Chinh phục gái đẹp - Chương 8 - Dịch giả Meode

Phần 3
Phần 3

Tương Ngọc Điệp cùng Triệu Khánh Hổ kết giao, bên ngoài vẫn luôn dùng danh nghĩa chuyện công tác để tiến hành gặp nhau, ví dụ như đến Vệ Hoàng Trang phỏng vấn tìm hiểu, vv… nhưng là lúc này đây, trong đêm tối nàng lại mạo hiểm mà không sợ bị người phát hiện, lại đến Vệ Hoàng Trang.

Lúc này Triệu Khánh Hổ còn chưa đi ngủ, khi thấy Tương Ngọc Điệp đột nhiên xuất hiện thì lão cũng rất là kinh ngạc, vội vàng đứng dậy mặc quần áo rồi đến phòng tiếp khách, còn Tương Ngọc Điệp lúc này chính trong phòng khách lo lắng đợi lão.

– Cô Tưởng, như thế nào đúng lúc này lại tới, xảy ra chuyện gì vậy?

Triệu Khánh Hổ hỏi.

– Anh Triệu, quả thật là đã xảy ra chuyện, nếu em không nhanh lẹ, chỉ sợ chúng ta sẽ không gặp lại rồi, anh phải giúp em đấy, hiện tại chúng ta hợp tác, cũng là lúc anh chứng tỏ thành ý, nếu như I lần này anh giúp em, như vậy sau này em sẽ bảo đảm tại tỉnh Trung Nam anh sẽ cung cấp toàn bộ nguồn hàng, như thế nào đây?

Nghe được Tương Ngọc Điệp nói như thế, Triệu Khánh Hổ chưa vội quyết định, ngươi đã sốt ruột như vậy, rất rõ ràng ngươi thật sự đã gặp chuyện đại sự, hơn nữa sự tình rất khẩn cấp, nhưng ta thì không gấp, ngược lại còn có thể nhân cơ hội này vớt được càng nhiều chỗ tốt hơn…

Nhưng lão cũng minh bạch, mình không phải là Bạch Khai Sơn, không thể nào hoàn toàn nắm giữ được người đàn bà này, nhưng lại nghe nói người đàn bà này qua lại cùng với Đinh Trường Sinh kia rất gần, cơ hồ chính là gian phu dâm phụ, cho nên có thể lợi dụng được chỗ này, chỉ có điều không thể đem dây thừng siết thật chặt được, nêu làm như vậy rất dễ dàng xảy ra vấn đề.

– Ngồi xuống cái đã, ngồi xuống hãy nói, đến cùng xảy đã xảy ra chuyện gì?

– Vừa tôi em tăng ca đi về trễ, về đến trong nhà thì phát hiện em trai em gái của em đã đều bị người bắt đi rồi, chỉ lưu lại tờ giấy, hẹn ngày mai đi đến Giang Đô để đón người, nếu chậm trễ thì không cần đi, chờ nhặt xác a.

Tương Ngọc Điệp cái đầu quả thực là muốn nổ tung, khi vừa xảy ra chuyện, đầu tiên thì nàng nghĩ tới là Đinh Trường Sinh, nhưng lại nghĩ đến chuyện này nếu như Bạch Khai Sơn đối mặt với mình thương lượng, còn nếu Bạch Khai Sơn muốn cá chết thì lưới cũng rách, như vậy thì sự tình mình tinh chế ma túy khẳng định cũng là trốn cũng không thoát.

Vốn ban đầu kế hoạch thật tốt, thông qua mối quan hệ của Đinh Trường Sinh, em trai, em gái của nàng bằng tốc độ nhanh nhất đã làm xong hộ chiếu, cũng không biết có phải hay không tin tức bị tiết lộ phong thanh, Bạch Khai đột nhiên hành động, cú đánh này làm nàng trở tay không kịp.

– Cô nhất định là Bạch gia làm?

Triệu Khánh Hổ tựa hồ có chút không tin nói.

– Trừ lão ra thì không ai biết được thân nhân của em, cho nên… anh Triệu xin anh ra mặt giúp em một chút.

– Tôi giúp cô cũng có th, bất quá, tôi có một điều kiện…

– Anh cứ nói đi.

