Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 207
Phần 207

A Long sau khi quyết định, thì lo lắng Đinh Trường Sinh lại không tuân quy củ đem Bạch Khai Sơn giao cho cảnh sát, vì vậy A Long muốn mau sớm trao đổi con tin, nói ra việc này cũng không ai tin, Đinh Trường Sinh là một nhân viên chính phủ, lại cũng làm cái chuyện bắt cóc tống tiền giống như xã hội đen.

– Đinh Trường Sinh… hãy mau chóng giao dịch đi, tao muốn chúng ta đêm nay giao dịch, như thế nào đây?

A Long hỏi.

– Đêm nay? Tụi mày nghĩ thì hay lắm, bọn mày có mấy người? Trong khi tao chỉ có một mình lại còn mang theo một Bạch lão bản, cứ coi như là tụi mày thả Tương Ngọc Điệp ra, còn tao có thể đi sao? Mày thật là biết đùa, tao cho mày biết, muốn giao dịch thì phải vào ban ngày, còn buổi tối, thì miễn đi…

Đinh Trường Sinh liền cự tuyệt đề nghị của A Long, điều này không không có làm cho A Long ngạc nhiên, trái lại hắn càng thêm yên tâm, quả thật Đinh Trường Sinh không có báo cho cảnh sát…

– Vậy ý của mày là…
– Tao muốn biết Tương Ngọc Điệp có còn sống hay không?

Đinh Trường Sinh không nêu các vấn đề khác, chỉ hỏi tình huống hiện tại của Tương Ngọc Điệp.

A Long nghe đến đó, tiến lên kéo xuống miếng băng keo dán miệng Tương Ngọc Điệp…

– Nói đi, thằng tình nhân của cô muốn nghe cô nói chuyện đây này.
– Alo, Trường Sinh sao? Đừng tới cứu, bọn chúng đều có súng, không cần đến, hãy chiếu cố tốt em của chị là được…

Lời còn chưa nói hết, A Long lại đem băng dán tiếp tục dán miệng của Tương Ngọc Điệp lại.

– Đã nghe được rồi chứ, còn lão bản của chúng ta thì sao? A Long hỏi.
– Đợi chút…

Đinh Trường Sinh đứng dậy cầm điện thoại đi về phía xe hơi, lúc này hắn nhỏ giọng đối với Lan Hiểu San nói…

– Chị hỏi Lưu Chấn Đông có thể xác định vị trí không?
– Bạch lão bản, lũ thuộc hạ tìm ông đây…

Đinh Trường Sinh đem điện thoại đặt ở bên tai Bạch Khai Sơn.

– Bạch Khai Sơn đây…

Nhưng câu gần kề còn chưa nói hết, thì lão đã bị Đinh Trường Sinh cầm điện thoại giật lại, đóng cửa xe đi ra ngoài.

– Này… này…

A Long ở bên kia kêu không ngừng.

– Được rồi, đừng có kêu nữa, nói địa điểm đi, sáng sớm ngày mai chúng ta đến.

Đinh Trường Sinh không khách sáo nói.

A Long suýt chút nữa thì chửi thề rồi, chính mình để cho Tương Ngọc Điệp nói nhiều như vậy, ngay cả di chúc cũng đều nói xong, đến phiên Bạch Khai Sơn nói chuyện, chỉ vừa báo tên thì đã bị dập máy, thằng Đinh Trường Sinh này đúng là xảo trá không phải bình thường.

Thông qua cò kè mặc cả, song phương quyết định tại sáng sớm ngày mai giao dịch trao đổi…

– Như thế nào rồi?

Dập máy không nghe điện thoại của A Long, Đinh Trường Sinh lại gọi cho Lưu Chấn Đông.

– Đinh phó cục, vị trí cụ thể không chắc chắn lắm, nhưng phương vị đại khái thì có thể biết, ngay tại vùng núi phía bắc, xem trên địa đồ, chỗ đó ngoại trừ số ít thôn trang, chỉ có Vệ Hoàng Sơn Trang của Triệu Khánh Hổ, có khi nào bọn chúng ẩn nấp bên trong Vệ Hoàng Sơn Trang?

Lưu Chấn Đông suy đoán nói.

– Ừ, nhưng cái khả năng này tựa hồ không lớn, Triệu Khánh Hổ sắp chết, đúng lúc này không có thời gian cùng người của Bạch Khai Sơn dính líu, bất quá cái địa phương này thật là không dễ tìm, tới gần vùng núi phía bắc, một khi bọn chúng vào, việc tìm người rất là khó khăn.
– Đúng vậy, bước tiếp theo phải làm gì?
– Địa hình mấy cái thôn trang này chúng ta không quen thuộc, nếu như tùy tiện xông vào, thì không dễ dàng tìm được đối phương, tôi thấy hãy đợi đi, đợi đến lúc sáng sớm ngày mai lúc giao dịch trao đổi rồi nói sau, bất quá ngày mai tôi nhờ anh cùng đi, tự mình tôi thì không có khả năng làm được việc này.

Đinh Trường Sinh dặn dò.

– Được, tôi sẽ chờ nghe điện thoại của cậu…

Lưu Chấn Đông nói ra.

– Ngày mai có cần chị đi không?

Lan Hiểu San đúng lúc này bước qua tới hỏi.

– Được rồi, chị không nên đi, chuyện này quá nguy hiểm, chị chưa từng trải qua những việc giống như thế này, bất quá việc này xảy ra ngoài ý muốn, chỉ sợ sau này sẽ có người tìm đến em gây phiền toái, chỉ cần chị nghĩ cách như thế nào giúp em chùi mông thôi…

Đinh Trường Sinh nói ra.

Người nói vô tâm, nhưng người nghe hữu ý, Lan Hiểu San nghe được Đinh Trường Sinh nói ra chùi mông, thì mắng thầm thằng này đúng là vô lại không thuốc chữa rồi, vừa rồi cưỡng hôn mình, bàn tay lại còn muốn táy máy sờ soạng, nói chuyện thì thô tục như thế nào…

Lan Hiểu San đi trở về rồi, còn Đinh Trường Sinh vẫn là ở lại tại chỗ, hắn đang chờ Đỗ Sơn Khôi đến, chuyện này có thể không có Lưu Chấn Đông, nhưng tuyệt không thể thiếu được Đỗ Sơn Khôi, hơn nữa Đỗ Sơn Khôi nguyên lai là lính trinh sát, cho nên dùng để đối phó với đám A Long xuất thân từ quân đội thì phù hợp nhất.

Một đêm này, nhất định ai cũng đều ngủ không ngon, A Long giảm đi ánh sáng đèn pin, bọn hắn từ khi phục viên đến nay, cũng không có ẩn nấp trong rừng rậm, không nghĩ tới lúc này đây, lại sắp phải chui vào trong rừng rồi.

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253