Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 74
Phần 74

Cách giờ ra ga xe lửa còn hơn ba tiếng đồng hồ, khi lần thứ hai hắn đút dương vật vào âm đạo Diệp văn Thu thì cảm giác được có vô số nắm tay nhỏ kéo dương vật lao về phía trước, phía trước là cái gì, không có ai biết, mà ngay cả Đinh Trường Sinh tình trường lão luyện cũng là kinh ngạc, lần này Đinh Trường Sinh hành động mặc dù mới bắt đầu chưa có bao lâu, thì chính là Diệp Văn Thu đã tới cao trào, trong đó nhiều lần cơ hồ là một đợt sóng tiếp nối một đợt sóng liên tục mà đến, Diệp Văn Thu tựa như là tràn đầy năng lượng, lúc mới bắt đầu thì nàng vẫn là che che lấp lấp, hình như là chưa có thả ra được, nhưng sau khi đã trải qua một lần cực khoái về sau, nàng giống như hoàn toàn thức tỉnh, chẳng những là hoàn toàn phối hợp với Đinh Trường Sinh, mà lại không ngừng hướng đến Đinh Trường Sinh đòi hỏi lấy.

Cây dương vật cũng như trước tiếp tục ra vào tại trong âm đạo của nàng, ra tiết tấu hắn cũng điều chỉnh rất nhanh và dồn dập, mỗi một lần đỉnh nhập đều thọc dương vật sâu đến tận cùng, cái loại này rất nhanh mãnh liệt đánh sâu vào làm cho nàng tại đang trong cao triều càng khiến cơ bắp nàng căng cứng, toàn thân ý thức đều chuyên chú tại hạ thân truyền tới khoái cảm, nửa giờ trôi qua đến lúc cảm giác Đinh Trường Sinh lại dâng lên muốn xuất tinh ra càng lúc càng rõ ràng rồi, hắn lại một lần nữa đem dương vật đâm tới chỗ sâu nhất trong âm đạo Diệp Văn Thu, chống đỡ tại trên cổ tử cung nàng, một làn tê dại theo chỗ kết hợp tập kích truyền khắp tất cả thần kinh thân thể của hắn. Đinh Trường Sinh chỉ cảm thấy dương vật không thể ức chế căng cứng, đầu khấc tại trong không gian nhỏ hẹp kịch liệt nhảy lên…

Đinh Trường Sinh cao giọng rống giận, hai tay cuồng bạo nắm chặt lấy hai bầu vú no đủ Diệp Văn Thu, trong giây lát tinh quan buông lỏng, chỉ một thoáng, dương tinh nóng rực như núi lửa bộc phát bắn ra, Diệp Văn Thu tại trong mê loạn phí tình rên rỉ trong tiếng thở dốc đạt đến cao trào, cảm nhận được hắn xuất tinh trong nháy mắt đó, Diệp Văn Thu cường lực đưa bờ mông đem cái âm hộ tận khả năng dán hợp với dương vật Đinh Trường Sinh, để cho tinh dịch hắn phun ra va chạm chỗ mang kích thích có thể đạt tới cực chí.

Diệp Văn Thu rất rõ ràng cảm thụ đến mỗi một lần nhịp đập lúc Đinh Trường Sinh xuất tinh, từng làn tinh dịch phun ra đều hung hăng va chạm vào cổ tử cung của nàng, loại này thâm tầng va nhau làm cho nàng sinh ra càng thêm cực đại khoái cảm, trong cơn cao trào khiến nàng co rút, nàng càng là điên cuồng lớn tiếng la lên, đôi chân cũng là không nghe sai khiến đá động, ngón tay vũ động càng là co rút lại cùng gảy véo…

Một lát sau, dương vật Đinh Trường Sinh cũng đã nhuyễn co lại, nhưng vẫn là có thể làm cho nàng cảm nhận được cây dương vật kia tồn tại trong âm đạo nàng, lúc hắn chậm rãi rút ra bên ngoài, tại thời điểm dương vật hắn rời khỏi thân thể của nàng, Diệp Văn Thu cũng tiếp theo dùng tay khuỷu tay chống nữa thân trên ngồi lên, đem tầm mắt rơi vào bộ vị mẫn cảm nhất của mình, miệng âm đạo lúc này mở miệng hở ra khá lớn, bên trong đó hồng đỏ, ẩm ướt dinh dính thậm chí còn có thể thấy được cửa miệng âm đạo còn đang tiếp tục co lại rồi lại mở ra cùng với hỗn hợp tinh dịch bài tiết, thảm cỏ lông lông mu cũng rối bời tán loạn dinh dính giống như ruộng lúa vừa trải qua mưa gió dập dìu.