Tương Ngọc Điệp cũng biết, để cho Triệu Khánh Hổ giúp mình thì không dễ dàng như vậy.

– Tôi muốn biết cô và Đinh Trường Sinh có quan hệ như thế nào, bởi vì lâu nay tôi vẫn luôn muốn cùng Đinh chủ nhiệm trở thành bằng hữu, hơn nữa theo tôi dự đoán, Đinh Trường Sinh trong tương lai sẽ còn leo lên, cho nên tôi muốn cô giúp tôi dẫn kiến với hắn, ít nhất về sau cũng không làm khó dễ tôi.

Triệu Khánh Hổ nói ra.

– Hắn làm khó dễ anh? Hắn làm khó dễ anh lúc nào vậy?

Tương Ngọc Điệp sững sờ, hỏi.

– Gần đây cục công an thành phố rất là siết chặt điều tra, nhất là quan bar Toàn Thạch Linh Điểm, hiện tại từ nơi đó cũng không dám xuất hàng ra ngoài, cái này rất ảnh hưởng đến hiệu suất của chúng tôi, vì thế tôi muốn cùng Đinh Trường Sinh giảng hòa, thật ra chúng ta nguyên bản thì chúng tôi và hắn cũng không có quan hệ gì, chẳng qua là đạo bất đồng mà thôi, cho nên dù là cô cam đoan nguồn cung cấp, nhưng tôi lại không nhất định có thể tiêu thụ ra ngoài, như vậy thì tiền vẫn là không thu được đến tay phải không?

Triệu Khánh Hổ vừa cười vừa nói.

– Hắn đều rời khỏi cục công an, làm sao còn quản được bản án bên cục công an chứ, anh có lầm hay không vậy?

Tương Ngọc Điệp không tin Đinh Trường Sinh đến bây giờ vẫn còn cầm giữ được cục công an.

– Cô có thể không biết, thằng này có năng lực cực kỳ lớn, đội trưởng cảnh sát hình sự chính là do hắn đề cử đi lên, bây giờ tên đội trưởng cảnh sát hình sự kia ngay cả cái mạng của hắn cũng không từ, kể cả chính ủy Lan Hiểu San, cô ta cũng là người của hắn, cô đã hiểu chưa?

Triệu Khánh Hổ nhắc nhở.

– Chuyện này quả thực là em không biết, bất quá anh yên tâm, em sẽ cố hết sức, nhưng chuyện này không phải là nhất thời bán hội sẽ có hiệu quả, nếu như anh giúp em… em cam đoan sẽ đem Đinh Trường Sinh kéo đến chúng ta bên này.

Tương Ngọc Điệp rất là tự tin nói ra.

– Đây chính là cô nói.

Triệu Khánh Hổ âm hiểm nói ra.

– Đúng, chính là em nói.

– Được, ngày mai trời rạng sáng, tôi sẽ để cho Triệu Cương dẫn người đến gặp yếu nhân ở Giang Đô, nhưng cô cũng phải đi theo…

Triệu Khánh Hổ nói ra.

– Em nhất định sẽ đi, chuyện này không cần anh nói, nhưng em không thể đợi đến hừng đông, em muốn đi ngay lập tức.

Tương Ngọc Điệp bây giờ một khắc cũng đợi không được rồi.

Thu xếp ổn thỏa Từ Kiều Kiều, Đinh Trường Sinh vẫn đúng hẹn chạy về thành phố, nhưng lúc này đã là buổi tối, cho nên hắn đi thẳng đến khu cư xá Gia Chúc Viện thành ủy đi tìm Thạch Ái Quốc.

Không ngờ, khi hắn gõ cửa đi vào, là Tiêu Hồng bước ra mở cửa, hơn nữa nhìn bộ dáng tựa như đang cùng Thạch Mai Trinh đàm luận, giống như rất là hòa hợp, chứ không phải giống như là muốn đánh nhau.

– Cậu đã đến à, lão Thạch đang ở trong phòng, tự cậu lên đó đi.

Tiêu Hồng hiền lành cười cười nói.

