Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 24
Phần 24: Thanh danh bước đầu nổi bật (2)

Không qua bao lâu, tiến hành đợt tỷ thí thứ hai, đối thủ của Vương Viễn Giang là một nam tử áo đỏ dáng người khôi ngô.

Vương Viễn Giang sau khi thi triển cho mình hai đạo phòng ngự, khống chế hai con rối thú bậc hai đối địch. Nam tử áo đỏ không thể phá hủy phòng ngự của Vương Viễn Giang, không làm gì được hai con rối thú bậc hai, rất nhanh bại trận.

Lúc này, Triệu Cảnh Diễm và Tần Tú Lâm cũng đánh bại đối thủ.

Mấy vòng tỷ thí kế tiếp, Vương Viễn Giang và Vương Viễn Hoành bằng vào con rối thú liền đánh bại đối thủ, thuận lợi thăng cấp.

Sau non nửa canh giờ, chỉ còn lại Vương Viễn Hoành, Vương Viễn Giang, Triệu Cảnh Diễm cùng Tần Tú Lâm.

Vương Viễn Hoành gặp Tần Tú Lâm, Triệu Cảnh Diễm gặp Vương Viễn Giang.

“Tần phu nhân, Vương đạo hữu, nhàn rỗi thì cũng nhàn rỗi, chúng ta đánh cược đi! Xem hậu bối của ai có thể đạt được hạng nhất, ta dùng một bình Xích Chi Đan làm tiền đặt cược, như thế nào?”

Triệu Thế Vũ đề nghị, lấy ra một cái bình sứ màu đỏ.

“Ta không có ý kiến, ta dùng một tấm Thất Tinh Hóa Linh Phù làm tiền đặt cược.”

Thiếu phụ váy vàng lấy ra một lá bùa hào quang màu bạc lấp lánh.

Đan dược của Triệu gia có chút danh tiếng, mà vài loại lá bùa cấp bốn Tần gia bán ra được tu sĩ Nguyên Anh yêu thích.

“Lão phu dùng cây Thước Huyền Vân này làm tiền đặt cược đi!”

Vương Di Nham lấy ra một cây thước ngọc linh quang lấp lánh, cười nói.

Tỷ thí vừa bắt đầu, hai cánh tay Triệu Cảnh Diễm vung lên, mười mấy quả cầu lửa màu đỏ bay ra, đánh về phía Vương Viễn Giang.

Vương Viễn Giang vừa thi triển cho mình hai đạo phòng ngự, vừa khống chế con rối thú công kích Triệu Cảnh Diễm.

Mười mấy quả cầu lửa màu đỏ bị phòng ngự của Vương Viễn Giang chặn được, nhưng Triệu Cảnh Diễm cũng lao về phía con rối thú.

Con rối thú vượn vung nắm đấm đánh về phía Triệu Cảnh Diễm, Triệu Cảnh Diễm không hề sợ hãi, nắm tay phải sau khi sáng lên một đợt hào quang màu đỏ lóa mắt, nghênh đón.

Một tiếng nổ vang lên, con rối thú vượn bay ngược đi, con rối thú hổ khổng lồ lao tới, mở ra cái mồm to như chậu máu, lộ ra hàm răng bén nhọn.

Thân hình của Triệu Cảnh Diễm nhoáng lên một cái, chợt xuất hiện ở trước mặt Vương Viễn Giang, giày của hắn linh quang lấp lánh, hiển nhiên là pháp khí phi hành.

Hắn lúc trước vẫn luôn giấu tài, hắn thật ra là pháp thể song tu.

Con rối thú của Vương gia tương đối lợi hại, đây là chuyện mọi người đều biết, Triệu Cảnh Diễm không dám kéo dài, tính phát huy đầy đủ sở trường của mình, đánh bại Vương Viễn Giang.

Nắm tay phải của hắn chợt hiện ra một ngọn lửa màu đỏ, thân thể truyền đến tiếng xương khớp vang “lách cách”, dáng người phồng to, nắm tay phải mang theo một làn sóng nhiệt đánh về phía Vương Viễn Giang.