Diệp Văn Thu trên mặt hai gò má ửng đỏ, cũng hiểu được bại lộ ra nội tâm khát vọng. Xem ra, Diệp Văn Thu đã càng lúc càng khống chế không nổi phản ứng sinh lý của mình rồi.

Đến lúc Đinh Trường Sinh cầm hai chân Diệp Văn Thu đưa lên đến trên bả vai, lấy cái gối đầu kê tại dưới cặp mông nàng, đem cái âm hộ kia cao ngất ngạo nghễ ưỡn lên, hai đùi tuyết trắng tận lực hở ra hiện ra ở trong tầm mắt Đinh Trường Sinh, thêm một lần nữa hắn đem cây dương vật xông ra ra tiền tuyến.

– Ọc…

Thoáng cái nhẹ vang lên, Đinh Trường Sinh cảm giác được cây dương vật tiếp tục đẩy ra một vòng da thịt mềm mại, lối vào rơi vào ấm áp thoải mái vây quanh.

Theo cử động Đinh Trường Sinh dần dần tăng lớn tới biên độ lỗ mãng, tiếng Diệp Văn Thu rên rỉ cũng càng phát ra cao vút, dương vật của tên vô lại này tại trong âm đạo của nàng lại lần nữa bành trướng, nàng còn vào trạng thái mẫn cảm thì âm đạo lại lần nữa đã bị chèn ép, bên trong hỗn hợp tinh dịch chảy qua khe mông sinh ra ngấn ngứa, cùng với cổ tử cung tao ngộ đầu khấc dương vật đẩy xuống chích lấy, làm phát sinh ra cho nàng lại lần nữa lại trèo lên đỉnh phong tình dục.

Diệp Văn Thu chăm chú thay đổi đong đưa lấy bờ mông, cầu cho âm đạo được ma sát cường liệt nhất, Đinh Trường Sinh thấy nàng biểu hiện cuồng thái cũng bắt đầu tăng nhanh tốc độ, dương vật hung hăng nhập lấy âm đạo nàng…

Nam nhân cũng sẽ rên rỉ! Đinh Trường Sinh hô hấp bắt đầu dồn dập, trong miệng phát ra một ít thanh âm trầm thấp, vừa mới bắt đầu còn nghe không rõ lắm, về sau chính là tiếng càng lúc càng lớn, tuy nhiên nó càng làm cho Diệp Văn Thu cảm thấy hưng phấn đến tột cùng!

– Ai ui… sướng chết chị rồi… đừng… a… bại hoại… ừ ân… a…

Chẳng biết lúc nào, thanh âm Diệp Văn Thu chậm rãi chuyển thấp, chiếm lấy từng đợt rên rỉ mất hồn thực cốt, trong tiếng rên hàm chứa rõ ràng sự thỏa mãn hưng phấn, trong nháy mắt có thể lộ ra sướng khoái đã đến.

Đinh Trường Sinh kinh ngạc phát hiện ra trên khuôn mặt của Diệp Văn Thu sớm đã là có thần sắc một bộ thư sướng phóng đãng, tựa hồ đã là dục tiên dục tử, lúc này hắn muốn ngừng thì cũng không được rồi, đột nhiên hai tay Diệp Văn Thu ôm lấy cổ Đinh Trường Sinh, một đôi đùi đẹp thon dài điên cuồng rung động, vong tình ngâm xướng gào thét lấy, đón hùa giãy giụa, đầu khấc của hắn liền được tưới lên nước ấm cam lộ từ cổ từ cung nàng phóng xuất, chẳng mấy lâu sau hắn cũng cuồng phun tinh dịch, hai cái thân thể trần trụi trên giường liều mình quay cuồng tư quấn, phảng phất triệt để phóng túng mình, triệt để dung hợp cùng một chỗ, triệt để sa vào tại trong kích thích giao hợp tại nơi đây…

– Hôm nay em mới biết được khi đàn bà điên lên thì quả thật là muốn mạng người a.