Đinh Trường Sinh gật đầu, nhìn về phía Thạch Mai Trinh, nhưng thấy Thạch Mai Trinh không có phản ứng gì, hắn nghĩ thầm, ngày hôm nay là thế nào sao lại hài hòa như vậy chứ, mọi thứ khác thường mê hoặc a, bất quá Đinh Trường Sinh cũng không muốn xen vào chuyện của mẹ con người ta, nhanh bước lên thư phòng của Thạch Ái Quốc.

– Bí thư, muộn như vậy lại tới làm phiền bí thư nghỉ ngơi.

Đinh Trường Sinh gõ cửa rồi tiến vào.

– Còn sớm mà nghỉ ngơi cái gì chứ, thế nào… chuyện của cha nuôi cháu làm được đến đâu rồi, bệnh viện tỉnh có thể cho người tới sao?

Thạch Ái Quốc vẫn là rất quan tâm đến bệnh tình của Cổ Thanh Sơn, nhưng kể từ khi biết chính là Thạch Ái Quốc quấy nhiễu tác động đến chuyện Cổ Thanh Sơn lên tỉnh chữa bệnh, Đinh Trường Sinh có cái nhìn đối với Thạch Ái Quốc quan tâm chỉ làm cho ra vẻ mà thôi, nhưng đây là chuyện giữa lãnh đạo, mình chỉ có cách là giấu ở trong lòng, không thể nói ra được.

– Vâng… đã xong, qua mấy ngày nữa bác sĩ chuyên gia sẽ tới trị liệu.

– Vậy là tốt rồi… vậy là tốt rồi. Ai… bây giờ Hồ Châu trong thời buổi rối loạn, rất nhiều chuyện không thể vắng được Cổ Thanh Sơn tọa trấn, hiện tại trong thành phố tình huống thì cháu vô cùng rõ ràng, nếu như ông ấy đi lên tỉnh chữa bệnh, chú sẽ rơi vào tình huống khó xử.

Thạch Ái Quốc bất đắc dĩ nói.

Đinh Trường Sinh gật đầu, không nói chuyện, không phải là không muốn nói, mà là lời này không tốt để tiếp, cũng không có cách nào tiếp, chính mình có thể nói gì đây hả?

– Gọi cháu tới, là muốn nói với cháu một chút về vấn đề hạng mục PX, Tần Chấn Bang người này không đơn giản, không những ở trên kinh có quan hệ thâm hậu, còn với Lương chủ tịch tỉnh, cũng có quan hệ không tầm thường, dựa vào chúng ta cân nhắc hạng mục này khả thi, Trường Sinh… lúc này không có người khác, chỉ có hai người chúng ta, cháu cũng nói một chút, thái độ của cháu như thế nào?

Thạch Ái Quốc lời nói thành khẩn hỏi.

Nghe qua lời nói, trước khi đến đây thì Đinh Trường Sinh cũng hiểu được đến đây để nói chuyện gì, chính là vì cái hạng mục PX kia, vì thế Đinh Trường Sinh đã dự đoán làm bài trước rồi, cho nên khi bước vào gian phòng này lên, Đinh Trường Sinh rất cẩn thận lắng nghe mỗi một câu của Thạch Ái Quốc, sợ lọt sót câu nào, thì tiếp theo sẽ ảnh hưởng đến mức phán đoán của hắn.

Cho nên khi Thạch Ái Quốc lại muốn Đinh Trường Sinh tỏ thái độ, hắn liền cơ bản xác định thông qua lúc cùng Tần Chấn Bang gặp gỡ, Thạch Ái Quốc đã âm thầm cải biến chủ ý của ông ta, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Thạch Ái Quốc đã thay đổi, chuyển qua thành ủng hộ cái hạng mục này ngụ lại Hồ Châu rồi.

Hơn nữa có thể khẳng định Thạch Ái Quốc sở dĩ thay đổi thái độ, tuyệt không phải là bởi vì hạng mục này có thể mang đến Hồ Châu lợi ích, mà hoàn toàn bởi vì cái thế lực sau lưng của Tần Chấn Bang hấp dẫn sự chú ý của Thạch Ái Quốc, rất có thể là Thạch Ái Quốc muốn thông qua cái hạng mục này cùng Tần Chấn Bang để cài đặt những mối quan hệ với mấy người đứng sau lưng của Tần Chấn Bang, ít nhất cũng là cùng chủ tịch Lương Văn Tường trên tỉnh tăng cường mối quan hệ chính trị chặt chẽ hơn.

