Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 149
Phần 149

– Trường Sinh, cậu đang suy nghĩ gì vậy?

Sở Hạc Hiên cũng nhìn ra Đinh Trường Sinh có chút mất thần.

– Há, không có gì… trách nhiệm của chúng ta là xây dựng và kiến thiết, tức là giải tỏa nhà đấy, nếu chuyện xí nghiệp may không có xử lý tốt, chúng ta sớm tham gia không khác gì làm cho trở nên mâu thuẫn thêm gay gắt, làm như vậy thích hợp sao? Xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?

Đinh Trường Sinh nhíu mày hỏi, tuy là Sở Hạc Hiên đem Hồ Giai Giai nhét vào, nhưng phụ trách vẫn là hắn, một khi gặp chuyện không may, trách nhiệm của hắn trốn cũng không thoát, còn các ngươi thì là có thể không ai đếm xỉa đến.

– Chuyện này không phải của ý tứ của tôi, cũng không phải là của chủ tịch ủy ban, đây là ý của La bí thư, ngày mai lúc họp thì chắc chắn là La bí thư sẽ nói đến cái chuyện này đấy, tôi chỉ là sớm báo với cậu một tiếng, cậu làm chuẩn bị trước đi, bất kể nói thế nào, giờ cậu là người bên ủy ban thành phố, tôi không thể không nhắc nhở.

Sở Hạc Hiên làm như rất đại lượng nói.

– Tốt lắm a, nếu đã muốn sớm tham gia, hơn nữa chú cũng nói, chúng ta thuộc về ủy ban thành phố, vậy thì cái công tác này kinh phí ai bỏ ra, Sở phó chủ tịch, chúng ta không thể tự bỏ tiền túi ra làm việc, không có xe, không có kinh phí, chúng ta làm như thế nào khai triển công việc chứ? Cũng không thể đi bộ đến xí nghiệp may mà trao đổi công việc.

Đinh Trường Sinh gặp cơ hội tới, vội vàng đưa ra vấn đề kinh phí, hơn nữa nhìn qua Sở Hạc Hiên đem Hồ Giai Giai nhét vào đây, có thể là để cho nàng nắm giữ tài chính của ủy ban xây dựng kiến thiết thành phố đấy.

Đã là như vầy, ngươi Sở Hạc Hiên phê tiền thì vẫn là có thể, Đinh Trường Sinh chính là nhìn đúng điểm này, nhét Hồ Giai Giai vào ta không có ý kiến, coi như là để cho Hồ Giai Giai nắm giữ quyền sở hữu tài sản cũng không có ý kiến, nhưng mấu chốt là phải có tiền mới được ah.

Sở Hạc Hiên nở nụ cười, nhìn xem Đinh Trường Sinh, nói ra:

– Chưa có làm gì, mà cậu bắt đầu đòi tiền rồi, kinh phí phải không, chỉ có mười vạn tệ mà thôi, các người có thể xài tiết kiệm một chút, còn về vấn đề xe, bên ủy ban còn có một chiếc xe du lịch Jinbei, để trong ga – ra, cậu muốn dùng thì nói…

Sở Hạc Hiên nói.

– Ai chà… Sở chủ tịch, chú thật đúng là biết tiết kiệm tiền a, được rồi… cảm ơn Sở phó chủ tịch…

Đinh Trường Sinh cũng có chút cao hứng, không có tiền thì không cách nào làm, không có tiền đến lúc đó, ngay cả một cặp lồng đựng cơm cũng đều không có mà ăn.

– Được rồi, Giai Giai em đi trước đi, để anh cùng tiểu Đinh còn có chút chuyện khác cần nói.

Sở Hạc Hiên nói ra đối với Hồ Giai Giai, nghe Sở Hạc Hiên nói như vậy, Đinh Trường Sinh vừa mới đứng lên lại ngồi xuống.

Không ngờ, Sở Hạc Hiên lại đứng lên hướng đến khu ghế sa lon đi đến, kêu Đinh Trường Sinh cùng qua ngồi, thấy vậy là biết không phải chuyện bình thường, hơn nữa còn có thể là không theo nghi thức nói chuyện.

