Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 40
Phần 40

Ăn uống xong, Đinh Trường Sinh đi theo Thành Công đến phòng làm việc của hắn, Thành Công mở ra một cái hộc giấu trên vách tường trước mặt của Đinh Trường Sinh, không cần phải nói, đây cũng là ý tứ Thành Công chứng tỏ là hắn tin tưởng tuyệt đối với Đinh Trường Sinh…

– Trường Sinh, đây là thứ cậu muốn, hai khẩu súng ngắn, 50 viên đạn, dùng ít thôi, làm ơn đừng có cầm cái đồ chơi này kiếm bia ngắm mà tập bắn, nếu cậu muốn luyện bắn, tôi có thể gửi cậu đến phân khu của quân khu mà tập, chỗ đó thì đạn ê hề tha hồ mà bắn.

Thành Công nói.

– Cảm ơn Thành Công, em biết nặng nhẹ, chuyện này em sẽ không nói ra cho ai biết đâu, lần này anh giúp em, sau này có việc gì cần đến em, cứ mở miệng nói là được.

– Haha, Trường Sinh, cậu nói gì vậy, cậu đối với tôi có ân cứu mạng, hai anh em chúng ta không cần nói những lời khách sáo như vậy, cậu bây giờ cũng không phải là cảnh sát nên đâu có súng… À… nếu Thạch Ái Quốc đi, đoán chừng cậu ở lại Hồ Châu này sẽ gặp nhiều khó khăn, đến lúc đó nếu muốn chuyển công tác qua địa phương khác, thì lên tiếng nói với tôi, hiểu không?

– Được, nhất định đến lúc đó em sẽ không khách sáo, cảm ơn anh, vậy bây giờ em đi trước.

Đinh Trường Sinh cất súng vào, nói ra.

– Sao vậy? Đêm khuya mà còn chạy trở về, ở chỗ này qua đêm đi…

Thành Công giữ lại Đinh Trường Sinh nói.

– Không được… em còn có chút chuyện…

Đinh Trường Sinh ấp úng nói…

– Há, tôi hiểu, xem ra trong khoảng thời gian này cậu vội vàng như vậy chắc là có chuyện xấu rồi, nếu không thì đâu có phí công như vậy, tốt rồi, cậu hãy cẩn thận một chút, ngày khác sẽ liên lạc lại, còn cái hạng mục Hồ Châu kia, cậu suy nghĩ thêm một chút, xem ra có thể thúc đẩy nhanh chút được không…

Thành Công nói nói.

Đinh Trường Sinh mới đầu thì không để ý, đến lúc Thành Công nhắc đến chính là cái hạng mục kia, thì nhớ ra Tửu Tinh Huệ Tử người đàn bà như bóng ma chỗ nào cũng có khiến cho Đinh Trường Sinh cảnh giác lên, thấy vậy thì người đàn bà đó tại tỉnh Trung Nam đang toan tính không nhỏ, lại nhớ đến lúc bắt cóc Liễu Sinh, bọn cướp ba người đều bị người giết chết toàn bộ bịt miệng, phách lực như vậy không phải là người bình thường có thể làm được, hiện tại xem ra tại tỉnh Trung Nam nhất định là đang tồn tại ẩn núp một thế lực rất sâu, chỉ có điều là thế lực này đến bây giờ còn chưa có thò đầu ra, việc bắt cóc Liễu Sinh chắc hẳn là chỉ là một hành động thăm dò…

– Chị đã ngủ chưa?

Đinh Trường Sinh lái xe đến dưới nhà Phó Phẩm Ngàn gọi điện thoại, nếu nàng không trả lời thì đã ngủ, thì hắn sẽ trực tiếp chạy xe tới Hải Dương, để xem Liễu Sinh dạo này như thế nào rồi, đồng thời cũng muốn từ miệng Liễu Sinh tìm hiểu một chút tình huống lúc nàng bị bắt cóc, xem ra có thể tìm ra chút dấu vết nào không.

– Vẫn chưa, còn chấm điểm bài tập của học sinh, em đang ở chỗ nào vậy?

Trước mặt Phó Phẩm Ngàn là một chồng tập vở bài tập, thoạt nhìn thì thấy là chưa có chấm xong…

– Miêu Miêu đã ngủ chưa?

Đinh Trường Sinh lại hỏi.

Phó Phẩm Ngàn lúc mới bắt đầu thì cho rằng Đinh Trường Sinh chỉ gọi điện thoại thăm hỏi nàng, nhưng khi Đinh Trường Sinh hỏi Miêu Miêu có ngủ chưa, Phó Phẩm Ngàn liền đứng người lên đến bên cửa sổ, thò tay kéo tấm màn cửa sổ ra, nhìn xem bên dưới lầu thì thấy ánh đèn xe hơi, liền nói:

– Đã đến nhà rồi mà còn chưa lên?

– Em muốn xem Miêu Miêu ngủ chưa, chứ cũng không tiện lắm a…

Đinh Trường Sinh nói ra.

– Ừm… có cái gì mà bất tiện, làm như Miêu Miêu chưa từng thấy qua em…

Phó Phẩm Ngàn vui vẻ nói.