– Bí thư… cháu cho rằng cái hạng mục này có thể cũng đáng cho chúng ta đánh cược một lần, hiện tại Hồ Châu nổi tiếng với bên ngoài về những chuyện chậm trễ, chiêu thương dẫn tư thì vô cùng khó khăn, kể cả Sở phó chủ tịch cũng phải tự mình đi chạy ra ngoài tìm kiếm nhà đầu tư, vậy mà còn chưa chắc có nhà đầu tư nguyện ý đến Hồ Châu, đây cũng là bởi vì trước đây hoàn cảnh đầu tư Hồ Châu thật sự là quá kém, bây giờ chúng ta đang là phải chịu học bù.

– Ừ, nói tiếp đi…

– Hạng mục này tuy có nguy hiểm nhất định nhưng mang lợi ích cực lớn, hơn nữa thông qua cái hạng mục này, có thể hấp dẫn thêm nhiều người đến Hồ Châu đầu tư, qua mấy ngày nữa nếu chúng ta tham gia hiệp đàm đầu tư các Địa Khu trung bộ hội của tỉnh Trung Bắc, nếu như cái hạng mục này có thể tuyên bố ngụ lại Hồ Châu, đối với chúng ta việc chiêu thương dẫn tư là rất có ích lợi đấy, dù sao Tần Chấn Bang ở trong nước cũng là người có danh tiếng nhất định.

– Ừ, cháu nói không sai, bất quá chuyện này sự tình quá quan trọng, chú muốn lên tỉnh, hướng các lãnh đạo hồi báo, cháu chuẩn bị một chút tài liệu về phương diện này, sắp tới chúng ta đi lên tỉnh một chuyến.

– Vâng… cháu nhất định chuẩn bị tốt.

– Vậy là tốt rồi, cháu cả một ngày nay chạy cũng mệt mỏi, đi về nghỉ ngơi đi, có việc gì thì chú sẽ gọi cháu, còn về chuyện của khu khai phát cháu cũng phải chú ý đấy, cháu nghe nói phó chủ nhiệm Hồ Giai Giai mới tới kia rất tài giỏi, nhưng cháu mới là chủ nhiệm khu khai phát, điểm này chớ quên.

Thạch Ái Quốc nghiêm túc nhắc nhở.

Đinh Trường Sinh sững sờ, Thạch Ái Quốc lời này là có ý gì, chẳng lẽ Hồ Giai Giai tại khu đang phát triển làm gì cũng đã bị báo về rồi sao? Không có khả năng a, tin tức này là từ đâu tới? Đương nhiên, Đinh Trường Sinh cũng sẽ không hỏi, Nhưng là dù cho hắn nghĩ đến bể đầu ra, cũng không biết sự tình tại khu khai phát là ai tiết lộ cho Thạch Ái Quốc đây…

– Nhanh như vậy đã nói chuyện xong rồi sao?

Khi nhìn thấy Đinh Trường Sinh ra khỏi thư phòng của Thạch Ái Quốc, Thạch Mai Trinh thật nhiệt tâm chạy ra đón chào, cùng với thái độ thờ ơ vừa rồi hoàn toàn khác nhau.

– Đúng vậy, nếu không có chuyện, em đi trước.

– Sao lại không có việc gì, em chờ chút, đi đến phòng của chị, có quan hệ đến một ít chuyện trong công ty, chị muốn nói với em một chút.

Thạch Mai Trinh bá đạo nói ra.

– Chuyện của công ty? Em cũng đâu có hiểu gì đâu, cứ ở chỗ này nói đi…

Thạch Mai Trinh mắt trắng không còn chút máu muốn nổi cơn lôi đình lên, Đinh Trường Sinh đành ngoan ngoãn đi theo phía sau cái mông Thạch Mai Trinh lên trên lầu, mà khi hắn đi đến đầu bậc thang quẹo vào thì trong lúc vô tình nhìn sang Tiêu Hồng, phát hiện Tiêu Hồng rõ ràng trên mặt nở nụ cười, tựa như một bộ gian kế được như ý vậy, hắn bắt đầu cảm thấy thấp thỏm không yên.

