Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 126
Phần 126: Thần lôi ba màu (1)

Tân quan nhận chức ba cây đuốc, Vương Trường Sinh tự nhiên sẽ không từ chối mệnh lệnh của Triệu Vân Tiêu.

“Lý sư huynh, cho ta vài ngày thời gian xử lý việc vặt trong tộc.”

Vương Trường Sinh khách khí nói.

“Không thành vấn đề, mau chóng xử lý xong việc trong tộc, sớm một chút lên đường.”

Lý Long đáp ứng.

Vương Trường Sinh gọi tới Vương Mô Sơn, bảo Vương Mô Sơn sắp xếp chỗ ở cho ba người bọn Lý Long.

Trở lại đỉnh Thanh Liên, Vương Trường Sinh phát ra một lá bùa truyền âm cho Uông Như Yên.

Không qua bao lâu, Uông Như Yên đi ra, nhíu chặt lông mày lá liễu.

Nàng vẫn là Luyện Hư sơ kỳ, nhưng pháp tướng cô đọng ba phần mười, còn có một món hạ phẩm thông thiên linh bảo Thiên Âm thần mộc luyện chế thành.

Hai đoạn Thiên Âm thần mộc, Vương Trường Sinh luyện chế ra một tấm Thiên Âm Bội cùng một cây Thiên Âm Địch, Thiên Âm Bội là bảo vật phụ trợ, Thiên Âm Địch là bảo vật công kích.

“Phu nhân, nắm giữ ba khúc nhạc kia chưa?”

Vương Trường Sinh quan tâm hỏi. Ba khúc nhạc hắn nói là nhạc khúc Huyền Âm Thượng Nhân lưu lại.

“Nắm giữ hai khúc rồi, Thất Hồn Lạc Phách đối với pháp lực cùng thần thức có yêu cầu rất cao, ta trước mắt không thể thi triển, nhưng nắm giữ hai khúc cũng rất lợi hại rồi.”

Uông Như Yên tràn đầy tựtin nói.

Vương Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói một chút với Uông Như Yên tình hình sự việc. Hắn muốn Uông Như Yên cùng đi một chuyến.

Uông Như Yên tự nhiên không có ý kiến, đáp ứng.

Vương Trường Sinh gọi tới Vương Mô Sơn, dặn dò gã vài câu.

“Lão tổ tông, cần gọi Thanh Sơn lão tổ trở về hay không?”

Vương Mô Sơn thật cẩn thận đề nghị.

Vương Trường Sinh trực tiếp lắc đầu: “Không cần, có chúng ta là đủ rồi. Man Hoang Chi Địa quá nguy hiểm, Thanh Sơn tu vi quá thấp, không cần hắn đi Man Hoang Chi Địa mạo hiểm…”

Hắn còn chưa nói xong, chợt nhìn về phía bầu trời.

Trên trời xuất hiện lượng lớn linh quang, đủ mọi màu sắc, sau một thoáng mơ hồ, hóa thành những đám mây lành năm màu.

Đảo Thanh Liên chợt nổi lên một trận cuồng phong, những đám mây lành năm màu này tựa như chịu sự chỉ dẫn nào đó, hội tụ về phương hướng nào đó.

Hơn vạn đám mây lành năm màu hội tụ ở trên không một ngọn núi cao, va chạm với nhau, nổ tung ra, hóa thành một vòng xoáy linh khí thật lớn, một luồng ánh sáng màu đỏ phóng lên cao, hóa thành một hư ảnh thanh đao khổng lồ màu đỏ dài hơn trăm trượng.

Vòng xoáy linh khí chợt kịch liệt quay cuồng, hạt mưa năm màu dày đặc trút xuống, hư ảnh thanh đao khổng lồ màu đỏ hấp thu hết, nở rộ linh quang.

Sau thời gian một chén trà nhỏ, vòng xoáy linh khí biến mất, thanh đao khổng lồ màu đỏ cũng theo đó biến mất.

Tiếng sấm sét ầm ầm ầm vang lên, vang vọng trời đất.

