Vương Trường Sinh - Quyển 8

Phần 71
Phần 71: Mặt mũi Vương gia (1)

Thanh kiếm khổng lồ hướng tới ông lão áo bào vàng chém một phát vào không trung, kiếm khí màu lam dày đặc càn quét ra, như một ngọn núi lớn hùng vĩ, khí thế hùng hổ hướng thẳng đến ông lão áo bào vàng.

Nơi kiếm khí đi qua, sóng khí cuồn cuộn, không gian vặn vẹo biến hình.

Ông lão áo bào vàng biến sắc, bấm pháp quyết, cờ phướn màu vàng nhất thời nở rộ ánh sáng vàng kim, phát ra một ngọn lửa màu vàng, hóa thành một bức tường lửa màu vàng, chặn kiếm khí đánh tới.

Tiếng nổ ầm ầm ầm vang lên, kiếm khí màu lam dày đặc đánh tan tường lửa màu vàng, cờ phướn màu vàng bay múa ở tại chỗ một phen, hóa thành một con mãng xà khổng lồ màu vàng dài hơn trăm trượng.

Mãng xà khổng lồ màu vàng mở ra cái mồm như chậu máu, đột nhiên hít một cái, cắn nuốt hết kiếm khí màu lam đang lao tới.

Một thanh kiếm khổng lồ chém tới trước mặt, chém lên trên thân mãng xà khổng lồ màu vàng, mãng xà khổng lồ màu vàng phát ra một tiếng rống thê lương, thân thể chia năm xẻ bảy, hóa thành một cây cờ phướn lóe ra ánh sáng vàng kim, trên cột cờ có mấy vết nứt nhỏ.

Thanh kiếm khổng lồ lao thẳng đến ông lão áo bào vàng, tràn đầy tư thế chém giết lão.

“Vương đạo hữu, dừng tay, lão phu nhận thua.”

Ông lão áo bào vàng vừa hô to, vừa lấy ra một tấm khiên lấp lánh ánh sáng vàng kim, sau khi phóng to lên chắn ở phía trước.

Một tiếng vang trầm cất lên, tấm khiên màu vàng chỉ là một món linh bảo, căn bản không ngăn được cả bộ phi kiếm công kích.

Bề mặt tấm khiên màu vàng xuất hiện từng vết nứt thật nhỏ, vết nứt càng lúc càng lớn, tấm khiên màu vàng cuối cùng chia năm xẻ bảy.

Thanh kiếm khổng lồ bay vút qua, cánh tay trái ông lão áo bào vàng bị chém rụng.

Hiển nhiên, Vương Lập Hà vẫn nương tay, nếu không phải kiêng kị Ô Phượng Thượng Nhân, ông lão áo bào vàng đã mất mạng.

Thấy một màn như vậy, thiếu phụ váy vàng bị dọa nhảy dựng, không nói hai lời, lấy ra một cây phi kiếm màu vàng, chém xuống cánh tay phải của mình.

Vương Lập Hà có cả bộ thông thiên linh bảo, còn có thông thiên linh bảo loại phòng ngự, còn là một kiếm tu, luận bàn cũng đánh không lại Vương Lập Hà, càng đừng nói sinh tử chiến.

Lúc này, lửa tan đi, Vương Lập Hà bình yên vô sự, vẻ mặt lạnh nhạt.

Ông lão áo bào vàng chịu đựng đau đớn, lệnh môn hạ đệ tử tự chặt một tay, dẫn theo môn hạ đệ tử xám xịt rời khỏi.

Thấy toàn bộ quá trình đấu pháp, tu sĩ Bành gia bọn Bành Thiên Ngọc kính nể không thôi.

Không hổ là con em Vương gia, thần thông cá nhân không nhỏ, bảo vật cũng không thiếu, thật sự là làm bọn họ hâm mộ.

“Bành đạo hữu, phái người thu liễm thi thể, ở trước khi tộc nhân của ta chạy tới, ta sẽ ở đây tọa trấn.”