– Này, chuyện gì xảy ra vậy, cha của chị đang ở nhà, đây không phải là làm khó cho em sao?

Khi tiến vào gian phòng ngủ của Thạch Mai Trinh, Đinh Trường Sinh oán giận nói.

– Không có việc gì, đêm nay em không cần đi đâu hết, cha của chị cũng không biết, Tiêu Hồng đã giúp chị canh chừng rồi.

– Cái gì? Tiêu Hồng giúp chị… các người… các người thật sự hòa hảo rồi sao?

– Ai… cùng đàn bà với nhau, cứ làm khó với nhau làm gì?

Thạch Mai Trinh lời nói này ngược lại khiến cho Đinh Trường Sinh há mồm kinh ngạc, Thạch Mai Trinh lúc nào lại suy nghĩ vấn đề đến như vậy chứ?

– Ai da… mấy ngày không gặp, lau mắt mà nhìn, chuyện này là thế nào? Tiêu Hồng cho chị ăn cái gì thuốc mê hồn rồi? Làm cho chị trở nên thông tình đạt lý như vậy?

Đinh Trường Sinh ngạc nhiên hỏi.

– Phí lời làm gì, nhanh đi… chị đang thèm cây thịt của em rồi, là em chủ động ở trên hay là chị chủ động?

Thạch Mai Trinh không có trả lời vấn đề của Đinh Trường Sinh, trái lại khuôn mặt hàm xuân nhìn Đinh Trường Sinh, còn bất chợt lấy tay xoa xoa bầu vú của mình, dạng như vậy phải nói có nhiều hấp dẫn.

Tuy phía dưới có Tiêu Hồng canh chừng, nhưng Đinh Trường Sinh vẫn không dám rất làm càn, chỉ là miễn cưỡng ngồi ở trên mép giường, mặc kệ để cho Thạch Mai Trinh muốn làm gì thì làm…

Thạch Mai Trinh quẩy người một cái, bàn tay đã cầm lấy cây dương vật của Đinh Trường Sinh, cao thấp khuấy động… lúc sau thì Đinh Trường Sinh bắt đầu thở hổn hển, một bên tay của hắn cũng đã vói vào bên trong cái âm hộ của Thạch Mai Trinh, vừa vuốt lên thảm lông đen gò mu mềm mại của Thạch Mai Trinh, vừa kéo cái quần lót của nàng xuống.

Khi bàn tay của Đinh Trường Sinh mò tới cái khe thịt ẩm ướt âm hộ Thạch Mai Trinh, cả người nàng hơi run lên, trên tay lại nắm chặt một chút cây dương vật…

Đinh Trường Sinh cũng đã không kiềm chế được nữa, hắn nằm ngửa lên, để cho Thạch Mai Trinh ngồi dưới đùi mình đưa lưng về phía hắn, hai tay giữ lấy thân mình nàng, Thạch Mai Trinh cũng nắm lấy cây dương vật Đinh Trường Sinh để đứng thẳng, đầu khấc thọt tới ngay cửa miệng âm đạo mình, kèm theo một tiếng kêu nhỏ, Thạch Mai Trinh đã ngồi xuống Đinh Trường Sinh trên người, hai chân trắng noãn cũng đẩy đưa, cây dương vật lớn ngay lập tức thật sâu cắm bên trong hang động âm đạo Thạch Mai Trinh kết nối lấy hai thân thể, lúc này dịch nhờn cũng đã tràn ra, dương vật ở bên trong khuấy động tiếng nước không ngừng.

Chỉ trong chốc lát, tiếng thở dốc Thạch Mai Trinh cùng tiếng rên rỉ liền vang dội trong cả gian phòng, hơn nữa phảng phất là vì để cho trận này gia tăng thêm điểm hương vị, Thạch Mai Trinh trong lúc không ngừng lay động cái mông của mình, rõ ràng còn có thời gian để cùng Đinh Trường Sinh nói qua một ít lời nói kích thích.

– Trường Sinh… nói cho chị biết, em có ưa thích mẹ kế Tiêu Hồng của chị không vậy?