Vần vũ mây tan, Đinh Trường Sinh đem ôm Diệp Văn Thu ở trong ngực, cảm khái nói ra.

Diệp Văn Thu đúng lúc này mới chậm rãi tỉnh táo lại, mặc dù nàng rất muốn đem thằng vô lại hủy đi trong sạch chính mình giết chết, nhưng nếu muốn nói thì chính mình mới là vừa rồi điên cuồng, hoàn toàn chính xác không còn là mình không phải, hắn đã mở ra cái cái hộp dục vọng kinh khủng, mà theo bên trong cái hộp dục vọng chạy đến hủy đi trong sạch của mình.

– Em… em… chính là một tên khốn kiếp, hãy nhớ kỹ, nếu để người nào biết được, chị sẽ giết em…

Diệp Văn Thu nói xong đứng dậy đi vào toilet tắm dội.

Tại trong toilet, nhìn xem người đàn bà trong kiếng, toàn thân vẫn là còn đỏ ửng, đã lâu như vậy rồi, mà vẫn chưa có biến mất, khuôn mặt của mình cũng lộ ra thêm sáng bóng, cũng không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng trong thân tâm của mình thật giống như là thoát thai hoán cốt.

Bất quá làm cho nàng không hiểu, tuy lần thứ nhất thằng trai trẻ này này cũng như chồng của mình vậy, chỉ trong chốc lát liền quăng mũ cởi giáp rồi, nhưng hai lần về sau, một lần so với một lần lại càng lâu dài, còn chồng của mình thì chỉ một lần thì thời gian sau rất lâu mới hồi phục, điều này làm cho nàng còn chưa có tiến vào trạng thái sung sướng thì liền đã xong.

Tuy Đinh Trường Sinh đáng chết, nhưng hôm nay nàng mới hiểu được cái gì là nữ nhân, mới biết được làm đàn bà thì tốt sướng đến thế nào…

Sau bốn tiếng, đoàn tàu chậm rãi chạy vào sân ga, Đinh Trường Sinh bằng tốc độ nhanh nhất chạy tới bệnh viện, nhưng khi đến bệnh viện, thấy không phải tràng diện đang đứng ngoài cửa cấp cứu lo lắng, mà là khóc đến ngất đi của Cố Hiểu Manh cùng Dương Hiểu…

Không cần phải nói, Cố Thanh Sơn đã đi xa rồi, đi một cách đột nhiên như vậy, chính mình ngay một lần cuối cũng không kịp thấy mặt, mặc dù mình bằng tốc độ nhanh nhất chạy về, nhưng là vẫn là không có thể cùng Cố Thanh Sơn nói lời cuối cùng…

– Hiểu Manh, mẹ nuôi, đây rốt cuộc là chuyện gì?

Đinh Trường Sinh đi đến bên người các nàng, cũng quỳ xuống, ôm đầu cùng hai mẹ con nuôi khóc rống.

Cổ Hiểu Manh chỉ là khóc, lúc này nàng nói không ra lời, Đinh Trường Sinh ôm lấy nàng, sợ nàng làm ra chuyện gì ngoài ý muốn, mà Đỗ Sơn Khôi cũng ở bên cạnh chiếu ứng, nhưng Đỗ Sơn Khôi cũng không giúp được gì.

– Trường Sinh, con trở lại, thì cha nuôi đi rồi, đi quá là nhanh, con đến nhìn mặt cha nuôi một chút đi…

Dương Hiểu nhìn thấy Đinh Trường Sinh đến, nghẹn ngào nói ra.