– Trường Sinh, tôi nghe nói cậu cùng Hoa Cẩm Thành có quan hệ không tệ, có việc này sao?

Sở Hạc Hiên phá lệ rót chén trà cho Đinh Trường Sinh, còn đưa cho Đinh tiên sinh một điếu thuốc, như thế lại làm cho Đinh Trường Sinh bộc phát sự cảnh giác, viên đạn bọc đường thường thường đều là sát chiêu, không biết Sở Hạc Hiên suy tính cái gì đây?

– Ông Hoa là bằng hữu, Sở phó chủ tịch không phải là không biết việc này, tôi còn nhớ đến Sở phó chủ tịch từng nói, tôi đem công trình sửa chữa hạ tầng trong khu khai phát đều giao hết cho Hoa Cẩm Thành, chú còn cho rằng là có chuyện ẩn giấu lợi ích ở bên trong này đây…

Đinh Trường Sinh mặc dù là trợ lý chủ tịch, Sở Hạc Hiên là phó chủ tịch, nhưng trong nội tâm Đinh Trường Sinh, hắn thật đúng là không có sợ Sở Hạc Hiên, không vì sao cả, bởi vì Sở Hạc Hiên không thể cầm được vận mệnh của hắn, đây là điều chủ yếu nhất, nếu đổi thành La Bàn Hạ, thì Đinh Trường Sinh không dám nói như vậy.

– Hừ… tiểu tử đừng có mang thù vặt như vậy a.

Sở Hạc Hiên chỉ vào Đinh Trường Sinh cười mắng.

– Sở phó chủ tịch, có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi, chúng ta là đồng hương, cứ quanh co lòng vòng thì không có ý nghĩa gì.

Đinh Trường Sinh nói ra.

Sở Hạc Hiên gật đầu, nhìn Đinh Trường Sinh nói:

– Cái phương án của Hoa Cẩm Thành, mấy ngày hôm trước tôi cũng có nói, Để chủ tịch cũng tán thành cái phương án này, nhưng vẫn có người không tán thành, cho rằng chuyện khai phá mảnh đất kia th cùng vấn đề còn sót lại của công nhân viên chức xí nghiệp may là hai chuyện khác nhau, không thể nhập làm một được, cậu thấy thế nào?

– Tôi không biết… tôi chỉ phục tùng chấp hành theo tổ chức an bài, trong công việc của ủy ban xây dựng kiến thiết thì cũng đơn giản là giải tỏa, còn các chuyện làm quyết sách như thế nào, thì chúng ta thi hành như thế đó, chứ nếu chú hỏi cháu đến những việc này, có phải là nâng tôi lên rất cao rồi…

Đinh Trường Sinh kiên quyết không biểu lộ thái độ.

Trên thực tế, hắn cũng là nói sự thật, ủy ban xây dựng kiến thiết vốn chính là vì kiến thiết xây dựng mới lại thành phố mà thành lập, nhưng chức trách cụ thể thì vẫn là chấp hành, không có quyền quyết định gì cả, cho nên Đinh Trường Sinh không muốn tham dự vào chuyện này, hắn hiểu được ý tứ của Sở Hạc Hiên, là muốn mượn cái hạng mục này, cùng La Bàn Hạ trong tỷ đấu hòa nhau một trận, nhưng cái chuyện đó và ta thì có cái gì quan hệ đâu chứ?

– Không phải… Trường Sinh, cậu chưa hiểu ý của tôi, mặc dù cậu nói như vậy, nhưng cậu cũng minh bạch, một khi nếu đem mảnh đất này giao cho nhóm người La Đông Thu cùng Tưởng Hải Dương kia, thì khi cậu liên hệ với bọn họ về việc giải tỏa, sự tình sẽ xảy ra phức tạp dị thường, La Đông Thu thì tôi không biết, nhưng Tưởng Hải Dương thì tôi hiểu rõ một chút, tâm ngoan thủ lạt, nếu như về vấn đề giải tỏa có chướng ngại, như vậy sẽ có khả năng chết người đấy.

Sở Hạc Hiên nhỏ giọng nói.