– Vậy được rồi… em lên đây…

Đinh Trường Sinh lúc này không có cách nào nữa rồi, hắn vốn là muốn lặng lẽ đến đầy rồi sáng sớm lặng lẽ rời đi, bởi vì hắn có chút sợ hãi đụng phải Miêu Miêu, cô gái nhỏ này so với Khấu Oánh Oánh còn lợi hại hơn nhiều lần, chẳng những là cái gì cũng dám nói, hơn nữa lại còn rất lớn mật, chuyện gì cũng dám làm, Đinh Trường Sinh cũng không dám làm ra chuyện gì có lỗi với Phó Phẩm Ngàn…

Miêu Miêu nhìn thấy mẹ mình gọi điện thoại thầm thì rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, liền ngừng bút trong tay mình bút, hỏi:

– Mẹ… ai đến vậy?

– Con đoán đi…

Phó Phẩm Ngàn trên mặt không giấu được sự hưng phấn, rất nhanh đến mở cửa…

– Có phải là chú Đinh đến?

Miêu Miêu lúc này mới phản ứng được.

Cũng không để ý đến chuyện làm bài tập, nàng chạy về phía cửa ra, đúng lúc này từ bên dưới hành lang truyền đến tiếng bước chân nặng nề, trong chốc lát, Đinh Trường Sinh liền từ góc rẽ vòng đi ra.

– Chú Đinh… lâu quá mới đến, cháu cứ tưởng chú đã chết rồi chứ…

Miêu Miêu nhìn thấy Đinh Trường Sinh vừa quẹo ra, cao hứng xông ra khỏi nhà, chạy xuống bậc thang lầu, phóng đến liền phóng lên ôm lấy cổ Đinh Trường Sinh, mà hai chân của nàng thì là kẹp lấy hai bên hông hắn, vững vàng treo lơ lửng ở trên người Đinh Trường Sinh.

– Ai ui!!! Coi chừng té xuống bậc thang thì xong đời.

Đinh Trường Sinh cố tự trấn định, một tay liền giữ chặt lấy lấy mông của Miêu Miêu, một tay giữ cầu thang lầu, bởi vì lúc này Miêu Miêu đã là mười lăm tuổi rồi, đúng là thời kỳ thiếu nữ đang phát triển, ít nhất cũng đã là 50 cân.

Cứ như vậy, Đinh Trường Sinh một tay vịn thang lầu, một tay đỡ lấy mông Miêu Miêu, sợ nàng té xuống, mà đôi chân của Miêu Miêu thì càng kẹp chặt hông Đinh Trường Sinh hơn.

Với cái tư thế này thì lại làm khổ Đinh Trường Sinh rồi, có một thiếu nữ yêu thương nhung nhớ, mà khi thời điểm bàn tay của Đinh Trường Sinh đỡ lấy mông nàng thì mới cảm giác được, cái mông tròn săn chắc của Miêu Miêu xúc cảm rất tốt, bên trong Miêu Miêu hình như là là không có mặc nội y, chỉ là bên ngoài chụp vào một lớp vải váy mềm mại, điều này làm cho bên dưới Đinh Trường Sinh rõ ràng nổi lên phản ứng, những đầu ngón tay của hắn đã vậy còn vô tình chạm lấy nơi khe mông, trước ngực hắn thì đôi bánh bao không lớn, nhưng nổi lên tròn vo cảm giác vô cùng co dãn cũng đã mười phần rồi, hai đỉnh đầu vú có chút nhọn vểnh lên ép ở trên lồng ngực hắn vặn vẹo có chút thô sáp, cho dù là lúc này hắn có tận lực né tránh, để không tiếp xúc đến thân thể Miêu Miêu, thì cũng không được, cái lều vải bên dưới liên tục theo bước chân chạm vào bên trên cái âm hộ non nớt của Miêu Miêu, thật sự là có lỗi a.

– Con bé này, Miêu Miêu… mau xuống, chú của chạy xe từ xa mới tới đây, d8a4 mệt mỏi mà con còn leo lên người của hắn.

Vừa vào nhà, Phó Phẩm Ngàn liền đem Miêu Miêu túm xuống từ trên người của Đinh Trường Sinh.

– Hừ… toàn là mùi rượu, nhất định là tại Bạch Sơn uống, chú Đinh, cháu nói không sai chứ?

– Miêu Miêu thông minh, vậy để chú đi tắm trước đi, trên người không thoải mái…

– Được, để chị đi chuẩn bị nước nóng, em cứ nghỉ một lát…

Phó Phẩm Ngàn nói ra.

– Ai… giờ thì mình thành dư thừa rồi, hai người nói chuyện vãn đi, con đi ngủ đây…

Miêu Miêu thở dài lấy, một bên vẫn chưa từ bỏ ý định nhìn xem Đinh Trường Sinh, nói ra thì hy vọng Đinh Trường Sinh có thể giữ lại nàng thoáng một chút, nhưng Đinh Trường Sinh chỉ là cười không nói, mãi đến khi Miêu Miêu đóng lại cửa gian phòng mình, lúc này nàng mới thất vọng ngã phốc lên giường, vì sao chính mình lại thích tình nhân của mẹ mình, đây hoàn toàn có phải là chuyện loạn luân? Mình ở bên trong phảng phất là vẫy không ra cái ác mộng này, mình phải làm sao đây?

Phó Phẩm Ngàn nấu xong nước nóng, đi vào phòng tắm châm xong, lúc này Đinh Trường Sinh nhanh và gọn thoát khỏi quần áo sạch sẽ, sau đó hắn chậm rãi nằm vào trong bồn tắm…

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253