– Mẹ nuôi… con sẽ thăm cha nuôi một lần cuối, nhưng mẹ nuôi không khóc nữa, mẹ khóc nhiều rồi sinh bệnh hư mất thân thể thì làm sao bây giờ, còn Hiểu Manh, chị cũng đừng khóc, hãy chăm sóc tốt cho mẹ…

Đinh Trường Sinh tuy nói như vậy, nhưng là lệ vẫn là rơi đầy mặt.

Đinh Trường Sinh tuổi không lớn lắm, nhưng hắn đã trải qua hai lần thân nhân sinh ly tử biệt rồi, lúc này đây thực tế lại làm cho hắn cảm thấy áy náy, hắn không biết nếu như mình không cho Cố Thanh Sơn làm giải phẫu, thì Cố Thanh Sơn có phải là sẽ sống lâu thêm một thời gian hay không…

– Bỏ đi, đây chuyện của gia đình tôi, không cần cậu quan tâm đến, cha của tôi chính là do cậu hại chết, nếu không làm giải phẫu mà nói, thì còn có thể sống lâu vài năm, đều là tại cậu, làm giải phẫu… làm giải phẫu, là chính cậu hại chết cha của tôi, cậu cút đi…

Rốt cục, không đợi Đinh Trường Sinh áy náy lâu, Cổ Hiểu Manh quả nhiên là đem toàn bộ trách nhiệm đều đẩy tới trên người của hắn.

– Hiểu Manh, con không nên nói như vậy, đó cũng là do hắn tốt bụng, hắn là con nuôi của chúng ta, làm sao mà hại chết cha con chứ, không nên nói lung tung.

Dương Hiểu đã thấy Đinh Trường Sinh đang xấu hổ khó chịu, con gái của mình nói như vậy, như vậy đối với Đinh Trường Sinh là không công bằng.

Thế nhưng lúc này Cố Hiểu Manh đã bất chấp nhiều như vậy, dưới cái nhìn của nàng, chính là Đinh Trường Sinh hại chết cha của mình, mặc dù ngay cả mình cũng cảm thấy cái này có chút vớ vẩn, nhưng đây là lý do duy nhất mà nàng có thể dùng để cho trong nội tâm nàng cảm thụ đỡ hơn một chút, cho nên, đem toàn bộ trách nhiệm đổ lên trên người Đinh Trường Sinh, là nàng cảm giác được sự đè nén trong lòng mình được giải phóng lối ra.

Đinh Trường Sinh khó lòng giãi bày, mình bây giờ còn có thể nói gì đây?

Ngay tại trong nội tâm hắn sầu não không dứt, nên không có chú ý tới Cổ Hiểu Manh đã đứng người lên, khi hắn không kịp phản ứng chút nào dưới tình huống này thì nàng đã cho hắn một bạt tai, Đinh Trường Sinh thân thể không yếu, nhưng một cái tát này vẫn cảm giác được vô cùng đau rát, đồng thời trước mắt của mình như là muốn nổ đom đóm.

– Hiểu Manh, con điên rồi sao, Trường Sinh cũng là có ý tốt, con tại sao có thể đối đãi với hắn như vậy?

Dương Hiểu hiển nhiên là không có dự liệu được con gái của mình lại cực đoan như vậy, cũng đứng lên.

– Tôi vĩnh viễn không muốn nhìn thấy cậu nữa, cút đi…

Cổ Hiểu Manh chỉ vào Đinh Trường Sinh nói một câu như vậy, sau đó vừa khóc vừa chạy đi, Đinh Trường Sinh lúc này mặc dù có chút mơ hồ, nhưng vẫn chiếu lo lắng đến sự an toàn của Cổ Hiểu Manh, đưa mắt liếc ra ý một cái Đỗ Sơn Khôi liền đi theo ra ngoài.

– Con không sao chứ, đừng có trách nó, nó hôm nay đau lòng đến phát điên rồi.

Dương Hiểu giơ tay lên muốn phủ sờ mặt Đinh Trường Sinh, nhưng bị Đinh Trường Sinh duỗi tay nắm lấy.

– Mẹ nuôi… con biết, con minh bạch, con không trách nàng… nàng… nàng nói không sai, là… con hại chết cha nuôi…

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253