Đinh Trường Sinh nghe Sở Hạc Hiên nói như vậy, nhìn xem Sở Hạc Hiên, muốn từ trong mắt của ông ta mà nhìn ra chút gì đó, nhưng đáng tiếc là cái gì cũng không thấy, không phải là đạo hạnh của hắn không đủ, mà là Sở Hạc Hiên quá biết diễn trò rồi…

Thế nhưng mà mặc dù hắn cũng ủng hộ Hoa Cẩm Thành, vẫn là câu nói đó, trong vấn đề này, La Bàn Hạ đã đi quá xa, kéo lại cũng kéo không kịp, La Bàn Hạ dám đắc tội La Đông Thu sao? Đắc tội La Đông Thu, thì đối với La Minh Giang sẽ như thế nào? La Bàn Hạ dám cầm tiền đồ của mình để mạo hiểm sao?

– Vậy chú nghĩ thử xem, tôi sẽ làm cái gì?

Đinh Trường Sinh thở dài ra một hơi, hỏi.

– Ngày mai họp thường ủy hội, chúng ta sẽ đưa ra cái phương án này của Hoa Cẩm Thành, đương nhiên cái phương án này không thể nào dùng danh nghĩa của Hoa Cẩm Thành đưa ra, mà là dùng danh nghĩa ủy ban thành phố đưa ra, tôi muốn cậu cũng ủng hộ cái phương án này, cậu cảm thấy có thể được chứ?

Sở Hạc Hiên hỏi.

Đinh Trường Sinh kinh ngạc nhìn Sở Hạc Hiên đích, muốn mình ủng hộ cái phương án này ở trong hội nghị thường ủy, không nói trước là có cần làm như vậy không, cứ cho là mình được tham gia hội nghị, thì cũng chỉ là dự thính mà thôi, chính mình có quyền gì lên tiếng chứ?

Mà cho là mọi người lui vạn bước cho mình có ý kiến đi nữa, thì mình cũng sẽ không thể nào ở trong hội nghị thường ủy ủng hộ Hoa Cẩm Thành cái phương án này, vì đối với cái phương án này thì La Bàn Hạ sẽ không ủng hộ, nếu như La Bàn Hạ không ủng hộ mà chính mình lại đi ủng hộ, như vậy hậu quả về sau sẽ là cái gì?

Hơn nữa, ủy ban thành phố cùng La Bàn Hạ có mâu thuẫn, cho nên hắn cũng không muốn tham dự vào, các ngươi thích chơi thế nào thì cứ chơi thế đó, chỉ cần không phải liên quan đến lợi ích lão tử, thì lão tử là sẽ không nhúng tay vào, hiện tại tình cảnh của hắn rất rõ ràng ít xuất hiện mới là sinh tồn chứ không có con đường thứ hai…

Vẫn là câu nói đó, trợ lý chủ tịch thành phố không nhất định là phải đứng về phía của ủy ban thành phố trong trường hợp này, Sở Hạc Hiên mặc dù nói hợp tình hợp lý, nếu La Đông Thu cùng Tưởng Hải Dương nắm được quyền khai phát mảnh đất này, đích xác rất có thể sẽ tạo cho mình phiền toái rất lớn, nhưng phiền toái của La Đông Thu bây giờ còn chưa đến, chờ lúc đến thì tính sau. Nhưng hắn biết rõ, nếu như mình tại trong hội nghị ủng hộ ủy ban thành phố cái phương án này, thì phiền phức của mình sẽ tới rất nhanh.

– Sở phó chủ tịch, tôi còn có chuyện phải làm, nếu là không có chuyện khác, tôi đi trước.

Đinh Trường Sinh cười cười, không có có bất kỳ biểu lộ gì, trực tiếp đứng dậy rời đi.

– Chờ một chút, đây là thái độ gì?

Sở Hạc Hiên hỏi.

– Sở chủ tịch, tôi biết năng lực của tôi tới đâu, tuy tôi cũng cho rằng phương án của Hoa Cẩm Thành là tốt nhất hiện nay, nhưng thứ cho tôi không có khả năng ủng hộ cái phương án này vào hội nghị thường ủy ngày mai.

– Vì cái gì? Cậu chẳng lẽ nhìn không ra, nếu như không ủng hộ cái phương án này, chuyện xử lý công nhân viên chức nghiệp may về sau sẽ xảy ra đại loạn chết người sao?