Vương Lập Hà phân phó.

Bành Thiên Ngọc đáp ứng, phái người tu bổ trận pháp, đồng thời thu liễm thi thể tộc nhân gặp nạn.

Thanh Liên sơn mạch, Thanh Liên cốc.

Trên đường dòng người như nước, xe ngựa đông đúc, cực kỳ náo nhiệt.

Cửa một gian mật thất nào đó chợt mở ra, một thanh niên áo đỏ bụng phệ đi ra.

Thanh niên áo đỏ mặt tròn mắt to, cái bụng béo tròn, giống như một quả bóng da thật lớn.

Vương Công Hổ, hắn là ngự linh sư, trước mắt là tu vi Hóa Thần trung kỳ.

Hắn đi theo Vương Thanh Sơn đến đất liền thành lập phường thị, sau khi phường thị thành lập xong, Vương Thanh Sơn liền bế quan tiềm tu, phường thị giao cho đám người Vương Công Hổ quản lý.

Có tu sĩ Luyện Hư tọa trấn, sau lưng Vương gia là Trấn Hải cung, tự nhiên không ai dám ở Thanh Liên cốc quấy rối.

Trải qua nhiều năm phát triển, Thanh Liên cốc làm ăn rất không tệ.

Vương Công Hổ tựa như phát hiện cái gì, lấy ra một tấm pháp bàn ánh sáng xanh lấp lánh, đánh vào một pháp quyết, một giọng nam tử cung kính chợt vang lên: “Thất thúc công, Mai Hoa lĩnh Mạnh gia gia chủ Mạnh Thiên Hoành cầu kiến, nói là có chuyện cấp tốc, muốn cầu kiến Thất thúc công.”

“Mạnh gia? Ngươi dẫn hắn qua đây đi!”

Vương Công Hổ phân phó.

Mạnh gia là một gia tộc nhỏ, truyền thừa hơn hai ngàn năm, mãi chưa thể phát triển lên, chỉ có một vị tu sĩ Hóa Thần Mạnh Hạc Bân.

Mạnh gia nghèo túng, am hiểu gieo trồng linh trà, địa bàn lại nhỏ, chủ yếu dựa vào bán ra linh trà linh cốc mà sống.

Vương Công Hổ từng gặp Mạnh Hạc Bân vài lần, cũng từng gặp Mạnh Thiên Hoành.

Đi ra khỏi mật thất, Vương Công Hổ tới một đình đá màu xanh ngồi xuống.

Không qua bao lâu, bên ngoài truyền đến một giọng nam tử cung kính: “Thất thúc công, Mạnh đạo hữu đến rồi.”

“Ngươi bảo hắn tiến vào là được, ngươi đi xuống làm việc đi!”

Vương Công Hổ phân phó.

“Vâng, Thất thúc công.”

Một nam tử áo dài màu xanh cao cao gầy gầy đi vào, nam tử áo dài màu xanh ngũ quan đoan chính, thoạt nhìn nhã nhặn.

“Vãn bối Mạnh Thiên Hoành bái kiến Vương tiền bối.”

Nam tử áo dài màu xanh cúi người hành lễ, tự giới thiệu.

“Nơi này không có người ngoài, có chuyện cứ việc nói thẳng đi! Ta không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.”

Vương Công Hổ thúc giục nói, nếu không phải…

Mạnh Thiên Hoành lấy ra một cái màu xanh hộp ngọc tinh xảo, hai tay đưa cho Vương Công Hổ, cung kính nói: “Lão tổ tông đạt được một hộp Thiên Âm Sa, Mạnh gia chúng ta không thừa nhận nổi, nguyện ý hiến cho Vương tiền bối.”

“Thiên Âm Sa? Đây chính là tài liệu cô đọng pháp tướng, không có công không nhận lộc, có chuyện cứ việc nói thẳng đi!”

Vương Công Hổ trầm giọng nói, ánh mắt ngưng trọng.

Danh sách chương (315 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315