Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 88
Phần 88: Con rối thú bậc sáu (2)

Đi ra khỏi mật thất, tới trong sân, Vương Trường Sinh nhìn thấy một lá bùa truyền âm màu xanh, búng hai ngón tay, một luồng ánh sáng lam bay ra, đánh trúng bùa truyền âm, bùa truyền âm chợt tự bốc cháy, tiếng của Tôn Nguyệt Kiều theo đó vang lên: “Cha, tộc nhân từ một chỗ bí cảnh kiếm được một quả trứng linh thú, nghe nói là Thiên Thú Chân Nhân từ đàn tràng Huyền Linh Thiên Tôn mang ra.”

“Trứng linh thú? Đàn tràng Huyền Linh Thiên Tôn?”

Vương Trường Sinh có chút kinh ngạc. Huyền Linh Thiên Tôn là đại danh nhân của Huyền Dương giới, có thể nói không ai không biết không ai không hiểu, nếu thật là trứng linh thú từ đàn tràng Huyền Linh Thiên Tôn mang ra, khẳng định không tầm thường.

Vương Trường Sinh lấy ra pháp bàn đưa tin, liên hệ Tôn Nguyệt Kiều: “Nguyệt Kiều, con cầm quả trứng linh thú đó lại đây, ta có lời hỏi con.”

“Con biết rồi, cha, con qua luôn.”

Tôn Nguyệt Kiều đáp ứng.

Song Đồng Thử chợt từ tiểu viện cách vách chạy ra, nhanh chóng leo đến trên vai Vương Trường Sinh.

Thương thế của nó đã khôi phục gần hết, không còn đáng ngại.

“Thôn Thiên Thử, ngươi nếu có thể đủ hóa hình thì tốt rồi.”

Vương Trường Sinh cười nói, cưng chiều xoa đầu nó, lấy ra hơn ba mươi cây linh dược ngàn năm, đút cho Song Đồng Thử.

Thôn Thiên Thử là chuột yêu mạnh nhất, sức ăn rất lớn, nếu là trưởng thành đến cấp cao, thần thông vượt xa yêu thú cùng cấp bình thường.

Trên không chợt hiện ra vô số linh quang, bầu trời truyền đến một chuỗi tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Vương Trường Sinh tựa như phát hiện cái gì, tung người bay lên trời. Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng, một vòng xoáy linh khí thật lớn xuất hiện ở trên không, sau khi một luồng ánh sáng xanh lóa mắt sáng lên, hóa thành một hư ảnh bụi gai màu máu thật lớn.

Một lát sau, vòng xoáy linh khí chợt kịch liệt quay cuồng, giọt mưa lớn như hạt đậu trút xuống, đây đều là ngũ hành linh khí tinh thuần.

Giọt mưa rơi xuống ở trên hư ảnh bụi gai màu máu, hư ảnh bụi gai nở rộ ra ánh sáng màu máu lóa mắt.

Không qua bao lâu, hư ảnh bụi gai tan đi, chợt tán loạn biến mất.

Tiếng sấm sét ầm ầm ầm vang lên, một đám mây sét thật lớn chợt xuất hiện ở trên trời, chớp lóe sấm rền, vô số đạo hồ quang màu bạc vây quanh lại với nhau, dày đặc rậm rạp, làm người ta nhìn mà da đầu phát tê.

Ánh sáng bạc lóe lên, một tia sét màu bạc cắt qua bầu trời, bổ xuống.

“Mộc yêu!”

Sắc mặt Vương Trường Sinh trở nên ngưng trọng, mộc yêu đang trùng kích bậc sáu, nó là con cháu của Thị Huyết Kinh (bụi gai khát máu).

Sau khi đến linh giới, Vương Trường Sinh từng tra không ít điển tịch, cũng từng hỏi thăm mộc yêu từ tu sĩ cấp cao khác.

Đại đa số mộc yêu đều là linh mộc hoặc linh hoa, bụi gai thành tinh nghe cũng chưa từng nghe.