– Những cái chuyện đó không phải là trách nhiệm của tôi cân nhắc, tôi chỉ cân nhắc là nếu tôi ngày mai ủng hộ cái phương án này, thì tôi sẽ lập tức bị rời đi, xin hỏi Sở phó chủ tịch, đến lúc đó, ông có bảo chứng là tôi sẽ không bị điều đi hoặc là mất chức không?

Đinh Trường Sinh hỏi.

Sở Hạc Hiên cũng không nghĩ tới Đinh Trường Sinh sẽ nói thẳng ra như vậy, trên thực tế, càng nói thẳng tỏ thái độ càng có lực sát thương, nếu như Đinh Trường Sinh lá mặt lá trái đắn đo, thì Sở Hạc Hiên nói không chừng còn có thể tìm nhiều lý do khuyên giải Đinh Trường Sinh, nhưng câu này lời vừa ra khỏi miệng, thì Sở Hạc Hiên liền biết Đinh Trường Sinh đang là lo lắng cái gì, hoàn toàn chính xác, chuyện nhân sự an bài cho Đinh Trường Sinh, bên ủy ban thành phố vẫn chưa có thể nhúng tay vào được, đây là sự thật.

Sở Hạc Hiên gật đầu, không nói gì nữa, Đinh Trường Sinh quay người ra khỏi phòng làm việc của Sở Hạc Hiên.

Mãi cho đến khi thư ký gõ cửa hỏi còn có thể tiếp tục hội kiến những người khác không, Sở Hạc Hiên khoát tay nói ra, buổi sáng nay không thể gặp người, ông phải đi gặp Để chủ tịch để báo cáo công tác.

Khi Sở Hạc Hiên đến văn phòng Để Khôn Thành, Để Khôn Thành chứng kiến sắc mặt Sở Hạc Hiên, liền cười hỏi:

– Như thế nào? Đàm phán không thành rồi phải không?

– Ông nói trúng rồi, tiểu tử này hiện tại rất là trơn trượt đấy, căn bản không để để cho tôi sờ chạm vào.

Sở Hạc Hiên cười khổ ngồi đối mặt Để Khôn Thành.

– Đúng thật là nhìn không ra, nguyên lai tưởng rằng tiểu tử này sau khi Thạch Ái Quốc đi rồi, về sau lại còn nhảy nhót hơn, chứ không nằm im ngoan ngoãn, chỉ là so với trước kia thì có chừng mực hơn nhiều, ít ra đối với việc này cũng không có làm ra chuyện gì ngu xuẩn.

Để Khôn Thành nói.

– Tôi cũng có nói nếu như mảnh đất này rơi vào trong tay La Đông Thu, thì phiền phức của hắn không thể thiếu, nhưng thằng này rõ ràng cũng không quan tâm.

– Đó là hắn biết rõ, nếu như đáp ứng lão, thì phiền toái sẽ tới nhanh hơn, bất quá nếu là như vậy, thì phương án của chúng ta sẽ điều chỉnh lại một chút, tuy Đinh Trường Sinh không sẽ lộ rõ ra là ủng hộ Hoa Cẩm Thành, nhưng nhất định sẽ âm thầm ủng hộ hắn, tôi còn hoài nghi trong cái hạng mục này, Hoa Cẩm Thành cùng Đinh Trường Sinh tầm đó nhất định có lợi ích qua lại, chúng ta chỉ cần thúc đẩy phương án của Hoa Cẩm Thành, như vậy bước tiếp theo thì Đinh Trường Sinh mới có lý do thúc đẩy đề tài…

Để Khôn Thành nói.

– Vấn đề này tôi biết, nhưng chuyện ngày mai thì làm sao bây giờ, ngày mai La Bàn Hạ muốn công bố bản quy hoạch lại thành phố Hồ Châu, còn cái phương án này chúng ta cũng mới là lần đầu tiên thể hiện thái độ, tôi thấy là cơ hội không lớn.

– Nhưng cơ hội nếu muốn lớn, thì chúng ta cần phải lên đưa ra trước thường ủy hội thì mới được chứ?

Để Khôn Thành hỏi ngược lại.

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253