng lẽ Thạch Ái Quốc trước khi đi không sắp xếp an bài cho Đinh Trường Sinh một công tác tốt hơn sao?

– Ặc… em mới vừa nói cái gì, chị nghe không hiểu, dạo này chị hơi bất ổn…

– Được rồi, không nói nữa, có phải gần đây chị không được nghỉ ngơi tốt, có chuyện gì mà không yên lòng?

– Không có… chị không sao, ngược lại là em kìa, bước tiếp theo tính như thế nào, là ở lại Hồ Châu, hay là theo chân Thạch Ái Quốc đi?

Chuyện Thạch Ái Quốc phải ly khai Hồ Châu, giờ đây cũng không phải là bí mật gì, cho nên Lan Hiểu San cũng không có nói quanh co lòng vòng, mà là dứt khoát hỏi.

– Xem ra chuyện gì chị cũng đã đều biết, chị cho em chút chỉ điểm đi…

Đinh Trường Sinh nhấp một hớp cà phê, không yên lòng hỏi.

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253