Một đám mây đen thật lớn chợt xuất hiện ở trên trời, chớp lóe sấm rền, mây sét kịch liệt quay cuồng, chia ra làm sáu, có thể nhìn thấy vô số hồ quang màu bạc nhảy lên.

Một tiếng sấm sét đinh tai nhức óc vang lên, một tia sét màu bạc cắt qua bầu trời, bổ xuống phía dưới.

Đỉnh núi chợt hiện ra một ngọn lửa màu đỏ, biển lửa màu đỏ che kín cả ngọn núi.

Tia sét màu bạc nhập vào biển lửa, biến mất không còn dấu vết, rất nhanh, tia sét màu bạc thứ hai đánh xuống.

Vương Trường Sinh cùng Uông Như Yên nhìn về phía mây sét trên bầu trời, vẻ mặt thoải mái.

Liễu Hồng Tuyết đã có thể luyện chế ra đan dược chữa thương bậc sáu cùng đan dược khôi phục pháp lực, còn có Thiên Lôi Hóa Linh Phù, trừ phi đưa tới cửu thiên thần lôi các loại thần lôi tiếng tăm lừng lẫy, nếu không Vương Thanh Phong đều có thể vượt qua lục cửu lôi kiếp.

Vương Thu Dục chết ở dưới lôi kiếp, Vương Trường Sinh liên tục dặn dò Vương Thanh Phong, bảo Vương Thanh Phong trì hoãn trùng kích Luyện Hư kỳ, bằng không Vương Thanh Phong đã sớm trùng kích Luyện Hư kỳ.

Tiếng sấm sét ầm ầm ầm từ trên cao truyền đến, từng tia sét màu bạc thô to đánh xuống, lôi quang chói mắt bao phủ cả ngọn núi, sóng khí cuồn cuộn.

Sau thời gian một chén trà nhỏ, một đám mây sét lớn hơn trăm trượng lơ lửng ở bầu trời, ngọn núi cao cao đã bị san thành bình địa.

Vương Thanh Phong đứng ở bên trong một cái hố khổng lồ bốc ra khói đen, trong không khí tràn ngập mùi cháy khét.

Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, một bộ dáng pháp lực tiêu hao nghiêm trọng.

Ở dưới chân hắn, có thể nhìn thấy mấy khối vụn gỗ tỏa ra ánh sáng màu đỏ cùng một đoạn khung ô tỏa ra ánh sáng màu đỏ.

Còn có bốn đạo lôi kiếp, sau khi vượt qua, hắn liền có thể tiến vào Luyện Hư kỳ.

Vương Thanh Phong lấy ra một cái hộp ngọc màu lam tinh xảo đẹp đẽ, mở ra, bên trong có năm viên thuốc màu vàng nhạt, tản mát ra một làn hương thơm kỳ lạ, viên thuốc màu vàng có hình tròn, giống như ba hạt vàng.

Kim Ngọc Hồi Nguyên Đan, đan dược bậc sáu, tu sĩ Luyện Hư sau khi ăn vào, có thể nhanh chóng khôi phục pháp lực.

Tiền nhân trồng cây hậu nhân hưởng bóng mát, Vương gia lập tộc tới nay, vẫn luôn thu thập linh dược nhiều năm tuổi. Nhiều năm trôi qua, tích góp được không ít linh dược nhiều năm tuổi, yêu đan bậc sáu cũng có nhiều tới mười mấy viên.

Một vườn linh dược Thiên Mộc tông để lại, Vương Trường Sinh đạt được nhiều loại đan phương bậc sáu, đáng tiếc không có luyện đan sư bậc sáu.

Sau khi Liễu Hồng Tuyết tiến vào Luyện Hư kỳ, do gia tộc cung cấp tài liệu cùng đan phương, nàng thành công luyện chế ra nhiều loại đan dược bậc sáu, năm viên Kim Ngọc Hồi Nguyên Đan này chính là Liễu Hồng Tuyết tự mình luyện chế ra.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315