– Khảo nghiệm em à? Chị chọn không đúng thời điểm rồi.

Đinh Trường Sinh cười nói.

– Cái rắm chứ khảo nghiệm, Tiêu Hồng cái gì cũng đã đều nói với chị, nói là em đầy thấy hết thân thể trần truồng của nàng, chuyện khi nào, hai người có làm gì hay chưa?

– Úi trời chị cứ nghe Tiêu Hồng nói mò bậy bạ, làm gì mà có chuyện tốt như vậy?

Đinh Trường Sinh cả kinh, nghĩ thầm, đây rốt cuộc là Thạch Mai Trinh suy đoán bậy bạ, hay là Tiêu Hồng người đàn bà ngu ngốc kia thật sự kể hết cho Thạch Mai Trinh rồi.

Hắn nhớ lại lúc đó Tiêu Hồng trần truồng chậm rãi cúi người quỳ bò ra, nhớ đến cái âm hộ đã wax sạch lông của nàng, lốm đốm màu trắng của dịch nhờn đã khô quánh lại từ nơi cửa miệng cái âm đạo, đó là lúc vừa rồi Tiêu Hồng cùng Thiệu Nhất Chu vừa mới đại chiến nên dịch nhờn chảy ra, cái khe nứt hồng đỏ vì không có lông nên nhìn thấy hở ra rõ ràng, hai bên mép nhỏ mập béo lúc đó vẫn còn hơi sung huyết sưng lên, cặp đầu gối mượt mà đáng yêu, bắp chân săn cứng, ngay cả mắt cá chân mịn nhẵn, nhìn rất là đáng yêu.

Đinh Nhị Cẩu cũng phải thừa nhận, khi đó mình đã động tâm, có lẽ Tiêu Hồng cũng đã nhìn ra, bởi vì nàng nhìn thấy từ chính giữa đũng quần của hắn cái vật kia đang bành trướng hình thành một cái lều vải to tướng, vì muốn bảo trụ cái mạng quan trọng hơn, nên nàng lại đem cặp đùi gốc phân ra thêm chút, lộ ra luôn cái lỗ nhỏ âm đạo khá nhỏ với vài nếp khứa đỏ hồng bên trong…

– Em không cần phủ nhận, vì phủ nhận thì đó là sự thật, chị nghĩ Tiêu Hồng sẽ không lừa gạt chị trong chuyện này đâu, chị còn có chuyện này, muốn nói cho em… emi muốn biết không?

Thạch Mai Trinh hỏi.

– Chuyện gì?

– Hì hì chuyện gì? Nếu em muốn biết thì nhấp mạnh bên dưới lên hết sức đi, tại sao chị có cảm giác hôm nay cây thịt này không có tí sức lực nào vậy hả?

Thạch Mai Trinh làm nũng rầm rỉ nói ra.

– Con bà nó… đúng lúc này còn nói điều kiện, thật sự là em cũng phục chị rồi.

Đinh Trường Sinh cũng phải bó tay với Thạch Mai Trinh rồi, nhưng hắn càng muốn mau sớm chấm dứt, không biết vì sao, lúc này lại càng là không thể kết thúc được rồi.

– Mẹ kế Tiêu Hồng của chị nói nàng cùng cha của chị đã lâu lắm rồi không có làm cái chuyện này rồi, đó là một lần cuối cùng, cha của chị uống vài viên thuốc kích dục cũng vô ích không có cứng nỗi, nếu mẹ kế Tiêu Hồng không ngăn cản, chỉ sợ cha của chị lại tiếp tục uống thêm thuốc, tiếp tục như vậy, chỉ sợ cha của chị sớm muộn gì cũng sẽ chết lúc làm tình thôi, cha của chị đã lớn tuổi như vậy rồi, lúc nào cũng uống cái thuốc kích dục kia, trái tim nào có thể chịu đựng được chứ?

– Khỏi phải nói những chuyện vô dụng này với em, không có quan hệ gì với em…

Đinh Trường Sinh cắn chặt răng nói.