Mộc yêu luyện hóa nhiều viên tinh hạch mộc yêu cấp cao, bây giờ mới trùng kích bậc sáu, cũng không biết nó có thể tiến vào bậc sáu hay không.

Thực Kim Nghĩ Hậu đã chết ở dưới lôi kiếp, hy vọng mộc yêu có thể thành công.

Muốn tiến vào bậc sáu, chỉ có thể dựa vào bản thân mộc yêu, Vương Trường Sinh không giúp được gì.

Lúc này, Tôn Nguyệt Kiều cũng chạy tới.

Nàng lấy ra một quả trứng linh thú thật lớn, giao cho Vương Trường Sinh.

Vương Thanh Sơn đối với khu trùng ngự thú không có hứng thú gì, sau khi đưa quả trứng linh thú này về gia tộc, chuyển lời cho Tôn Nguyệt Kiều, giao cho Vương Trường Sinh, về phần Vương Trường Sinh xử lý quả trứng linh thú này như thế nào, Vương Thanh Sơn không có hứng thú.

“Nói một chút với ta tình hình đạt được quả trứng linh thú này.”

Vương Trường Sinh phân phó. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, quả trứng linh thú này tản mát ra sinh mệnh lực mạnh mẽ.

Tôn Nguyệt Kiều không dám chậm trễ, nói chi tiết một lần.

“Nói như vậy, quả trứng linh thú này ít nhất đã gửi mấy vạn năm, hấp thu lượng lớn Thanh Ngọc Thần Nhũ, sinh cơ mới có thể mạnh mẽ như vậy.”

Trên mặt Vương Trường Sinh lộ ra biểu cảm như có chút suy nghĩ. Thiên Thú Chân Nhân tốn bao công sức, bày ra trận pháp cấp cao, lợi dụng Thanh Ngọc Thần Nhũ ấp quả trứng linh thú này, quả trứng linh thú này khẳng định không phải linh thú bình thường.

“Không sai, con lo lắng quả trứng linh thú này bị hao tổn, không để ngự linh sư thử ấp.”

Tôn Nguyệt Kiều gật đầu nói. Nàng biết giá trị của quả trứng linh thú này, tự nhiên không dám tùy tiện để người ta ấp, nhỡ đâu xảy ra sai lầm, vậy thì phiền toái.

Vương Trường Sinh gật gật đầu, quả trứng linh thú quý giá như vậy, quả thật không thể tùy tiện để tộc nhân ấp.

Sau khi đến Huyền Dương giới, Vương Trường Sinh cũng từng kiến thức không ít kỳ cầm dị thú, nhưng đều không vào được mắt hắn, cho dù là Thất Hà Tước cũng tương tự.

Thất Hà Tước là hậu duệ của Ngũ Sắc Khổng Tước, Vương gia chăn nuôi hai con Thất Hà Tước, một con làm hộ tộc linh cầm bồi dưỡng, đã là bậc năm, một con khác giao cho Tôn Nguyệt Kiều bồi dưỡng, trước mắt chỉ là bậc bốn thượng phẩm.

Thất Hà Tước chỉ kế thừa bộ phận thần thông của Ngũ Sắc Khổng Tước, nếu kế thừa toàn bộ thần thông của Ngũ Sắc Khổng Tước, Vương Trường Sinh tự nhiên muốn chăn nuôi một con.

Tiếng sấm sét ầm ầm ầm từ trên cao truyền đến, vang vọng trời đất, Song Đồng Thử phát ra tiếng kêu “chít chít”, tựa như là cổ vũ cho mộc yêu.

“Đúng rồi, cha, đường huynh đường tẩu của con lần lượt tiến vào Luyện Hư kỳ, muốn mời ngài qua tham gia lễ mừng, ngài có rảnh không?”

Trên mặt Tôn Nguyệt Kiều đầy chờ mong, Vương gia trước mắt có năm vị tu sĩ Luyện Hư, Vương Trường Sinh có phân lượng nhất.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315