Hai tiếng vang trầm qua đi, phòng ngự của Vương Viễn Giang tan vỡ hết.

Vương Viễn Giang không hề sợ hãi, sau khi nắm tay phải chợt hiện ra một mảng hào quang màu lam, thân thể theo đó phồng to, nghênh đón.

Một tiếng trầm nặng vang lên, hai nắm đấm va chạm, Vương Viễn Giang không chút sứt mẻ, Triệu Cảnh Diễm lui hai bước.

“Ngươi cũng là thể tu.”

Triệu Cảnh Diễm kinh ngạc nói.

Vương Viễn Giang chưa trả lời, vung hai cánh tay, nghênh đón, hai người đều chưa vận dụng pháp khí, dựa vào sức mạnh thân thể đối kháng.

Từng làn sóng khí mạnh thổi quét ra, Vương Viễn Giang hiển nhiên hơi nhỉnh hơn một bậc, Triệu Cảnh Diễm rơi vào thế yếu, không qua bao lâu, Triệu Cảnh Diễm liền bại trận.

“Đa tạ, Triệu đạo hữu.”

Vương Viễn Giang khách khí nói. Hắn vẫn là lần đầu tiên gặp được thể tu Trúc Cơ kỳ.

Một bên khác, Tần Tú Lâm cũng đã đánh bại Vương Viễn Hoành.

Vương Viễn Giang và Tần Tú Lâm quyết đấu, tỷ thí vừa bắt đầu, Vương Viễn Giang lấy ra một cây côn sắt hào quang màu lam lấp lánh, vung côn sắt màu lam đập về phía Tần Tú Lâm.

Tần Tú Lâm không dám sơ ý, lấy ra một hạt châu lấp lánh hào quang màu bạc, phóng ra một đạo ánh sáng bạc bao phủ chính mình.

Vương Viễn Giang lấy ra một cái ô nhỏ hào quang màu lam lấp lánh, phóng ra một quầng sáng màu lam bảo vệ bản thân, cũng vỗ lên trên người mấy lá bùa phòng ngự, hắn vung côn sắt màu lam đập về phía Tần Tú Lâm.

Tần Tú Lâm công kích mạnh mẽ, nhưng cũng không cách nào một đòn đánh tan phòng ngự của Vương Viễn Giang, nàng ngăn cản Vương Viễn Giang công kích có chút cố sức, tầng tầng bóng côn đánh lên trên ánh sáng bạc, ánh sáng bạc lóe lên không ngừng, linh quang ảm đạm xuống.

Sắc mặt Vương Viễn Giang trầm xuống, điên cuồng rót pháp lực vào côn sắt màu lam, côn sắt màu lam nở rộ ra hào quang màu lam chói mắt, mang theo một đợt tiếng xé gió đánh về phía Tần Tú Lâm.

Ở trong một tràng tiếng nổ, phòng ngự của Tần Tú Lâm giống như tờ giấy, bị cây côn khổng lồ màu lam đập vỡ nát, mắt thấy cây côn khổng lồ màu lam sắp đánh trúng đầu Tần Tú Lâm, một bàn tay màu vàng bỗng dưng hiện lên, chặn cây côn khổng lồ màu lam.

“Chúng ta nhận thua.”

Thiếu phụ váy vàng mở miệng nói, dám đánh cược dám chịu thua.

So với tiền đặt cược, tính mạng Tần Tú Lâm càng quý giá hơn.

“Đa tạ, Tần tiên tử.”

Vương Viễn Giang thu hồi pháp khí. Nói thật, chỉ cần Tần Tú Lâm kiên trì lâu một chút nữa, thì có thể đánh bại Vương Viễn Giang.

Vương Di Nham cười ha ha nhận tiền đặt cược, khen ngợi Vương Viễn Giang vài câu.

Các tu sĩ tiếp tục uống rượu nói chuyện phiếm. Một trận chiến hôm nay, thanh danh Tần Tú Lâm, Vương Viễn Giang cùng Triệu Cảnh Diễm ba người cũng liền lan truyền ra, có chút danh tiếng ở trong thế hệ trẻ.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315