Trong chốc lát, Đinh Trường Sinh thay đổi để cho Thạch Mai Trinh nửa quỳ nữa ngồi trên giường, khi Thạch Mai Trinh vểnh cái mông lớn lên, hắn mới dùng hai tay nắm chặt lấy hai mảnh mông thịt của nàng, không ngừng đại lực rút ra đút vào cây dương vật trong âm đạo, Thạch Mai Trinh cả người không ngừng run run, tiếng thở gấp tựa như là đang hít khí lạnh vậy…

Đinh Trường Sinh không có thể kiên trì bao lâu, ngay tại lúc hắn muốn xuất tinh thời điểm, thì thoáng thấy bên dưới cái khe cửa có bóng chân nhỏ tựa như là của Tiêu Hồng, ngay lập tức dương vật ở trong thân thể Thạch Mai Trinh liền nhảy lên phún ra từng làn một tinh dịch…

Khi bóng chân biến mất, Đinh Trường Sinh từ từ rút ra dương vật, Thạch Mai Trinh xoay người nằm ngửa lại trên giường, cũng không quản tinh dịch đang ở âm đạo trào ngược chảy xuôi ra bên ngoài…

– Um… chị còn chưa có… tận hứng đây này.

Thạch Mai Trinh nhụt chí nói, đây cũng là lần đầu tiên, nàng không đạt được thỏa mãn khi cùng với Đinh Trường Sinh.

– Hoàn cảnh lúc này quá kém, nếu còn tiếp tục chút nữa, không chừng là em bị bệnh liệt dương luôn à.

Đinh Trường Sinh bằng tốc độ nhanh nhất quét dọn chiến trường, một bên lau mồ hôi vừa nói.

Thế nhưng mà Thạch Mai Trinh phảng phất cũng không muốn buông tha hắn, lại ôm cổ cắn vành tai của hắn nói ra:

– Nếu em quả thật có bổn sự, cũng nên chiếu cố đến mẹ kế Tiêu Hồng của chị đi chứ, chị thấy nàng cũng thật đáng thương, còn trẻ như vậy, cũng không thể cứ để nhịn thèm như vậy chứ?

– Cái rắm… Tiêu Hồng bây giờ còn là vợ của cha chị, là mẹ kế của chị, nếu em làm như vậy thì tính làm sao? Còn chúng ta cũng tính là gì? Nếu để cho bí thư biết được, thì em làm người như thế nào đây? Mà làm sao chị lại có ý nghĩ như vậy được, quả thực là làm cho người không thể tưởng tượng ra nổi…

Đinh Trường Sinh đem Thạch Mai Trinh lật tung trên giường, sau đó đẩy cửa ra ngoài, quan sát nhìn động tĩnh bên ngoài rồi bước xuống lầu…

Quả nhiên, lúc Đinh Trường Sinh xuống lầu, nhìn thấy Tiêu Hồng vẫn là ngồi ở trên ghế sa lon phòng khách một chân co một chân duỗi mặc kệ cái váy ngủ tốc lên cao lộ ra một phần cái âm hộ mũm mĩm bên dưới cái quần lót màu trắng, nhận thấy Đinh Trường Sinh đang bước xuống, nàng liếc nhìn về phía hướng lầu nhìn thoáng qua, sau đó cười cười với Đinh Trường Sinh.

Chính là cái chỗ cười cười này, cùng cái âm hộ ân hiện kia khiến cho Đinh Trường Sinh trong lòng còn sợ hãi, thời buổi này, đàn bà thèm muốn đàn ông đều muốn điên lên rồi sao? Lúc mới bắt đầu là Tiêu Hồng bên ngoài, hiện tại mục tiêu của nàng lại là theo dõi mình, tình hình như vậy, về sau cái gia đình của Thạch bí thư này sẽ ra sao đây?

Còn có Thạch Mai Trinh kia đầu óc không có tâm nhãn, thật sự là không biết các nàng này trong đầu cuối cùng nghĩ đến cái gì, chuyện gì cũng đều làm được, xem ra chính mình sau này phải cùng với các nàng này bảo trì một khoảng cách nhất định, tốt nhất là dần dần làm cho cái quan hệ này gãy đi, bằng không lão tử sớm muộn cũng sẽ chết ở ở dưới háng của của các nàng, các nàng này xuất bài cũng không theo lẽ thường rồi.

Danh sách chương (253 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253